Chương 28: Truy đuổi

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

undefined 11-02-2026 22:43:21

Thư Mao Mao nhận thấy thái độ của Thư Lan khác với trước đây, trong giọng nói có thêm điều gì đó khiến cậu bé không thích. Trước kia Thư Lan luôn dùng giọng nói ngọt ngào khen cậu "Con yêu giỏi quá". Nhưng bây giờ cô không những không khen cậu mà còn dùng giọng điệu rất gay gắt chất vấn cậu. Thư Mao Mao nhíu mày, bĩu môi không vui nói: "Biết là biết thôi. Máu vào mắt là biết, có gì mà phải hỏi. Mami toàn nói những lời kỳ quái, đáng ghét!" Cậu khoanh tay, giận dỗi quay đầu đi không nhìn cô. Nghi ngờ của Thư Lan biến mất, cô ngồi xổm xuống nhỏ giọng dỗ dành: "Mẹ đùa thôi mà cục cưng." "Con nghe không hiểu, không buồn cười." Thư Mao Mao lại xoay người đi một chút, chỉ để lại cho cô một bóng lưng lạnh lùng. Thư Lan nghĩ kỹ lại thấy cũng đúng. Thiên tài làm sao giải thích được tại sao mình là thiên tài. Thế giới của người dị năng, người bình thường như cô nhất định là không hiểu được. Vừa rồi nghi ngờ con trai ruột của mình quả thật là có chút vô lý. Thư Lan dịu giọng, ngọt ngào nói: "Mami sai rồi. Mami thích cục cưng nhất. Nhưng cục cưng lại ghét mami. Thật đau lòng quá hu hu..." Cô mới giả khóc hai tiếng, Thư Mao Mao đã quay lại áp vào cánh tay cô. Dù vẫn còn hờn dỗi nhưng giọng điệu đã mềm đi: "Đừng khóc, vừa nãy con ghét mami, bây giờ không ghét nữa rồi." Thư Lan âm thầm cười trộm. Dễ dỗ như này thì chắc chắn là trẻ con rồi. Bộ đàm trên người gã đàn ông vang lên rè rè: "Bọn tao tới rồi. Mày canh ở cửa, đừng để con đàn bà đã giết thằng Đầu Đất chạy thoát." Cô cất dao đi, dắt tay con trai: "Cục cưng đi thôi. Chúng ta đi xuống." Lúc xuống cầu thang, vạt váy của Thư Mao Mao cứ đập vào đầu gối cậu. Gió từ dưới lùa vào lành lạnh khiến cậu rất không quen. Cậu nghĩ mãi không ra mặc váy với chỉ mặc quần lót thì có gì khác nhau. Thảo nào mami không thích. Hai mẹ con xuống đến tầng hai thì thấy hai cái đầu người đang đi lên. Thư Lan lập tức dừng bước vội vàng bước vào căn phòng đang mở cửa gần đó rồi khóa cửa lại. Tiếng đóng cửa khiến hai kẻ kia chú ý. Chúng xông lên tầng hai, ra sức đập cửa và chửi bới tục tĩu không ngớt. Thư Lan thấy cửa sổ chống trộm ở phía đối diện đã bị tháo ra thì mắt sáng lên. Cô chạy đến cửa sổ, thò đầu ra thì thấy bồn hoa bên dưới. Cô cố sức bế con trai lên xem: "Cục cưng, ở đây có đất, dùng được không con?" "Ầm" một tiếng, cửa gỗ bị đập thủng một lỗ. Một cánh tay nổi đầy gân xanh thò vào vặn mở khóa cửa. Vẻ mặt Thư Mao Mao trở nên nghiêm túc. Cậu tập trung cao độ để cảm nhận sự tồn tại của nguyên tố Thổ xung quanh. Cậu có thể điều khiển những nguyên tố đó dễ dàng như điều khiển tay chân của mình vậy. Thư Lan tận mắt chứng kiến đất trồi lên như thế nào, rồi biến thành một chiếc cầu thang kéo dài từ cửa sổ xuống dưới. Không cần con trai nhắc nhở, cô đã chủ động trèo qua cửa sổ, cùng cậu bé giẫm lên cầu thang đất lơ lửng để xuống lầu một. Vừa chạm đất hai mẹ con lập tức chạy thẳng về phía trước. Một gã đàn ông chạy đến cửa sổ, thấy chiếc cầu thang bằng đất và hai mẹ con đang chạy xa dần: "Con đàn bà đó cũng có dị năng hệ Thổ!" Gã đàn ông trèo qua cửa sổ. Tốc độ đuổi theo nhanh như báo săn mồi trên thảo nguyên. Trong nháy mắt đã rút ngắn khoảng cách. Thư Mao Mao nghe tiếng bước chân của gã đang đến gần. Cậu dùng sức kéo tay Thư Lan, quay người ngồi xổm xuống, lòng bàn tay vỗ lên nền xi măng. Rầm rầm. Nền xi măng trong phạm vi năm mét xung quanh cậu bé bỗng nhiên vỡ vụn. Lớp đất bên dưới trồi lên như măng mọc sau mưa, trong chớp mắt đã cao lên một mét, tạo thành một bức tường đất bao vây gã đàn ông đang xông đến. Nhược điểm của tường đất là không đủ cứng. Gã đàn ông nhanh chóng giơ tay đấm từng cú vào tường đất. Thư Lan vội kéo con lùi lại. Cô không hề nghi ngờ rằng một cú đấm của đối phương cũng có thể đánh nát sọ mình.