Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về
undefined15-02-2026 23:20:26
Đại Bảo, nàng không thể nào nhận lầm được, đây chính là Đại Bảo của nàng.
Tuy song sinh nhưng cũng có chỗ không giống nhau về dung mạo. Tiểu Bảo lớn lên giống hệt nàng, còn Đại Bảo thì chẳng khác nào một Tạ Túng Vi thứ hai.
Thi Lệnh Yểu gắng sức nâng cánh tay lên, Tạ Quân Yến ghé sát mặt lại, cảm nhận được ngón tay ấm nóng khẽ lướt qua hàng mi, khóe mắt mình.
"Đại Bảo lớn rồi, thật khôi ngô tuấn tú."
Nàng đang bệnh, giọng cũng chẳng còn trong trẻo dịu dàng như xưa, nhưng từng chữ từng lời nàng đều gắng gượng nói ra. Tạ Quân Yến nghe mà sóng lòng dâng cuộn, tựa như dòng nước tuyết mùa xuân bất ngờ tan chảy, ào ạt tràn tới, phá nát toàn bộ lý trí và sự trầm tĩnh mà cậu ấy vẫn luôn kiêu ngạo giữ gìn.
Dù là ảo giác cũng được, dù là tà thuật cũng chẳng sao, lúc này đây cậu ấy không muốn nghĩ đến bất kỳ điều gì khác.
"Mẫu thân, ôm con đi."
Thiếu niên dung mạo thanh tuyệt quỳ gối trước giường, đôi mắt phượng long lanh ánh lệ ngẩng lên nhìn mẫu thân đã xa cách mười năm, khẽ mở rộng vòng tay.
"Giống như khi con còn nhỏ... Được không?"
Thi Lệnh Yểu không muốn truyền bệnh cho nhi tử, nhưng trong lời nói ấy thấp thoáng run rẩy và bất an khiến lòng người thắt lại.
Nàng không do dự nữa, nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai cậu ấy. Thân hình thiếu niên gầy gò mảnh khảnh lập tức chủ động ngả vào lòng mẫu thân.
Nàng vẫn còn sốt, vòng ôm nóng rực khác thường, Tạ Quân Yến vùi mặt vào hõm cổ nàng, trong vô thức, từng giọt lệ rơi xuống má.
Cậu ấy ghì chặt lấy mẫu thân, giống như một đứa trẻ vừa vất vả lắm mới giành lại được báu vật trong tay, nửa khắc cũng chẳng nỡ buông rời.
Thi Lệnh Yểu muốn vỗ về lưng con, nhưng nàng thật sự chẳng còn chút sức lực dư thừa nào nữa.
Hơi thở nặng nề khác thường phả bên tai, khiến Tạ Quân Yến mím chặt môi, buông nàng ra, áp mu bàn tay lên trán nàng, khẽ thì thầm: "Mẫu thân đừng sợ, con sẽ lập tức mời đạo nhân huyền môn đến."
Thi Lệnh Yểu ngẩn ra, ngay sau đó bèn mỉm cười."Đừng lo, ta không phải hồn ma quay lại nhân gian đâu."
Nàng có chút lúng túng. Một nhi tử xem nàng là ma, một đứa lại nghĩ nàng là yêu tinh hoa đào.
Sao lại chẳng có lấy một người coi nàng như người thường vậy?
Tạ Quân Yến đỏ mặt mím môi, cậu ấy biết mình lỡ lời hồ đồ rồi.
Nhưng trong mắt Thi Lệnh Yểu, dù thế nào nhi tử cũng vẫn rất đáng yêu.
Nàng giơ tay, khẽ vuốt má cậu ấy, mỉm cười: "Nóng thế này, nếu là thân thể hồn ma, e rằng sớm đã tan thành mây khói rồi, đúng không?"
Ý nàng vốn chỉ muốn nói vài câu trêu ghẹo để con vui vẻ, không ngờ Tạ Quân Yến lại nhíu mày, nắm chặt tay nàng, khẽ lắc đầu: "Mẫu thân, đừng nói những lời này."
Thi Lệnh Yểu hơi sững lại, rồi trong lòng càng mềm nhũn: "Được, mẫu thân không nói nữa."
Thấy môi nàng khô nứt, Tạ Quân Yến bèn rót cho nàng một chén nước ấm, cẩn thận dìu nàng uống từng ngụm. Động tác cung kính lại thuần thục, khiến trong lòng Thi Lệnh Yểu ngọt ngào như mật.
"Đại Bảo, ta..."
Thi Lệnh Yểu vốn muốn giải thích đôi chút về trải nghiệm kỳ lạ của mình, lại thấy Tạ Quân Yến lắc đầu, dịu giọng nói: "Bây giờ không có gì quan trọng hơn thân thể của mẫu thân. Có chuyện gì, người có thể đợi khỏe hơn rồi hãy kể cho con."
Cậu ấy nhìn ra, mẫu thân đang bệnh, rất khó chịu, ngay cả nói chuyện cũng thấy vất vả.
"Mẫu thân sẽ không rời bỏ con nữa. Chúng ta vẫn còn thật nhiều, thật dài lâu thời gian bên nhau, đúng không?"
Thi Lệnh Yểu gật đầu.
Đúng là một đứa con hiếu thuận, biết nghĩ cho mẫu thân.
Tạ Quân Yến đón lấy chén nước, đang muốn ra ngoài bảo Quyết Minh đi mời đại phu, chợt nghe một trận ồn ào vang lên, giữa đó xen lẫn tiếng quát tháo mà cậu ấy quen thuộc nhất, thế là biết đệ đệ đã về.
Thi Lệnh Yểu thấy cậu ấy đứng bên giường, dường như đang suy nghĩ điều gì, quanh người bao phủ một tầng hàn ý nhàn nhạt, liền theo bản năng nói: