Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi
undefined03-08-2024 17:46:18
Thư Lan thực sự bị cô ta chọc tức chết. Cô dùng cùi chỏ huých mạnh vào người Tiếu Tình Tình phía sau. Nhưng tay con xác sống đã vươn đến trước mắt. Cô tránh không nổi, chỉ có thể tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Cứ chờ đấy, sau khi cô biến thành xác sống, người đầu tiên cô cắn chết chính là con nhỏ Tiếu Tình Tình này!
Cơn đau như dự đoán đã không xảy ra, ngược lại cô nghe thấy tiếng vật nặng ngã xuống đất.
Thư Lan đánh liều nhanh chóng mở mắt ra.
Xác sống trước mặt đã biến mất.
Lúc này không chạy còn đợi đến khi nào!
Cô xoay người đẩy mạnh Tiếu Tình Tình, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đừng níu tôi! Buông tay ra!"
Xác sống đã ngã xuống, Tiếu Tình Tình cũng không có lý do gì để bắt Thư Lan làm lá chắn nữa.
Sau khi cô ta buông tay, Thư Lan lập tức đứng dậy, dùng cả tay lẫn chân nhảy ra ngoài.
Cảm giác lòng bàn chân giẫm lên thứ gì đó, Thư Lan mượn chút ánh sáng còn sót lại nhìn lướt qua. Xác sống vừa tấn công cô đang nằm trên mặt đất, giữa đầu cắm một cây băng nhọn bốc lên khí lạnh.
Thư Lan sống sót sau tai nạn thở phào nhẹ nhõm. Cô ngẩng đầu nhìn quanh, muốn xem vị cao thủ hệ Băng nào đã cứu mạng mình. Nếu có thể ôm đùi được thì còn gì bằng.
Không thấy người dị năng đâu. Phía trước có một người mặc áo blouse trắng đang chạy thì bị ba bốn xác sống quật ngã. Lũ xác sống há miệng cắn vào cổ họng người đang giãy giụa, rồi lại ngẩng đầu lên. Máu tươi của người sống phun ra như một đài phun nước nhỏ.
Thư Lan nhíu mày nhăn mũi, dạ dày cuộn lên, suýt nữa thì nôn ra tại chỗ. Cô vội vàng dời tầm mắt, phát hiện những người còn sống đều đang chạy về một hướng.
Hướng đó có đèn xe đi xa và cánh cổng căn cứ rộng mở. Xác sống ven đường cũng ít hơn phía sau. Chắc là đã bị những người dị năng chạy trốn dọn dẹp rồi.
Thư Lan đang suy nghĩ làm thế nào để vượt qua lũ xác sống trước mặt thì hàng trăm mũi băng như sao băng từ trên trời giáng xuống, xuyên thủng một cách chính xác vào đầu tất cả xác sống trong tầm mắt cô.
Tiếu Tình Tình ở phía sau yếu ớt gọi: "Sở Y, cô có thể kéo tôi một cái được không? Chân tôi mềm nhũn rồi."
"Có ma mới thèm lo cho cô!" Thư Lan tức giận ném lại một câu. Nhân lúc vị cao thủ hệ Băng đang trổ hết tài năng, cô nhanh chóng co cẳng chạy xuyên qua đống thi thể, hòa vào dòng người chạy trốn, cùng nhau chạy ra khỏi căn cứ.
Trên đường cô chạy như điên. Căn cứ thí nghiệm phía sau liên tiếp vang lên những tiếng nổ mạnh khiến mặt đất rung chuyển. Nổ đến mức màng nhĩ cô tê dại.
Cô biết rõ lúc này muốn sống thì phải chạy về phía trước, không được quay đầu lại.
Nhưng vẫn có một sự thôi thúc khó hiểu khiến Thư Lan phải bịt tai quay đầu nhìn lại.
Nơi phát nổ chính là tòa nhà của căn cứ Giang Châu. Ngọn lửa bùng lên như những đám mây hình nấm nóng bỏng, cuồng nhiệt nở rộ dưới bầu trời đêm.
Ở trung tâm của ánh lửa rực rỡ ngút trời ấy, có một bóng người nhỏ bé nhưng nổi bật đang lơ lửng giữa không trung, mặc cho ngọn lửa hết lần này đến lần khác chiếu sáng thân ảnh cô độc của anh. Vì khoảng cách quá xa nên cô không thấy rõ biểu cảm của đối phương.
Là Kẻ Cướp Đoạt đó, cũng chỉ có thể là Kẻ Cướp Đoạt đó.
Anh giống như một vị thần ở trên cao, khinh thường đám người phàm tục như họ đang chật vật chạy trốn khỏi sự truy đuổi của xác sống.
Tiếng gào thét của xác sống dần dần đến gần, Thư Lan quay đầu đi tiếp tục chạy thục mạng.
Cô không có bất kỳ dị năng nào, chỉ có đầu óc và đôi chân này mới có thể cứu mình. Vì vậy cô không thể dừng lại dù chỉ một giây, dừng lại sẽ bị kéo vào miệng xác sống.
Căn cứ thí nghiệm Giang Châu nằm ở ngoại ô thành phố Từ An. Từ An cũng từng gặp phải nguy cơ xác sống tàn sát thành phố, nhưng đã bị những người dị năng ở đây dọn dẹp sạch sẽ.