Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi
undefined11-02-2026 22:43:21
Thư Mao Mao nói: "Để được mười Mami. Không giấu người được, bên trong không có không khí."
Là chân không à, lại còn nhỏ như vậy.
Thư Lan tiếc nuối nói: "Xem ra không gian của mỗi người đều không giống nhau. Trước kia mẹ nghe nói, có người trong không gian có không khí, đất đai, nguồn nước, giống như một khu vườn bí mật vậy."
Thư Mao Mao nhặt một khối nhỏ màu sắc sặc sỡ giơ lên: "Mami, đây là cái gì?"
Thư Lan nhận lấy, nhìn ngày sản xuất rồi bóc vỏ bọc bên ngoài ra, nói: "Há miệng ra nào cục cưng."
Thư Mao Mao há miệng. Một thứ tròn tròn được nhét vào miệng cậu bé. Vị chua ngọt nhanh chóng lan ra, đôi mắt trầm tĩnh của cậu bé từ từ sáng lên.
"Đây là kẹo. Ngọt không, có phải ăn rất ngon không?"
"Vâng!"
Ngon đến mức giọng điệu cũng vút cao lên.
Thư Lan cong mắt cười.
Sau khi virus xác sống bùng phát, gạo mì, đường gia vị có thời hạn sử dụng dài trong siêu thị đều bị người ta cướp sạch. Người không tiền không sức như Thư Lan thì chẳng giành được gì cả.
Trước đó Thư Lan đi thu gom vật tư có nhặt được một ít kẹo, nhưng lúc cô mang thai đã ăn hết. Thư Mao Mao đáng thương bây giờ mới biết mùi kẹo là thế nào.
Thư Lan ném ba lô của mình vào không gian, sau đó chọn tới chọn lui trong đống đồ tạp nham: "Áo bông, to quá không cần. Không đúng, cũng có thể lấy làm chăn cho con. Thuốc cảm, dầu gió, băng cá nhân..."
Cô chọn ra một cái rìu, đứng lên: "Mệt quá, không chọn nữa. Con thu hết lại đi. Những thứ này sau này đều là của chúng ta!"
Hố đen hút lại tất cả những thứ hữu dụng, bao gồm cả những viên đá màu trắng không rõ là gì. Chỉ còn lại một đống bùn đất đã từng chôn người.
Một cánh tay trắng bệch từ trong đống đất vươn ra. Thư Mao Mao ngồi xổm xuống dùng mũi đao lấy máu nhỏ lên mu bàn tay mình.
Cánh tay phải được tăng cường.
Thư Mao Mao nhìn bàn tay phải nhỏ hơn bàn tay đàn ông hai vòng của mình, bĩu môi.
Vô dụng.
Thư Lan cầm rìu khập khiễng đi đến bên cạnh người dị năng hệ Không Gian đang hấp hối trên mặt đất, nhẹ giọng nói: "Gây sự đến nước này, coi như anh xui xẻo."
Cô hướng rìu xuống dưới nhắm ngay cổ họng gã đàn ông, rồi nhắm mắt lại. Nhưng cánh tay lại như bị thứ gì đó ngăn cản, mãi mà không thể hạ xuống.
Thư Lan mở mắt ra, rất bực bội.
Thật vô dụng! Sao chỉ lúc phản kháng mới có dũng khí giết người, còn đối phương ngoan ngoãn nằm trước mặt lại không dám!
Thư Mao Mao đã cướp đi không gian của người dị năng này. Nếu hắn còn sống thì sẽ tung bí mật về kẻ cướp đoạt thứ hai ra ngoài. Dù thế nào cũng phải diệt khẩu.
Nghĩ đến cảnh Thư Mao Mao sẽ giống như người đàn ông kia bị ngâm mình trong bình để một đám người mặc áo blouse trắng nghiên cứu, ánh mắt Thư Lan một lần nữa trở nên sắc bén. Hai tay cô nắm chặt cán rìu giơ lên cao.
-
Nửa giờ sau, hai mẹ con đã thay quần áo mới, lau sạch sẽ những chỗ bẩn trên người rồi đi ra từ cổng khu chung cư.
Chiếc xe việt dã màu xanh quân đội đỗ bên đường, trên ghế phụ là một gã đàn ông chết không nhắm mắt.
Thư Lan vốn muốn đi tìm xe đạp, nhưng nhìn thấy chiếc xe việt dã đã mất chủ lại thay đổi ý định.
Không biết lái xe thì sao chứ! Ai mà không từ không biết đến biết. Chẳng phải chỉ là cái máy bốn bánh thôi sao. Cô chưa ăn thịt heo bao giờ, chẳng lẽ còn chưa thấy heo chạy sao!
Thư Lan mở cửa ghế phụ lôi gã đàn ông kia ra ngoài vứt đi, lấy nước và khăn mặt lau vết máu còn sót lại trên ghế, rồi phấn chấn ngồi lên ghế lái.
"Lái xe có gì khó, cục cưng, thắt dây an toàn vào."
Thư Mao Mao hỏi: "Dây an toàn ở đâu ạ?"
Thư Lan quay đầu giúp cậu bé kéo dây an toàn ra, cài vào bên kia: "Đây này."
Để đảm bảo an toàn, Thư Lan cũng cài dây an toàn của mình lại, một lần nữa cầm tay lái. Cô hùng dũng nhìn về phía trước: "Được rồi, xuất phát thôi."
Làm gì trước nhỉ?
À, đúng rồi, vặn chìa khóa, sau đó hình như là đạp...
Dưới chân có hai bàn đạp, nên đạp cái nào? Không biết, cứ thử cả hai xem sao.