Chương 21: Bò lạc

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

undefined 11-02-2026 22:43:21

Ngồi chờ chết không phải phong cách của Thư Lan. Vào một buổi sáng mùa xuân trời trong gió nhẹ, nhiệt độ hơi cao. Cô khoác lên vai gói mì sợi cuối cùng và lọ mật ong còn sót lại. Ba chai nước mưa đun sôi để nguội, một con dao gọt hoa quả, dắt theo cậu con trai yêu quý, đẩy chiếc xe đạp công cộng mà cô đã đi lúc ban đầu ra khỏi bãi rác. Thư Lan quay đầu nhìn lại căn cứ bí mật đã ở gần năm năm này. Nói là không nỡ thì cũng không hẳn, chỉ là đặc biệt cảm ơn nơi này đã giúp cô sinh con một cách an toàn. Quay đầu lại, Thư Mao Mao bốn tuổi đang nhấc chiếc chân ngắn của mình với lên yên sau. Nhưng đỉnh đầu cậu bé chỉ vừa chạm đến yên xe. Dù có nhấc cao chiếc chân ngắn ngủn của mình thế nào cũng không trèo lên được. Bóng lưng trông có vẻ rất cố gắng nhưng cũng thật đáng thương. Thư Lan buồn cười, xoay người đẩy con trai một cái, giúp cậu bé trèo lên yên sau xe đạp: "Cục cưng à, nắm chặt quần áo của mami, đừng để ngã đấy." Thư Mao Mao vươn bàn tay nhỏ bé ra níu chặt vạt áo hai bên của cô: "Con nắm chắc rồi ạ." Vừa dắt xe đạp ra đường lớn, Thư Lan nghe thấy tiếng con trai buồn bực truyền đến từ phía sau. "Mẹ ơi, tại sao con nhỏ như vậy, mà mẹ lại lớn như vậy?" Thư Lan cũng phát hiện ra điều này. Có lẽ là do dinh dưỡng không đầy đủ, dường như Thư Mao Mao thấp hơn một chút so với những đứa trẻ bốn tuổi mà cô từng thấy. "Bởi vì con ăn quá ít. Ngày xưa mẹ ăn rất nhiều rất nhiều đồ ăn, nên mới lớn được như vậy." Thư Lan kiên định nhìn về phía trước: "Mẹ nhất định sẽ tìm được thức ăn, để Thư Mao Mao cao lớn hơn." Trước kia Thư Lan tự nhốt mình trong bãi rác, cũng không biết thỉnh thoảng sẽ có người sống đi qua quốc lộ. Nhưng Thư Mao Mao lại nghe thấy. Con khỉ già kia nói dị năng có thể di truyền. Ví dụ như Thư Mao Mao trời sinh đã có thính giác siêu phàm, có lẽ chính là bởi vì người đàn ông kia cũng có. Thư Lan hỏi Thư Mao Mao còn có dị năng nào khác không. Chẳng hạn như triệu hồi gió lửa sấm sét, điều khiển kim loại, dịch chuyển tức thời ẩn thân các kiểu. Thư Mao Mao yên lặng nghe cô kể một tràng những dị năng mình từng nghe nói, cuối cùng bình tĩnh nói với cô: "Con nghe không hiểu, mami." Ok ok, con trai của cô là một đứa trẻ bốn tuổi ngay cả hai chữ "dị năng" cũng không biết viết, nghe không hiểu là rất bình thường. Thư Lan cũng không biết liệu Thư Mao Mao có được di truyền dị năng nào khác của người đàn ông kia không. Nhưng khả năng nghe ngóng cũng đủ dùng rồi. Ví dụ như giúp cô tìm ra chiếc xe chở bốn người đã lái vào Từ An năm phút trước. Trước tiên cứ thử tìm người sống sót để nhờ giúp đỡ, xem có thể dùng dị năng để đổi lấy chút thức ăn không. Cô từ từ đuổi theo hướng Thư Mao chỉ,"vô tình" phát hiện xe của bọn họ. Cô bóp chuông xe đạp để thu hút sự chú ý của đối phương: "Xin hỏi, các anh có cần một đồng đội dị năng giả mới không?" Người đàn ông ngồi trên ghế lái ngẩng đầu cảnh giác nhìn người phụ nữ ở đầu phố. Sau khi đánh giá toàn bộ cơ thể cô xong, anh ta lại nhìn trái nhìn phải, không trả lời Thư Lan mà cúi đầu nói nhỏ vào bộ đàm. Thư Lan nghiêng người, dùng giọng chỉ có cô và Thư Mao Mao nghe thấy để hỏi nhỏ: "Cục cưng, anh ta đang nói gì thế?" Thư Mao Mao lặp lại từng câu từng chữ mà cậu nghe được: "Mấy anh em, không tìm được đồ thì ra đây mau, có thu hoạch bất ngờ đây. Ở đây có bò lạc, là một em dị năng xinh lắm." Anh ta dừng lại một chút, rồi kể tiếp: "À, vừa nãy không để ý, còn có một thằng nhóc con." Thư Lan giẫm chân xuống bàn đạp, không chút do dự quay đầu rời đi.