Chương 38: Ngây ngẩn

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

undefined 11-02-2026 22:43:20

Chó Hoang "xì" một tiếng, ánh mắt tùy ý liếc xuống dưới thì bỗng thấy một bóng người lao lên. Anh ta giật mình đến nỗi điếu thuốc trong miệng cũng rơi xuống. Anh ta vừa đội lại mũ bảo hiểm vừa hô to: "Patrick Star! Xác sống, xác sống vào rồi!" Patrick Star lập tức nắm chặt dao bằng hai tay. Tốc độ lên lầu của xác sống cực nhanh, gần như cùng lúc với mùi hôi thối xộc đến trước mặt. Hai người ở trong cầu thang chật hẹp gần như không có chỗ trốn, vừa vung dao loạn xạ vừa lùi về phía tầng ba. "Mẹ kiếp, càng ngày càng nhiều." Bảy tám con xác sống cùng nhau chen chúc từ cầu thang xông lên. Con nào con nấy mặt mũi dữ tợn, miệng gầm gừ thèm khát máu thịt. Chó Hoang chém đứt một cánh tay, thì lại có một cánh tay khác tóm lấy, xé rách áo khoác của anh ta. May mà bên trong anh ta còn mặc một lớp áo giáp tự chế bằng vải Oxford, chặn được móng vuốt sắc nhọn của xác sống. Nếu không, chỉ cần bị cào rách da thì chắc chắn sẽ bị lây nhiễm. Nửa giờ sau có thể biến thành một thành viên của "người bản địa". Patrick Star vung dao phay, rồi vươn tay ra. Cánh tay kéo dài như cao su nắm lấy lan can tầng ba rồi kéo mình lên. Anh ta treo ngược người xuống vung dao chém đứt cánh tay của những con xác sống vẫn đang cố xông lên ở phía dưới. Anh ta cầm bộ đàm, gào khản cả giọng: "Đội trưởng, mau tới đây. Chúng tôi chọc phải ổ của người bản địa rồi, cứu mạng!" Dị năng Biến hình cơ thể của anh ta chỉ lợi hại khi chạy trốn chứ không phải dị năng chiến đấu. Anh ta cũng không giỏi như đội trưởng, có thể dịch chuyển tức thời ra sau lưng xác sống và chém bay đầu chúng bằng một nhát dao. Đúng lúc này, một đống đất vàng từ trên trời rơi xuống, nhiều đến gần nửa tấn. Như thể có một chiếc xe tải đang dỡ hàng xuống dưới lầu, dội cho đám xác sống đang chen chúc trong cầu thang một trận ngập đầu, nhanh chóng vùi lấp đến ngang hông chúng. Chó Hoang nhân cơ hội này chặt đứt cái tay đang túm mũ bảo hiểm của mình, dùng cả tay lẫn chân bò lên. Patrick Star kịp thời vươn dài cánh tay túm lấy thắt lưng kéo anh ta lên. Chó Hoang chỉ cần chậm một chút nữa thôi là có thể đã bị chôn cùng đám xác sống. Lớp đất mới xốp mềm vốn dĩ phải tơi ra. Nhưng chúng lại không lăn xuống lầu mà không ngừng tụ lại, vun cao lên bao quanh đám xác sống ở giữa. Cuối cùng tất cả đất vàng kết lại thành một đống đất khổng lồ. Giống như một ngôi mộ phong ấn chặt những con xác sống đang cố gắng giãy giụa thoát ra bên trong. Hai người nằm bò trên lầu ba, nhìn đám xác sống đang ra sức giãy giụa cố gắng thoát thân trong đống đất, không nhịn được mà kinh ngạc thốt lên: "Vãi lờ!" "Đất ở đâu ra vậy?" Trên đầu họ, một giọng nói dịu dàng vang lên: "Đống đất này của tôi. Là các anh đưa xác sống tới à?" Hai người nghe tiếng ngẩng đầu, đồng thời sững sờ, mắt nhìn không chớp. Trên cầu thang, một người phụ nữ chậm rãi đi xuống. Mái tóc dài đen nhánh buộc đuôi ngựa thấp vắt trên vai, ngũ quan của cô rất ưa nhìn. Tuy không phải kiểu đẹp kinh diễm nhưng lại có khí chất đặc biệt. Khóe miệng cô hơi cong lên. Ánh mắt nhìn người khác mang theo ý cười bao dung, tạo cảm giác dịu dàng. Dường như dù có làm sai bất cứ chuyện gì cũng sẽ được cô tha thứ. Hai người họ đang ngây ngẩn nhìn cô thì đột nhiên bị một vốc đất vàng bay tới tạt vào mặt. Thư Lan bật cười thành tiếng: "Sao không ai nói gì thế. Tôi là người dị năng hệ Thổ, tên Sở Y, còn các anh?" Người đàn ông đeo kính tháo kính xuống phủi lớp đất trên đó, không hề tức giận mà còn cười ngây ngô: "Tôi tên là Patrick Star. À không, tôi, tôi tên Tưởng Kiệt." Người đàn ông còn lại không trả lời ngay mà hỏi ngược lại Thư Lan: "Sao cô lại ở đây một mình?" Thư Lan nhẹ nhàng đẩy Thư Mao Mao đang mặt vô cảm phía sau ra trước mặt họ: "Không phải một mình, còn có con trai tôi nữa."