Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về
undefined15-02-2026 23:20:36
Bóng dáng quen thuộc bất ngờ đập thẳng vào tầm mắt y, trong đôi mắt vốn tĩnh lặng như hồ sâu nơi núi rừng nay hiếm khi dậy sóng, thoáng chốc co rút lại.
"Dừng xe!"
Phu xe Mã Tam ở bên ngoài nghe thấy mệnh lệnh gần như là tiếng gầm dội ra ấy thì ngẩn người theo phản xạ, tay siết chặt dây cương. Ngựa còn chưa kịp đứng vững, Tạ Túng Vi đã nhảy xuống xe.
Mã Tam cùng hộ vệ đứng bên xe đều giật nảy mình.
Thấy Thủ phụ đại nhân thường ngày vốn nghiêm trang như thần nay lại sắc mặt lạnh lùng, bước nhanh băng qua họ, lao thẳng vào dòng người, ánh mắt đảo khắp bốn phía, bóng lưng tuấn dật lại thấp thoáng sự hoảng hốt cùng niềm chờ mong khó gọi tên, trong lòng các thị vệ không khỏi thấy lạ lùng.
Đại nhân đã trông thấy gì? Sao lại kích động đến mức... Thất thố như thế?
Trên con phố đông đúc người qua kẻ lại, cũng không thiếu người vì động tĩnh vừa rồi mà nhìn về phía y. Nhìn thấy một nam tử phong thái nhã nhặn, đột nhiên xông vào đám đông, trên gương mặt loáng thoáng nét vội vã, người ta đoán chắc hẳn y đang tìm người.
Không biết là ai mà có phúc phận lớn như vậy.
Tiếng bàn tán khe khẽ hòa cùng âm thanh rao bán của người bán hàng rong, Tạ Túng Vi đều chẳng để tâm. Đôi mắt sâu thẳm sắc bén của y quét nhanh qua từng bóng người, hồi lâu vẫn không tìm lại được dáng hình quen thuộc vừa thoáng qua.
Chốn nhân gian rực rỡ, chẳng giữ nổi bóng nàng.
Lúc này Tạ Túng Vi mới chậm rãi ý thức được điều này.
Chỉ cảm thấy cây đao treo trong lồng ngực bỗng rơi nặng nề, rạch ra một mảng máu tươi, đau đến mức y phải mím chặt môi, nhưng lại chẳng nỡ rời đi, mong mỏi dáng hình ấy có thể thương xót mà hiện ra trước mắt y thêm lần nữa.
Y đứng nguyên tại chỗ, bất động.
Nhiều người lướt ngang qua, ai cũng phải nghiêng mặt ngó trộm dung nhan tuấn mỹ như ngọc tạc của y.
Các thị vệ tản ra đứng vòng quanh, vừa bảo đảm an toàn cho Tạ Túng Vi, vừa không dám quấy nhiễu chuyện của y.
Nhưng nhìn thấy người tụ tập mỗi lúc một đông, thậm chí còn có mấy đại cô nương và tiểu tức phụ e thẹn khoác tay nhau, cứ đi qua đi lại bên cạnh đại nhân, các thị vệ cảm thấy để y đứng mãi ở đó cũng không ổn.
"Đại nhân..."
Một thị vệ cắn răng tiến lên: "Nên trở về thôi."
Chốc nữa mà kinh động đến Kinh Triệu Doãn phải dẫn người tới duy trì trật tự thì phiền lắm.
Tạ Túng Vi lặng im hồi lâu mới xoay người, bước về phía xe ngựa.
Mọi người đều hơi thất vọng, dõi mắt trông theo bóng lưng cao ráo ấy.
Còn Thi Lệnh Yểu, từ tiệm bánh bước ra, nàng xách theo một túi lớn đầy điểm tâm, tò mò nhìn theo hướng đám đông.
Nhưng chẳng thấy gì cả.
Nàng thu hồi ánh mắt, cắn một miếng bánh táo đỏ, mãn nguyện nheo mắt lại.
Đúng là hương vị này!
Mà bên kia, thấy đại nhân lặng lẽ lên xe, các thị vệ trao đổi ánh mắt, ai nấy đều mơ hồ.
Bọn họ đi theo bên cạnh đại nhân bao năm, đây là lần đầu họ trông thấy y có dáng vẻ thất thố như vậy.
Có điều, nếu trong đám bọn họ có ai từng theo Tạ Túng Vi hơn mười năm, hẳn sẽ khinh thường mà khạc hạt dưa một cái.
Thất thố ư? So với mười năm trước, ngày ấy đại nhân phát điên đến mức muốn nhảy xuống vực kia kìa!
Xe ngựa từ từ lăn bánh, ngăn cách hết thảy ánh nhìn và lời xì xào.
Bên trong xe, mọi vật bài trí đều trang nhã đơn giản. Y ngồi cô độc ở giữa, bỗng lộ ra vài phần quạnh vắng.
Tạ Túng Vi buông mắt xuống, khóe môi chứa vẻ đắng chát.
Cũng phải. Sao nàng sao lại bằng lòng hiện thân trước mặt y được.
Y chọc giận Quân Đình, Quân Yến cũng vì chuyện này mà không vui. Một lúc khiến cả hai đứa nhỏ đều bất mãn, nếu nàng còn ở đây...
Hẳn cũng sẽ cùng hai đứa nhỏ giận y.
Dạo gần đây y nhớ tới nàng càng ngày càng nhiều, Tạ Túng Vi day day ấn đường nhức mỏi, chỉ thấy toàn thân mệt mỏi, một đợt lại một đợt buồn nản như thủy triều tràn đến, cuốn sạch toàn thân y.