Chương 37: Trọng điểm tìm kiếm

Mạt Thế Nuôi Con Không Dễ: Cục Cưng, Con Lên Trước Đi

undefined 11-02-2026 22:43:20

Bốn giọng nói đồng thanh đáp lại: "Rõ, đội trưởng." Xe chở khách đỗ vào một con hẻm nhỏ. Chó Hoang ngồi gần cửa nhất nhảy xuống xe đầu tiên. Anh ta chạy qua một dãy cửa hàng đã đóng cửa, cổ tay khẽ nhấc lên, các ổ khóa kim loại lần lượt vang lên tiếng lách cách rồi tự động mở ra. Patrick Star và Chó Hoang vào siêu thị. Cú Mèo kéo cửa tiệm thuốc bên cạnh ra rồi nhanh nhẹn lách vào. Đội trưởng của họ, tức người đàn ông tên thật là Hạ Thắng mặc đồ rằn ri, là người cuối cùng vác vòi nước xuống xe. Chân dài bước vài bước đã đến bên cạnh trụ cứu hỏa bên đường. Đám xác sống nhanh chóng vây lại. Nhưng khi đến gần Hạ Thắng thì chúng bị một dòng điện xuất hiện từ hư không đánh trúng, tay chân co giật ngã xuống. Hạ Thắng đứng thẳng dậy, vòi nước trong tay dần phồng lên. Một dòng nước mạnh mẽ phun ra, quét qua hàng xác sống gần nhất, đánh bật chúng ra. Người đàn ông ném vòi nước về phía đám xác sống rồi lùi lại một bước: "Xả điện." Hầu Tử ngồi xổm xuống, đặt tay vào dòng nước đang lan nhanh dưới bậc thềm, tập trung tinh thần và phóng ra dòng điện mạnh nhất. Đám xác sống đứng trong nước bị điện giật, co giật rồi ngã xuống hàng loạt. Chỉ có vài con lọt lưới chui được vào cửa hàng. Hạ Thắng lấy trong xe ra hai con dao phay dài nửa mét, ném cho Hầu Tử một con, rồi bóng dáng anh ta biến mất tại chỗ sau đó lóe lên ở cửa tiệm thuốc cách đó năm mét. Một cái đầu có làn da đen sạm, đôi mắt trống rỗng và bốc mùi hôi thối đã rơi xuống dưới nhát dao của anh ta. Trong siêu thị, Chó Hoang và Patrick Star không lo có xác sống vào từ phía sau. Sự phối hợp ăn ý nhiều lần đã cho họ biết xác sống bình thường hoàn toàn không phải là đối thủ của đội trưởng và Hầu Tử. Họ đi qua những kệ hàng trống rỗng, thấy các loại sản phẩm từ thịt duy nhất còn sót lại sau khi siêu thị bị càn quét, bèn tiếc nuối lắc đầu. Tiếc thật, có độc rồi. Kệ hàng bên ngoài không có gì là chuyện bình thường. Khi virus mới bùng phát, có một thời gian người ta đồn rằng sẽ phong tỏa thành phố để điều trị. Rất nhiều người đã tích trữ vật tư trong nhà, mua sạch những thứ có thể mua được. Nhưng virus lây lan quá nhanh. Hàng hóa trong kho của các siêu thị lớn như thế này đều không kịp bán hoặc chuyển đi. Nên trọng điểm tìm kiếm vật tư của họ chính là nhà kho. Chó Hoang rẽ vào lối thoát hiểm, lên lầu hai và nhìn thấy cửa nhà kho. Ổ khóa trên đó đối với anh ta chẳng khác gì đồ trang trí, có thể dễ dàng vặn ra rồi vứt đi. Anh ta không mở cửa ngay, vì phía sau cửa có động tĩnh. Hai người nhìn nhau, không hẹn mà cùng rút con dao dài sau lưng ra. Vũ khí nóng về cơ bản do quân đội độc chiếm. Công cụ tốt nhất để người bình thường đối phó với xác sống chính là dao. Mài thật sắc, và chém đứt cổ chúng một giây trước khi bị chúng cào phải. Chỉ có thể là cổ. Chém những chỗ khác cũng không ngăn được những con xác sống không biết đau đớn tiếp tục tấn công con người. Đám xác sống bên trong ngửi thấy mùi máu thịt bên ngoài, không ngừng va đập và cào cấu cửa nhà kho. Patrick Star cảnh giác nói: "Chắc không chỉ có một con đâu." Chó Hoang cầm bộ đàm lên: "Đội trưởng, đội trưởng, trong kho hàng có rất nhiều người bản địa." "Người bản địa" có nghĩa là những con xác sống sợ ánh sáng ban ngày nên ẩn nấp ở những nơi tối tăm để chờ đêm xuống. Giọng nói trầm thấp pha chút khàn của người đàn ông vang lên, mang lại cảm giác an toàn to lớn: "Đến ngay." Patrick Star cười nói: "Giọng khàn khàn của đội trưởng chúng ta quyến rũ thật đấy. Anh ấy nói muốn cai thuốc, tôi không đồng ý. Đàn ông hút thuốc mới có sức hấp dẫn chứ." Chó Hoang nhàn nhã dựa vào tường, lấy điếu thuốc trong ngực ra, tháo mũ bảo hiểm, kéo mặt nạ lên, châm lửa rồi ngậm một điếu: "Ghen tị à? Anh dạy cho nhé?" Patrick Star nói: "Đáng lẽ năm đó Lâm Tắc Từ nên đốt cả cậu đi mới phải."