Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi
undefined11-02-2026 22:43:20
Thư Lan nắm tay Thư Mao Mao, cẩn thận đi qua bậc thang lộn xộn. Đứng ở cửa, thấy đồ ăn bên trong, ánh mắt cô hơi lóe lên.
Cô đúng là có không gian, nhưng đây là bí mật không thể nói ra.
Ở cửa có một chiếc xe đẩy hàng nhỏ. Hạ Thắng lấy một chiếc đẩy tới trước mặt Thư Lan: "Cô chọn trước đi."
Thư Lan hỏi thẳng: "Ý của việc để tôi chọn vật tư có phải là, các anh không định đưa hai mẹ con tôi rời khỏi đây?"
Hạ Thắng lạnh nhạt nói: "Không phải, chúng tôi sẽ đưa cô đến căn cứ người sống sót ở khu 15 gần nhất."
Patrick Star ân cần giải thích: "Hiện tại cả nước được chia thành 95 khu. Một khu có phạm vi khoảng nửa tỉnh. Mỗi khu sẽ có một căn cứ thu nhận tất cả người sống sót ở gần đó. Lúc chị vào có thể nộp một lượng vật tư nhất định, sẽ được ưu đãi."
Thư Lan lại một lần nữa nhạy bén nắm được điểm chính: "Các anh không phải người của căn cứ khu 15 hả?"
Patrick Star nói: "Chúng tôi không... A..."
Chó Hoang kịp thời bịt miệng người đồng đội hay lỡ lời này lại. Đội trưởng kiệm lời như vàng, còn anh ta thì cái gì cũng nói ra ngoài, không có chút tinh ý nào.
Trong lòng Thư Lan đã có tính toán, nhận lấy xe đẩy: "Được, vậy cảm ơn các anh."
Patrick Star tức giận đẩy tay Chó Hoang ra, suýt nữa thì nôn: "Tổ cha anh, tay mới vừa nhặt tinh hạch xong lại sờ miệng tôi, thối chết đi được!"
"Tôi bọc túi ni lông rồi!" Chó Hoang quay lưng về phía hai mẹ con trừng anh ta, ghé sát tai anh ta thấp giọng mắng: "Cậu bớt nói lại đi, mấy trăm năm chưa thấy gái à? Mới quen đã ba hoa không ngừng, hận không thể kể hết mọi chuyện mình biết cho người ta nghe."
Patrick Star giãy giụa: "Đâu phải cơ mật quốc gia, nói cho chị ấy thì sao chứ? Đề phòng chị Sở như vậy. Đừng quên, chị ấy vừa cứu mạng chúng ta đấy."
Câu cuối cùng của Patrick Star chặn họng Chó Hoang. Chó Hoang cảm thấy kể hết thông tin của đội cho một người mới gặp không ổn lắm, nhưng cũng không ngăn được Patrick Star tíu tít chạy đến chỗ Thư Lan.
"Chị Sở, nếu trước đó chị không nghe đài phát thanh thì chắc cũng không biết tình hình của căn cứ người sống thế nào. Để tôi nói trước với chị một chút. Bây giờ dám đối mặt với xác sống chỉ có người dị năng và quân đội. Quân đội đều đang bảo vệ những người tương đối quan trọng với quốc gia và xã hội. Người bình thường chỉ có thể do người dị năng bảo vệ và quản lý. Căn cứ người sống chính là do người dị năng xây dựng. Ngoài việc chống lại xác sống, các nhóm người dị năng còn cần lập đội ra ngoài, tiến hành thanh lý xác sống và càn quét vật tư. Tất cả tài nguyên mà mọi người tìm được đều phải giao cho người dị năng phụ trách quản lý để thống nhất phân phối."
Thư Lan hỏi: "Ý là, thứ tôi tìm được nhất định phải nộp lên, qua tay người khác một lần rồi mới trả lại cho tôi một phần?"
"Đúng vậy, coi như cho chị chỗ ăn ở ổn định, nhưng cần phải chấp nhận sự sắp xếp của lãnh đạo. Trước đây tôi cũng từng vào đó rồi, ở khu 13, sau đó làm lính đào ngũ. Bên trong rất nhiều đội đều là tạm thời chắp vá, hễ gặp chuyện là ai nấy lo thân mình, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của người khác. Liều mạng lấy đồ về, bản thân không được chia đến một phần năm, lại còn thường xuyên có người giấu riêng, rất hỗn loạn."
Thư Lan ôm một túi bột mì nhỏ ném vào xe đẩy, lại đi về phía khu nước khoáng: "Các anh đều trốn ra từ trong căn cứ hả?"
Nước khoáng hơi nặng, Thư Lan xách không nổi. Patrick Star tiện tay giúp cô xách lên bỏ vào xe đẩy.
Lẽ ra khi người dị năng thức tỉnh dị năng thì thể chất cũng sẽ được tăng cường, đáng lẽ phải khỏe hơn người bình thường.
Việc Thư Lan không xách nổi nước khoáng là một điểm đáng ngờ. Nhưng Patrick Star đã lâu không gặp phụ nữ chìm đắm trong việc trò chuyện với "chị gái" có giọng nói dễ nghe, dịu dàng tri thức này, nên cũng không để ý đến chi tiết đó.