Chương 9

Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về

undefined 15-02-2026 23:20:37

Nàng xoay người nằm xuống, nghĩ đến ngày mai là có thể gặp lại phụ mẫu, nếu may mắn, biết đâu còn có thể gặp cả cặp song sinh. Không biết bây giờ bọn trẻ đã lớn thành dáng vẻ thế nào rồi, giống nàng nhiều hơn, hay giống Tạ Túng Vi nhiều hơn? Mang theo mong chờ được gặp lại người thân, Thi Lệnh Yểu chìm vào giấc ngủ ngon lành. Sáng sớm hôm sau, sau khi ăn no nê bánh nhân củ cải thơm phức do Đào Hồng làm, Thi Lệnh Yểu thỏa mãn bước lên chiếc xe lừa mà Phương Phủ Đầu mượn từ nhà Nhị thúc ở đầu thôn. Ở trong thôn, lừa cũng giống như trâu, đều phải giúp làm việc nặng. Mua một con lừa con hay nghé con cũng tốn kém không ít, vì vậy, những gia đình ngày ngày chắt chiu dành dụm tiền để xây nhà mới như Đào Hồng thường không nuôi trâu hay lừa. Hiếm hoi lắm có dịp vào thành, họ chỉ bỏ ra mấy văn tiền để mượn xe lừa của Nhị thúc một chuyến. Suốt dọc đường, Phương Phủ Đầu hầu như không mở miệng. Ngoại trừ khi ở bên thê tử, hắn ta vốn ít nói, huống chi bây giờ đối diện với một vị quý nhân đến từ Biện Kinh, hắn ta càng căng thẳng. Hắn ta sợ nói nhiều lại sai, chọc quý nhân không vui, nếu người ta thu lại chiếc vòng vàng kia thì sao? Giấc mộng nhà gạch mà thể tử hắn ta ngày đêm mong ngóng sẽ tan thành mây khói mất. Như vậy chắc chắn nàng ấy không chịu nổi. Vậy nên Phương Phủ Đầu quyết định, có thể không nói thì tốt nhất là không nói. Thi Lệnh Yểu cũng không có tâm trạng trò chuyện. Nàng lặng lẽ diễn tập trong đầu cảnh tượng gặp lại phụ mẫu. Dù sao thì, trong mắt người khác, nàng đã mất tích hoặc có thể nói là đã chết suốt mười năm nay, đột nhiên xuất hiện tìm người thân, thế nào cũng khiến họ thấy kỳ lạ, đúng không? Để tăng thêm tính thuyết phục, ngoài bản thân nàng ra, có lẽ nàng nên tung ra một tin chấn động. Là kể chuyện tỷ tỷ tặng nàng một giỏ toàn sách xuân cung đồ làm quà tân hôn? Hay là chuyện đệ đệ năm mười hai tuổi học đòi làm anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng lại bị đánh cho tím cả mặt mày, sau đó viện cớ đến chỗ nhị tỷ phu học hành, trốn trong phủ Tạ gia suốt nửa tháng mới dám về nhà? Hoặc là kể về chuyện phụ thân thích giấu tiền riêng dưới đế bệ đồng trong thư phòng? Thi Lệnh Yểu không khỏi cảm thấy khó nghĩ. Những bí mật nho nhỏ của người nhà nàng thật sự quá nhiều, nhất thời nàng không biết nên chọn cái nào để tung đòn chí mạng, khiến họ tin rằng nàng chính là nhị nương của Thi gia. Nàng khẽ thở dài. Thành lũy cao lớn bảo vệ Biện Kinh dần hiện ra trước mắt. Phương Phủ Đầu nghe thấy nàng thở dài, cứ tưởng nàng đang lo lắng chuyện vào thành, bèn suy nghĩ một chút rồi vụng về an ủi: "Thi nương tử đừng vội. Lát nữa ta sẽ dừng xe lừa ở quán trà, nương tử vào đó ngồi uống nước, ta vào thành báo tin cho người nhà nương tử. Có người nhà bảo lãnh, nương tử sẽ vào thành và về nhà suôn sẻ thôi." Mong là vậy. Thi Lệnh Yểu gật đầu, nhẹ giọng nói: "Phương đại ca, đa tạ huynh." Phương Phủ Đầu dừng xe lừa bên rừng cây nhỏ cạnh quán trà, lại đưa cho tiểu nhị mấy đồng tiền nhờ trông hộ. Nếu là trước đây, hắn ta nào nỡ tiêu xài như vậy, nhưng nhờ vị quý nhân kia và Đào Hồng nhà mình, hắn ta cũng hiểu rằng có những lúc không thể keo kiệt. Trong quán trà không có nhiều người. Tiểu nhị hàng ngày tiếp khách đủ loại, mắt nhìn tinh tường, vừa thấy Thi Lệnh Yểu đã biết ngay đây là nhân vật không tầm thường. Dù kiểu dáng y phục có phần lỗi thời, nhưng không thể phủ nhận dung mạo nàng quá mức xuất chúng. Chỉ cần ngồi đó thôi, bàn ghế trước mặt nàng cũng như biến thành gỗ tử đàn quý giá, toát lên vẻ cao sang quyền quý! Tiểu nhị lập tức niềm nở chạy tới: "Vị quý nhân này, có phải muốn ngồi nghỉ chân một lát không? Chỗ chúng ta có trà thượng hạng, nước pha trà đều được lấy từ suối Phù Vân cách Biện Kinh ba mươi dặm! Mỗi ngày trước khi trời sáng đã có người gánh nước suối về, tươi ngon lắm, quý nhân nếm thử một chén nhé?"