Chương 8

Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về

undefined 15-02-2026 23:20:37

Bộ lông xù dựng lên vì phẫn nộ phút chốc rũ xuống, bám sát lấy cơ thể thiếu niên đang hơi run rẩy. Tạ Quân Đình không nói một lời, lao ra khỏi cửa, từng tiếng bước chân thình thịch vang vọng, đủ để thấy cậu ấy đang giận dữ đến nhường nào. Lực giẫm mạnh đến mức dường như có thể khiến mặt đất nứt toác. Có lẽ vì hôm nay đã nhớ đến nàng quá nhiều lần, nên khi nghe tiếng bước chân đầy oán hận của tiểu nhi tử, Tạ Túng Vi lại không hề tức giận, mà chỉ nhớ đến một chuyện cũ. Khi cặp song sinh tròn một tuổi, đôi chân nhỏ nhắn của chúng đặc biệt có lực, thích học đi. Một ngày nọ, khi y từ nha môn trở về nhà, vừa bước vào viện Trường Đình đã trông thấy nụ cười rực rỡ của thê tử. Tạ Túng Vi sững sờ, còn chưa kịp hỏi nàng đứng ở đầu gió làm gì, đã bị nàng kéo tay, vội vàng dẫn vào trong phòng. "Phu quân, bọn trẻ bây giờ biết đạp chân rồi, giỏi lắm đó! Mau vào xem đi!" Y cao hơn nàng rất nhiều, chỉ cần hơi cúi mắt là có thể thu trọn gương mặt ửng hồng, hàng mi khẽ rung động của nàng vào tầm mắt. Hai đứa trẻ nằm trên giường La Hán, ra sức đạp đôi chân nhỏ xíu của mình, bên cạnh vú nuôi và đám nha hoàn trầm trồ khen ngợi không dứt, khiến nàng cũng kích động theo. Tạ Túng Vi chỉ nhìn lướt qua, rồi dời ánh mắt, dừng lại trên khuôn mặt tươi cười như hoa của thê tử. Giờ nhớ lại, nụ cười rạng rỡ, còn đẹp hơn cả hoa đào tháng ba của nàng, dường như cũng đã phủ lên một lớp bụi thời gian. Tạ Túng Vi đưa mắt nhìn ra ô cửa sổ đang mở, gương mặt lạnh lẽo thoáng nét cô đơn. Đêm nay trăng rất đẹp, không biết trên trời, nàng có thấy ánh trăng kia tròn hơn chăng?... Đương nhiên là không rồi! Thi Lệnh Yểu ngồi trên ghế trúc, ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn trịa xinh đẹp treo trên bầu trời, đồng thời xoa xoa cái bụng căng tròn của mình, bỗng dưng có cảm giác như vừa trở về nhân gian. Nghĩ đến đây, nàng không nhịn được mà bật cười. Đối với nàng, chỉ là một giấc ngủ dài, mở mắt ra thấy thế gian đã trôi qua mười năm. Thi Lệnh Yểu đột nhiên cảm thấy may mắn, ít nhất nàng không hóa thành một làn khói nhẹ phiêu dạt chốn nhân gian. Không có nơi nương tựa, chẳng thể chạm vào ai, chỉ có chính bản thân biết rằng ý thức của mình vẫn còn tồn tại trên thế gian này. Như vậy quá đỗi cô đơn, cũng quá đáng sợ. Đào Hồng bưng đến một bát trà đại mạch, thấy Thi Lệnh Yểu dùng đôi mắt trong veo xinh đẹp kia nhìn mình, bèn giải thích: "Đây là lúa mạch nhà tự trồng, rang lên rồi pha nước uống, có thể giúp tiêu thực. Không biết Thi nương tử có quen uống thứ đồ nhà quê này không?" Thi Lệnh Yểu hơi ngượng ngùng nhận lấy bát trà, quả thực bữa tối nàng đã ăn hơi nhiều. "Đa tạ Đào Hồng tẩu." Đào Hồng có chút ngại ngùng cười cười. Uống được nửa bát trà lúa mạch, Thi Lệnh Yểu cảm thấy dễ chịu hơn, bèn khen ngợi vài câu. Đào Hồng vội vàng nói rằng ngày mai sẽ gói cho nàng mang theo một ít. Thi Lệnh Yểu suy nghĩ một chút, với tính cách cổ hủ của Tạ Túng Vi, y chỉ thích uống loại trà cố định, nếu không có thì thà nhịn chứ không chịu uống thứ khác. Đưa y trà lúa mạch sao? Chỉ sợ còn chưa kịp bưng tới, sắc mặt y đã lạnh xuống rồi. Thấy Đào Hồng vẫn đang mong chờ câu trả lời, Thi Lệnh Yểu khẽ gật đầu, mỉm cười nói lời cảm tạ. Hà tất gì phải làm mất hứng người khác chứ? Tự nàng uống cũng rất tốt mà. Đào Hồng nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm. Thi Lệnh Yểu đứng dậy trở về phòng, nàng có thể nhìn ra, vì có sự xuất hiện của một người ngoài như nàng mà cả nhà này đều hơi mất tự nhiên. Trước đó, khi Cẩu Đản hấp tấp chạy ra ruộng rau định tụt quần để "Giải quyết", thì hán tử nông dân trầm lặng kia đã nhanh chóng bịt lấy nửa cái mông lộ ra ngoài của thằng bé, lôi vào nhà xí. Bên ngoài vang lên tiếng cười khúc khích của lũ trẻ.