Chương 17: Nghe hiểu

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

undefined 11-02-2026 22:43:21

Nước nóng và khăn mặt đã được chuẩn bị sẵn ở một bên. Thư Lan vắt khô khăn, cẩn thận lau người cho đứa bé trước, sau đó đặt con lên giường rồi mới dọn dẹp cho mình. Ga giường cũ đã bẩn không thể dùng được nữa. Thư Lan dứt khoát cuộn lại thành một cục rồi vứt đi. Trong số vật tư cô mang từ thành phố về có đồ mới để thay. Cô cũng không biết mình lấy đâu ra sức lực, cứ như hồi quang phản chiếu mà làm xong tất cả những việc này. Sau khi thay xong chăn đệm thì cô ngã vật xuống, mệt đến mức ngay cả đầu ngón tay cũng không nhấc nổi, nhưng vẫn phải cố gắng mở to mắt quan sát đứa bé mới sinh. Hơi thở của trẻ sơ sinh rất nhẹ. Cái bụng nhỏ xíu xiu khẽ phập phồng, là minh chứng cho sự tồn tại của một sinh mệnh. Thư Lan cẩn thận đặt con vào trong chăn, ngay cạnh bụng mình, cảm giác vô cùng an tâm và mãn nguyện. Cô thì thầm với con: "Cảm ơn con đã sống, mẹ yêu con." Một giây sau, cơn mệt mỏi kéo Thư Lan chìm vào giấc ngủ. Không biết đã ngủ bao lâu, cô mơ màng nghe thấy tiếng khóc của đứa bé. Cô gần như ngay lập tức mở mắt ra, đầu óc còn chưa kịp phản ứng thì trong lòng đã lo lắng trước. "Cục cưng!" Cô vừa cất tiếng, đứa bé lập tức nín khóc, đôi mắt mong chờ nhìn cô, miệng nhỏ chép chép như cá con. Như thể có thần giao cách cảm, Thư Lan lập tức biết con đói bụng. Ánh mắt dịu lại, cô thở phào nhẹ nhõm: "Mẹ quên mất, con vẫn chưa ăn gì." Cô ngồi dậy, bụng mình cũng kêu ùng ục. Thế là một tay cô ôm đứa bé, cho con bú bữa đầu tiên trong đời, tay kia rót nước ấm trong bình giữ nhiệt ra, pha gói yến mạch mà bình thường cô không nỡ ăn nhất. Sinh con quá vất vả, Thư Lan muốn tự thưởng cho mình, xa xỉ một phen. Cô uống liền hai gói yến mạch! Tháng đầu tiên sau khi sinh, Thư Lan phát hiện mình vẫn ra máu. Cô sợ hãi vô cùng, cho rằng mình sẽ chết vì mất máu quá nhiều, lo lắng hãi hùng ăn hết phần lớn lương thực dự trữ. Thời gian khóc còn nhiều hơn cả con. "Cục cưng... Con vừa mới sinh ra, mẹ đã sắp chết rồi. Sau này con phải làm sao đây?" Sau này, Thư Lan mới biết từ người khác rằng, sau khi sinh sẽ ra máu liên tục cho đến khi vết thương do sinh nở lành hẳn. Cô còn nhỏ tuổi nên không hiểu. Đứa bé cũng không hiểu. Thấy cô khóc bé con lập tức không bú nữa, cứ nhìn chằm chằm vào mắt cô. Mãi đến khi Thư Lan bình tĩnh trở lại, bé con mới chịu bú tiếp. "Con ngoan quá, ngoan thật đấy." Thư Lan sụt sịt, được con an ủi: "Không sao, không sao, mẹ không khóc nữa. Con mau bú đi, lớn nhanh khỏe mạnh nhé." Có con rồi, cuối cùng Thư Lan cũng có đối tượng để trò chuyện. Dù con trai cô còn chưa biết nói, phần lớn thời gian đều là cô tự lẩm bẩm. "Bảo Bối, sau này con tên là Thư Mao Mao nhé. Ở quê mẹ, Mao Mao là tên gọi thân mật của trẻ con. Hồi học cấp ba, bà nội đến trường đưa đồ ăn vặt cho mẹ, cứ gọi mẹ là Mao Mao mãi. Các bạn khác lấy đó làm biệt danh trêu chọc mẹ, mẹ còn giận bà, không cho bà gọi như thế nữa." Đó là chuyện mà cả đời này Thư Lan hối hận nhất. Sau khi bà nội qua đời, cũng không ai yêu thương gọi cô là Mao Mao như vậy nữa. Cô dịu dàng nói với Thư Mao Mao: "Nếu sau này con muốn đổi tên, thì mẹ sẽ đổi cho con. Nhưng dù con có lớn thế nào đi nữa thì đối với mẹ con vẫn mãi là một đứa trẻ." Tuy đứa bé còn nhỏ, miệng cũng rất nhỏ còn chưa mọc răng, nhưng sức lực lại lớn lạ thường, thỉnh thoảng lúc bú sẽ làm cô đau. Lúc đầu Thư Lan còn chịu đựng được. Sau đó con bắt đầu mọc răng, làm rách da cô. Thư Lan đau đến hít hà, giả vờ tức giận: "Thư Mao Mao! Nhẹ thôi!" Đứa bé vậy mà lại nhìn ra được sự khó chịu qua vẻ mặt nhăn nhó của cô, và thật sự nhẹ lại. Thư Lan cảm thấy hình như từ khi sinh ra, Thư Mao Mao đã có thể nghe hiểu lời cô nói.