Chương 29: Con của cô đâu

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

undefined 11-02-2026 22:43:21

Lòng cô thấp thỏm không yên. Cho dù Thư Mao Mao thông minh và lợi hại đến đâu, lại có năng khiếu bẩm sinh trong việc sử dụng dị năng. Nhưng dù sao đối phương cũng là người lớn dày dạn kinh nghiệm. Hơn nữa còn có đến hai người. Liệu cậu bé có phải là đối thủ của họ không? Cô cố tỏ ra bình tĩnh, ngông cuồng lên tiếng khiêu khích để thu hút sự chú ý của đối phương: "Anh cũng thấy thực lực của tôi rồi đấy. Thêm một người bạn vẫn tốt hơn thêm một kẻ thù. Có lẽ chúng ta có thể ngồi xuống bàn chuyện hợp tác." Để tránh bí mật Thư Mao Mao là kẻ cướp đoạt bị phát hiện, Thư Lan định nhận hết mọi chuyện liên quan đến dị năng về mình. Gã đàn ông gầm lên: "Giết em trai tao rồi còn muốn bàn chuyện hợp tác với tao à. Hôm nay tao nhất định phải đập vỡ sọ mày để báo thù cho nó!" Bụi đất bỗng bay lên tựa như đàn côn trùng tụ lại sau cơn mưa, luồn lách chui vào mũi và miệng của gã đàn ông. "Khụ... Ặc..." Gã này đã có phòng bị, phản ứng nhanh hơn người có khả năng Nhìn Thấu trước đó. Gã nhanh chóng bịt mũi, ngậm chặt miệng và nhắm chặt mắt. Dù dị vật trong đường hô hấp khiến gã vô cùng khó chịu cũng tuyệt đối không buông tay. Thư Lan nhỏ giọng nhắc: "Cục cưng, hắn ta còn có tai." Lời còn chưa dứt, người dị năng thứ hai phía sau cũng đuổi đến. Hắn nhẹ nhàng vỗ tay. Giữa không trung xuất hiện một vết nứt giống như lối vào thế giới khác, hút sạch đám bụi đang bay lơ lửng vào trong. Gã đàn ông không còn bị bụi quấy rầy đập vỡ phần tường đất cuối cùng. Gã mở đôi mắt giăng đầy tơ máu, lao về phía hai mẹ con. Gã lao tới đầy hung hãn. Thư Lan sợ hãi lùi lại mấy bước. Dưới chân bỗng giẫm hụt một cái, tay vẫn nắm chặt tay con trai mất thăng bằng ngã xuống đất. Gã đàn ông vốn định vung quyền đấm Thư Lan cũng bị hẫng, nắm đấm của gã sượt qua sống mũi cô. Sau đó Thư Lan ngã ngồi bệt xuống đất, chấn xương cụt của cô đau nhói. Còn gã đàn ông thì rơi vào cái hố sâu đột ngột xuất hiện trên mặt đất. Đất đá dịch chuyển như một cơ quan phủ lên đầu gã, vùi lấp bóng dáng gã, tạo thành một gò đất cao. "Đại ca!" Người dị năng Không Gian ở phía sau kinh hãi hét lên. Hắn chắp hai tay lại rồi mở ra. Giữa hai tay xuất hiện một lỗ đen không ngừng mở rộng. Miệng lỗ sâu thẳm tối tăm, giống như một con quái vật đang từ từ mở mắt sau giấc ngủ. Con "mắt" đó có một lực hút cực lớn. Gò đất bắt đầu rung chuyển, lớp đất phía trên bị hút vào trong hố đen. Người bị chôn bên dưới thò một cánh tay thô to cứng rắn ra, ra sức cào cấu mặt đất muốn thoát ra ngoài. Thư Mao Mao ngẩng đầu nhìn, tỏ ra hứng thú với cái hố đen đột nhiên xuất hiện. Cậu đưa tay về phía Thư Lan đang xoa eo phía sau: "Mami, dao." Thư Lan vội vàng dâng con dao gọt hoa quả lên bằng hai tay. Thư Mao Mao nhận lấy dao. Bên cạnh chân xuất hiện một cái hố đường kính nửa mét. Cậu bé nhảy vào trong, miệng hố nhanh chóng bị đất rơi xuống lấp đầy. Thư Lan chớp mắt, kinh hoàng quỳ xuống đất tìm kiếm. Con của cô đâu? Một đứa trẻ lớn như vậy đâu rồi? Con chưa tìm thấy đâu thì gã đàn ông bị chôn vùi lúc nãy đã lồm cồm bò ra, đầu tóc đầy bùn đất, mặt đối mặt với Thư Lan. Cô vội vàng lùi lại, nhặt một cục đất lên ném mạnh vào đầu gã. Gã đàn ông giơ tay bắt lấy cục đất, dễ dàng bóp nát, sau đó bò tới tóm lấy cổ chân Thư Lan. Cô dùng chân còn lại đạp mạnh vào mặt gã. Kết quả là cả hai chân đều bị gã tóm được, rồi bị kéo đi như một con thỏ bị túm chân sau. Lúc này, người dị năng hệ Không Gian cách đó không xa đột nhiên hét lên một tiếng thảm thiết, thu hút sự chú ý của gã đàn ông. Gã theo bản năng quay đầu lại nhìn. Trong lúc Thư Lan đang giằng co với gã đàn ông. Cậu bé đã biến mất lúc nãy bất ngờ trồi lên từ một cái hố phía sau người dị năng hệ Không Gian. Con dao gọt hoa quả trong tay nhắm thẳng vào bắp chân của dị năng giả trước mặt, không chút do dự đâm xuống. Mũi dao sắc bén cắm rất sâu, mãi đến khi chạm vào xương ống chân mới dừng lại.