Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi
undefined11-02-2026 22:43:22
Cả tòa nhà vang lên tiếng báo động. Tiếng súng và tiếng thông báo đồng thời vang bên tai: "Đàn xác sống tấn công, đàn xác sống tấn công. Toàn bộ căn cứ tiến vào trạng thái cảnh giới cấp một. Mời những người dị năng nhanh chóng ra ngoài tác chiến. Người không có dị năng lập tức tiến vào hầm trú ẩn."
Động đất và xác sống cùng lúc xuất hiện. Phía sau còn có đám người mặc áo blouse trắng đuổi theo muốn bắt cô đi "phối giống". Thư Lan không kịp suy nghĩ nhiều. Tìm được cầu thang thoát hiểm cuối hành lang cô gần như vừa chạy vừa lao xuống.
Bên ngoài tòa nhà thí nghiệm toàn là người chạy tán loạn. Có người mặc quân phục, có người mặc áo blouse trắng, có người mặc thường phục. Thư Lan chen lấn trong đám đông, thỉnh thoảng va phải người khác nhưng không ai có thời gian để nói lời xin lỗi.
Cô hoang mang vội vã chạy đến cổng chính, lại phát hiện cổng đã được giăng lưới điện, không thể nào ra được.
Bây giờ cũng không phải lúc thích hợp để ra ngoài. Nghe động tĩnh thì bên ngoài toàn là xác sống, ngược lại căn cứ là nơi an toàn nhất. Nhưng nếu ở lại, cô có thể sẽ bị con khỉ già áo trắng kia lôi đi "phối giống".
Thư Lan đang không biết phải làm sao thì có người trong tòa nhà thí nghiệm hô lớn: "Tất cả người dị năng chú ý ẩn nấp, Kẻ Cướp Đoạt đã chạy ra ngoài!"
Kẻ Cướp Đoạt, lại là cái tên này.
Bọn họ vừa mới kêu gọi người dị năng ra chiến đấu, bây giờ lại bảo người ta trốn đi. Rốt cuộc căn cứ này đang làm cái gì?
Thư Lan tìm một góc tường kín đáo ngồi xổm xuống, cẩn thận thò đầu ra quan sát tình hình. Lúc này cô mới phát hiện mình vẫn còn cầm ống tiêm cướp được từ tay tiến sĩ Triệu.
Thứ của nợ này, phải vứt đi ngay...
"Ầm!"
Một tiếng nổ mạnh vang lên bên tai. Đầu óc Thư Lan ong lên rồi ù đi, mọi suy nghĩ đều trở nên trống rỗng.
Sóng nhiệt ập vào mặt. Thư Lan rụt đầu lại né những tia lửa từ trên trời rơi xuống. Một mảnh lưới điện kim loại đang cháy rơi xuống ngay bên chân cô.
Xác sống không biết đau, cũng khó mà chết hẳn. Dù cả người đều trúng đạn, gãy tay gãy chân, chỉ cần cơ bắp còn cử động được thì chúng sẽ lao về phía con người với tốc độ nhanh nhất. Còn dòng điện sẽ làm nhiễu loạn hệ thần kinh của xác sống, khiến cơ bắp của chúng tê liệt. Vì vậy lưới điện là phòng tuyến tốt nhất để ngăn cản chúng.
Cho nên khi nhìn thấy mảnh vỡ lưới điện, Thư Lan thực sự muốn chửi thề: Cha nội nào con mẹ nó ném bom mà cũng ném lệch thế không biết, lại làm nổ tung lưới điện thế này!
Rất nhanh đã có người trả lời thắc mắc của cô: "Kẻ Cướp Đoạt đã phá hủy lưới điện. Hắn muốn thả xác sống vào để chết chung với tất cả chúng ta!"
Từ lỗ hổng vừa bị phá vỡ, một đám xác sống đông nghìn nghịt ùa vào. Chúng dùng thân thể chặn mưa bom bão đạn. Lớp này ngã xuống, lớp khác lại xông lên như tre già măng mọc, giương nanh múa vuốt lao về phía đám người. Số ít bị đạn hoặc dị năng bắn xuyên não, nhưng đại đa số vẫn điên cuồng lao về phía đám người.
Sau khi lưới điện bị phá hủy. Cho dù có những người dị năng ở đây cũng không thể ngăn cản được số lượng xác sống đông đảo.
Mặt đất vẫn còn rung chuyển. Những mảnh kính vỡ rơi xuống rào rào. Thư Lan lảo đảo tìm được một trạm rác. Cô vội vàng chui vào ngồi xổm trong đống hôi thối ôm chặt đầu gối, co người lại thành một cục.
Cô đã nghiên cứu kỹ những người biến thành xác sống sau khi nhiễm virus, và phát hiện ra rằng chúng tấn công con người là do máu thịt tươi sống có sức hấp dẫn cực lớn đối với chúng.
Xác sống dựa vào thị giác, thính giác và khứu giác để săn lùng người sống. Chúng không có khả năng tư duy nên cũng sẽ không biết tìm kiếm. Vì thế chỉ cần trốn ở nơi có mùi thật nồng, không phát ra tiếng động, không để chúng nhìn thấy, giấu mình thật kỹ, nếu may mắn thì có thể thoát nạn.