Chương 25: Nhìn Thấu

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

undefined 11-02-2026 22:43:21

Thư Lan tìm cho mình một bộ áo dài tay nữ và quần thoải mái, sau đó dắt Thư Mao Mao sang phòng nhỏ bên cạnh. Căn phòng nhỏ rõ ràng là phòng của trẻ em, được trang trí với hai màu hồng và xanh da trời. Trên bàn đặt búp bê Barbie. Những con thú nhồi bông đáng yêu nằm vương vãi ở góc giường. Trên tường dán đầy hình ngôi sao dạ quang, trông rất mộng mơ. Thư Lan đi thẳng đến tủ quần áo. Bên trong toàn là đồ của bé gái. Mắt sáng lên, cô lấy ra một bộ váy công chúa ren màu trắng rồi vẫy tay với con trai. "Cục cưng, lại đây thử bộ này xem." Thư Mao Mao nhìn chiếc váy bồng bềnh, theo bản năng quay đầu từ chối: "Con không muốn mặc đâu, con cũng không thích váy." Thư Lan túm lấy cậu con trai đang muốn chạy trốn: "Thử một chút thôi, một chút thôi mà - Thư Mao Mao không yêu mẹ nữa sao? Con không muốn làm bé ngoan của mẹ nữa à?" Nghe giọng mẹ cố làm ra vẻ đáng thương, Thư Mao Mao đành ngừng giãy giụa, cam chịu số phận để mẹ cởi đồ rồi mặc cho chiếc váy trắng bồng bềnh. Rất nhanh, một cô công chúa tóc úp nồi đáng yêu đã xuất hiện trong phòng. Trên khuôn mặt tinh xảo lạnh lùng hiện rõ ba chữ to đùng: Không tình nguyện. Nhưng Thư Lan rất hài lòng. Cô còn tìm được dây thun nhỏ trong ngăn kéo, buộc mái tóc mềm mại của thằng bé thành hai búi nhỏ ở hai bên. Như vậy sẽ biến cậu thành một cô công chúa nhỏ tóc mái bằng, đôi mắt hai mí to tròn long lanh, mũi xinh miệng nhỏ và khuôn mặt bầu bĩnh. Thư Lan nâng niu trái tim sắp tan chảy của mình mà cảm thán: "Cục cưng của mẹ đáng yêu quá đi mất." Cô chỉ tiếc là mình không có máy ảnh để lưu lại hình ảnh công chúa này của Thư Mao Mao làm kỷ niệm. Thư Mao Mao bất lực nhấn mạnh: "Mẹ nói chỉ thử một lát thôi mà." Thư Lan gật đầu: "Ồ ồ, đúng rồi, một lát thôi. Mau cởi ra nào cục cưng." Cô lại lấy từ trong tủ ra một chiếc váy công chúa Elsa màu xanh băng giá, cười híp mắt nói: "Đổi cái này." Thư Mao Mao: "..." Đang vui vẻ chơi trò chơi thay quần áo, tai Thư Mao Mao bỗng giật giật. Vẻ mặt cậu bé đột nhiên trở nên căng thẳng, cậu nghiêm túc nói: "Mami, có người đang lên lầu." Thư Lan lập tức buông chiếc váy nhỏ xuống, lấy con dao gọt hoa quả vẫn còn dính máu từ trong ba lô ra, rồi rón rén đi ra khỏi phòng. Thật ra lúc trốn vào đây cô cũng đã nghĩ đến. Hành lang đầy bụi, đi lên chắc chắn sẽ để lại dấu chân. Một khi có người đuổi tới tòa nhà này sẽ dễ dàng phát hiện ra nơi ẩn náu của mẹ con cô. Nhưng cô không thể đạp xe cũng không thể chạy được nữa, trốn vào đây là lựa chọn duy nhất. Chỉ là không biết đối phương đã dùng cách gì mà tìm được chính xác căn hộ này giữa bao nhiêu tòa nhà như vậy. Trong tòa nhà yên tĩnh, tiếng bước chân dần trở nên rõ ràng. Thư Lan theo bản năng nín thở, một tay ôm con, một tay cầm dao, căng thẳng nhìn chằm chằm ra cửa. Người bình thường không thể mở được cửa đã khóa trái. Nhưng đối phương là người dị năng. Trong mắt họ, cánh cửa này cũng chỉ như một tờ giấy có thể phá nát bất cứ lúc nào. Thư Mao Mao đột nhiên mở miệng: "Mami, người đàn ông ngoài cửa nói: Đại ca, tìm được rồi, phòng A13 tầng 5. Mau tới đây đi. Em thấy cô ta ở bên trong, đang ôm một bé gái, trên tay còn có dao." Hóa ra là dị năng Nhìn Thấu. Bảo sao đối phương có thể tìm đến nhanh như vậy. Nhìn Thấu là dị năng thuộc loại cảm giác. Người sở hữu dị năng này thường rất nhạy cảm, đa nghi, và có khả năng truy tìm dấu vết cực kỳ lợi hại. Gã không thể mở được cánh cửa đã khóa nên mới gọi đồng bọn. Thư Lan đoán rằng trong hai người còn lại, có lẽ có người dị năng thuộc loại chiến đấu có thể phá cửa xông vào.