Chương 47: Chọn sai người

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

undefined 11-02-2026 22:43:19

Lúc xuống lầu, Hầu Tử vẫn nắm chặt phích cắm nồi cơm điện, vẻ mặt kiên định như thể thề phải chứng minh thực lực của mình. Thư Lan bèn xách một cái ghế đẩu cho anh ta ngồi, mắt sáng lấp lánh cổ vũ: "Cố lên, anh nhất định làm được." Tinh thần Hầu Tử phấn chấn hẳn lên: "Chị gái, nếu nồi cơm này thành công, tôi có thể nhận được phần thưởng yêu thương nào không! Ví dụ như một nụ hôn yêu thương, hoặc một cái ôm yêu thương cũng được." Patrick Star vác một bao bột mì đi ngang qua, tiện thể mắng đồng đội: "Yêu cái đầu cậu, đồ dê xồm. Chị Sở, đi theo tôi. Tôi dẫn chị vào bếp." Thư Lan cười gật đầu, vẫy tay với Hầu Tử, đi theo sau Patrick Star vào bếp. Bên trong chất đầy nguyên liệu nấu ăn, ngoài gia vị phong phú, đồ ăn chủ yếu chứa tinh bột, còn có rau tươi và một rổ măng. Bên cạnh là một thùng nhựa cao hơn một mét, mở nắp ra là đầy nước suối. Một gian bếp thật sung túc! Mặt mày Thư Lan lập tức rạng rỡ hẳn ra. "Trước đây, tôi từng khởi nghiệp làm cắm trại dã ngoại ngắm sao, tuy không kiếm được tiền nhưng đã chừa lại cho mình một con đường lui. Đây là rau do chúng tôi tự tìm hạt giống nghiên cứu trồng. Trong thùng đó có giá đỗ, còn có tương ớt để trộn cơm. Chị Sở muốn làm món gì thì tùy chị quyết định. Chị có cần người phụ giúp không?" Thư Lan gật đầu: "Một mình tôi nấu sẽ rất chậm, anh giúp tôi nhặt giá đỗ được không?" Patrick Star vừa mừng vừa lo: "A, vâng, được ạ." Anh ta mở tấm vải trên thùng gỗ đựng giá đỗ ra, nhìn một cái, hỏi: "Nhặt bao nhiêu ạ?" Thư Lan thò đầu qua nhìn xong: "Nhặt hết đi." "Dài bao nhiêu?" Thư Lan cảm thấy hình như mình đã chọn sai người phụ giúp. Cô đưa tay vào ngắt mấy cọng, lấy ra cho anh ta xem: "Cỡ này là được." "Được, tôi biết rồi, đợi chút, để tôi tìm kéo." Patrick Star đi một vòng trong bếp, rồi thò đầu ra ngoài hô to: "Đội trưởng! Kéo của chúng ta đâu rồi!" Thư Lan: "..." Quả nhiên là chọn sai người. Cô đã nhìn thấy kéo để cùng chỗ với dao thái rau. "Bình thường ai là người chịu trách nhiệm nấu cơm cho mọi người?" Patrick Star nói: "Đội trưởng, giá đỗ cũng là do anh ấy làm." Thư Lan có chút bất ngờ. Hạ Thắng này, ngoài việc là người có chiến lực cao nhất trong đội còn là đầu bếp. Lo cả việc đối nội lẫn đối ngoại, thảo nào nói chuyện có uy tín đến vậy. Hạ Thắng bước vào, buông một chữ ngắn gọn: "Cút." Patrick Star đứng nghiêm tại chỗ, dõng dạc trả lời: "Rõ, chỉ huy!" Nói xong liền co người chuồn khỏi cái nơi không thuộc về mình. Trên tay Hạ Thắng còn cầm một bó hẹ xanh mướt. Anh ta lấy kéo đưa cho cô. Thư Lan không nhận. Cô buộc tạp dề rồi xắn tay áo lên: "Cảm ơn anh, giúp tôi cắt một ít giá đỗ, tôi đi lột măng." "Ồ." Hai người không có nhiều giao tiếp thừa thãi, nhưng lại ăn ý bắt đầu hợp tác. Măng được bóc vỏ, luộc với muối để khử vị chát, sau đó cắt thành miếng nhỏ xào với ớt. Mùi thơm không ngừng lan tỏa. Hạ Thắng đang nhặt rau ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nghiêng xinh đẹp tĩnh lặng của cô. Ánh sáng của tình mẫu tử tỏa ra từ người phụ nữ, khiến Hạ Thắng thoáng chốc ngỡ mình đã quay về quãng thời gian tan học về phụ mẹ trong bếp. Cũng là khung cảnh như vậy. Anh ta ngồi trên ghế đẩu, mẹ bận rộn bên bếp lò, biến hóa ra từng món ăn thơm phức như làm ảo thuật. Anh ta cúi đầu, đột nhiên có xúc động muốn trò chuyện, khi kịp nhận ra muốn ngậm miệng thì lời đã thốt ra: "Trước đây tôi là lính cứu hỏa." Thư Lan đưa khoai tây cho anh ta, cầm lấy rau hẹ anh ta đã rửa sạch thuận miệng tiếp lời: "Sau đó thì sao?" "Khi toàn thành phố bị nhấn chìm, cấp trên phân công tôi hộ tống thị trưởng và người nhà ông ta rút lui. Lúc đó ba mẹ tôi đang ở nhà chờ tôi." Thư Lan thái nhỏ hẹ, thêm bột mì và nước, muối, trộn thành bột nhão rồi nói: "Anh đã nghe theo mệnh lệnh à?" "Ừm, lính cứu hỏa phải phục tùng mệnh lệnh và sự sắp xếp của tổ chức vô điều kiện. Tôi đã tưởng mình sẽ về kịp, nhưng lúc về đến nhà thì đã quá muộn rồi."