Chương 24: Giống hệt chuột lớn

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

undefined 11-02-2026 22:43:21

Thư Mao Mao thuận theo lực của cô mà buông tay xuống. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn bình tĩnh ngoài vết máu bắn lên, thì không hề có loại chất lỏng thứ hai nào tên là nước mắt. Thư Lan kinh ngạc: "Con không khóc à?" Thư Mao Mao nói: "Không ạ. Mami ơi, máu của con chuột lớn lúc nãy bắn vào mắt con, khó chịu quá." Thư Lan mơ hồ nhớ ra. Lúc đó thằng bé có gọi cô một tiếng. Thì ra là vì chuyện này. Cô nhìn kỹ lại, phát hiện ngoài hốc mắt hơi đỏ lên thì không có dị vật gì. Cô thở phào nhẹ nhõm, lấy nước trong túi ra. Nhưng rồi nhận ra tay áo mình toàn máu, cô đành thấm ướt vạt áo để lau mặt cho cậu. "Mao Mao, hắn giống chúng ta, là người chứ không phải chuột lớn. Trên đời làm gì có con chuột nào to như vậy." Thư Mao Mao khẳng định nói: "Không giống. Hắn ta vừa đen vừa hôi, giống hệt chuột lớn. Con không thích chuột lớn chạm vào mẹ." Thế giới quan của Thư Mao Mao vẫn chưa hình thành hoàn chỉnh. Cậu bé không cảm thấy nhát dao này có gì khác biệt so với việc giết một con chuột lớn. Thư Lan dở khóc dở cười giải thích với cậu bé: "Trên thế giới này có hai giới tính. Một là phụ nữ, một là đàn ông. Mẹ là phụ nữ, dáng người nhỏ nhắn, giọng nói nhỏ nhẹ. Hắn ta là đàn ông, cao và khỏe hơn mẹ. Thư Mao Mao cũng là đàn ông, chỉ là con chưa lớn thôi." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thư Mao Mao xịu xuống, rất không vui: "Mami, con có thể làm phụ nữ không?" Bình thường cậu bé đều ra vẻ già dặn và lạnh lùng như ông cụ non. Chỉ những lúc nói ra những lời ngây thơ ngô nghê thế này mới có thể khiến người ta xác định rằng cậu bé thực sự chỉ là một đứa trẻ. Thư Lan bật cười thành tiếng: "Không được, đây là chuyện đã được định sẵn từ khi sinh ra rồi. Nhưng hắn ta vừa đen vừa hôi là do không giữ vệ sinh. Chỉ cần Thư Mao Mao của mẹ ngày nào cũng đánh răng, người bẩn thì đi tắm, là sẽ luôn thơm tho thôi." Cô ôm cậu bé vào lòng, tựa vào bờ vai non nớt của con để bình tĩnh lại, nhắm mắt an ủi bản thân. Đừng sợ hãi, Thư Lan. Quy tắc xã hội đã hoàn toàn sụp đổ. Đây là thế giới cá lớn nuốt cá bé. Việc phải xuống tay với người khác để tự vệ sẽ không chỉ xảy ra một lần. Sợ hãi không giúp ích gì cho việc sinh tồn. Cô còn có con nhỏ. Vì mình và vì con, cô nhất định phải bình tĩnh đối mặt với chuyện giết người này. Lúc này, Thư Mao Mao bỗng nhiên lên tiếng: "Dị năng hệ Thổ." Thư Lan gật đầu: "Ừm, người đó là dị năng hệ Thổ. Cái gò đất cản đường chúng ta chính là do hắn ta tạo ra." Sau khi tâm trạng đã bình tĩnh lại, Thư Lan buông con ra rồi đứng dậy. Khu này trước đây cô từng đến. Tuy không tìm được đồ ăn nhưng có thể tìm vài bộ quần áo mà chủ nhà để lại để thay. Máu của gã đàn ông kia văng khắp người. Thư Lan cũng cảm thấy hơi ghê tởm. Thư Mao Mao như một cái đuôi nhỏ lẳng lặng đi theo cô vào phòng ngủ, mở tủ quần áo ra. Thư Lan vui mừng reo lên: "Wow..." Thư Mao Mao ngồi trên giường, cũng bắt chước mẹ: "Wow." "Đều là váy đẹp cả này." Thư Lan lắc đầu: "Đáng tiếc là mẹ không thích mặc váy." Nói thì nói vậy, nhưng cô vẫn đưa tay lấy ra hai chiếc ướm thử lên người. Trước kia cô cũng thích. Nhưng từ khi quen với việc phải chạy trốn bất cứ lúc nào, những chiếc váy vướng víu đã để lại cho cô ký ức không mấy tốt đẹp. Cô ướm thử xong thì cất váy trở lại, mở một tủ khác ra, bên trong toàn là quần áo nam. Chủ nhà này hẳn là mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Dù đã bỏ chạy rồi mà quần áo vẫn được treo ngay ngắn theo từng loại. Váy của phụ nữ một tủ, áo sơ mi của đàn ông một tủ khác, còn tất và đồ lót thì đặt ở ngăn kéo dưới cùng.