Chương 36: Lén lút theo sau

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

undefined 11-02-2026 22:43:20

Hiện tại có hai con đường đặt ra trước mắt cô và Thư Mao Mao. Một là đi vòng qua các thành phố, về vùng nông thôn thưa người, tìm kiếm những vườn rau chưa bị bỏ hoang, sống ẩn dật dựa vào việc hái rau dại để tự cung tự cấp. Nhưng rau dại rồi cũng có ngày bị hái hết, mà cô lại không biết trồng trọt. Thư Lan lắc đầu, con đường này không ổn. Thứ hai là cứ trốn dưới lòng đất thế này, không trêu chọc vào đám xác sống, chờ đội người dị năng xuất hiện thì giết họ để cướp lấy dị năng và vật tư. Lợi ích từ con đường thứ hai chắc chắn lớn hơn con đường thứ nhất. Nhưng thực lòng mà nói, Thư Lan không xấu xa đến mức bất chấp thủ đoạn. Cô muốn sống, người khác cũng vậy. Chỉ cần họ không động đến lợi ích của mình, cô cũng không muốn ra tay tàn độc để giết người cướp dị năng. Cũng không thể đến căn cứ của người sống sót vừa nghe nói được. Nơi đó đông người, bí mật về dị năng của Thư Mao Mao sẽ rất khó che giấu. Một khi bị lộ sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người. Cô nghĩ tới nghĩ lui vẫn không quyết định được tiếp theo nên đi đâu. Cảm giác như thế giới rộng lớn này lại không có một nơi dung thân nào khiến người ta hài lòng. "Con ăn xong rồi Mami ơi." Giọng nói trong trẻo non nớt cắt ngang dòng suy nghĩ của Thư Lan. Cô nhận lấy cái nồi, có chút xót ruột mà múc một ít nước vào để tráng qua. Nhất định phải rửa, cô không thể chịu được việc dùng nồi chưa rửa để nấu bữa tiếp theo. Nhưng nguồn nước sạch còn khó kiếm hơn cả thức ăn. Trước đây mỗi khi trời không mưa trong thời gian dài, Thư Lan đều sợ mình sẽ chết khát. Nếu Thư Mao Mao có thể có dị năng hệ Thủy thì tốt rồi... Thư Lan bỗng nảy ra một ý tưởng: "Cục cưng, với những người không phải do con giết, con có thể lấy dị năng của họ từ máu được không?" Thư Mao Mao gật đầu, cúi xuống bóc giấy gói kẹo rồi đưa qua. Thư Lan đẩy bàn tay nhỏ bé của cậu bé lại: "Mẹ không ăn đâu. Cho con hết đấy. Hồi nhỏ mẹ ăn nhiều rồi." Cô nhìn về phía thành phố, một ý nghĩ mơ hồ nảy ra trong đầu. Cô không cướp đoạt, chỉ đi theo sau đội người dị năng để lén lút thu hồi cũng được nhỉ? - Mùi thối rữa bao trùm cả thành phố. Thành phố phồn hoa ngày nào giờ đây tĩnh lặng như một nghĩa địa khổng lồ. Tiếng xe hơi chạy tới phá vỡ sự tĩnh lặng này, theo sau là một tiếng va chạm lớn. Một chiếc xe chở khách xuất hiện từ góc đường, đâm vào đám xác sống đang lao ra đường theo tiếng động. Đám xác sống gần đó bị đánh thức, phát ra những tiếng gầm gừ khó chịu. Hết con này đến con khác từ trong bóng tối xuất hiện. "Hầu Tử, cậu không đi vòng qua được à? Sao cứ phải tông vào chúng nó?" Người đàn ông ngồi ghế sau không ngừng phàn nàn: "Sợ "người bản địa" không biết có khách đến chắc?" Người được gọi là Hầu Tử là anh chàng gầy gò cao kều ngồi ở ghế lái. Anh ta cười hề hề, chiếc xe nghiền qua một bóng người còn chưa kịp bò dậy: "Dù sao sớm muộn gì cũng phải đánh, xử lý trước vài con cho nhẹ nợ." Trên xe có năm người, đều là đàn ông và gọi nhau bằng biệt danh. Người lái xe là Hầu Tử, trước đây là thợ sửa điện, có dị năng hệ Điện. Người ngồi ở ghế phụ đeo kính cận là một thanh niên hay ru rú trong nhà có biệt danh là Patrick Star, dị năng Biến hình cơ thể. Người hay phàn nàn ngồi giữa có biệt danh là Cú Mèo, từng là bác sĩ, có dị năng hệ Trị liệu. Một người đàn ông trẻ tuổi khác tên là Chó Hoang, thợ sửa xe, có dị năng Điều khiển kim loại. Còn người ngồi ở hàng ghế cuối cùng, mặc đồ rằn ri, từng là lính cứu hỏa, không có biệt danh. Mọi người gọi anh ta là đội trưởng. Anh ta phát bộ đàm cho mỗi người, giọng nói trầm thấp: "Nhắc lại lần nữa. Đội mũ bảo hiểm, đeo găng tay, mặt nạ, kiểm tra áo giáp. Khoảng cách giữa người và xe không quá 500 mét để tiện cho việc cứu viện và rút lui bất cứ lúc nào. Ưu tiên lấy thuốc, thực phẩm, trước tiên cứ mang về rồi xem hạn sử dụng sau. Đừng lãng phí thời gian trong tòa nhà."