Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về
undefined15-02-2026 23:20:37
Tạ Quân Đình sững người, rồi lập tức giận dữ: "Huynh cho người theo dõi ta?"
Giọng thiếu niên trong trẻo, còn mang theo chút non nớt, bởi vì giận dữ mà trở nên khàn khàn, nghe thật chẳng dễ lọt tai.
Tạ Quân Yến hơi nhíu mày, mí mắt mỏng cụp xuống rồi lại nâng lên, nhìn thẳng vào đệ đệ song sinh đứng trước mặt đang có vẻ mặt vừa bất mãn vừa bướng bỉnh.
Đệ đệ song sinh, bọn họ có cùng một mẫu thân.
Tạ Quân Yến lặng lẽ lặp lại câu đó trong lòng, rồi mới mở miệng: "Đệ còn nhỏ, lại nắm trong tay quá nhiều thứ mà người thường khó lòng có được, chẳng khác nào đứa bé ôm vàng đi giữa chợ. Mất tiền thì nhỏ, nhưng nếu đệ chịu thiệt, bị thương, phụ thân và lão thái quân sẽ đau lòng."
Giọng điệu cậu ấy bình thản, nói ra lời đầy tình thân, nhưng lại không thể khiến người nghe tin phục.
Tạ Quân Đình hừ lạnh: "Ta đã lớn rồi, không cần huynh quản, càng không cần ông ta quản!"
Dáng vẻ thiếu niên giương nanh múa vuốt rơi vào trong mắt Tạ Quân Yến, khiến cậu ấy hơi bất lực: "Quân Đình, đừng chống đối phụ thân."
Cậu ấy vừa nói vậy, Tạ Quân Đình lại nhớ đến mẫu thân đáng thương của mình.
Nếu không phải có nỗi khổ bất đắc dĩ, sao mẫu thân lại nỡ bỏ lại hai huynh đệ mà đi?
Nửa ngày nay, Tạ Quân Đình đã nghĩ rất nhiều, cuối cùng tìm ra một lý do khiến bản thân tin tưởng, nhất định là phụ thân quá lạnh lùng, quá khó gần, nên mẫu thân sợ hãi, không thích ông ấy, mới không dám quay về.
Nhất định là vậy.
"Ông ta sắp cưới thê tử mới rồi, sau này nhất định sẽ có những đứa con khác. Ta thế nào, ông ta còn để tâm sao?" Giọng Tạ Quân Đình bén nhọn, lạnh lẽo, xen lẫn chút chua xót âm ỉ, nhưng rất nhanh cậu ấy đã tự dỗ dành bản thân.
Đợi khi cậu ấy tìm được mẫu thân, hiếu thuận với mẫu thân, thì còn ai cần cái người phụ thân bạc tình bạc nghĩa kia chứ!
Thấy cảm xúc của Tạ Quân Đình kích động, Tạ Quân Yến mím môi: "Bỏ nhà ra đi mấy ngày nay, đệ còn chưa thấy đủ sao?"
"Đệ luôn miệng nói không cần sự bảo vệ của phụ thân, nhưng nếu không có phụ thân, không có Tạ gia, đệ có biết phải vất vả bao lâu mới dành dụm nổi năm trăm lượng không?"
"Quân Đình." Cậu ấy nhấn mạnh giọng điệu: "Đừng làm loạn nữa."
Điều Tạ Quân Đình ghét nhất chính là cái giọng bề trên giảng giải lý lẽ này của huynh trưởng song sinh! Dựa vào đâu chứ!
Hai người họ sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, bằng tuổi nhau, chẳng qua Tạ Quân Yến ra đời sớm hơn cậu ấy một chút, đọc sách giỏi hơn, thông minh hơn thì sao?
Cậu ấy ứng phó xong một người phụ thân, quay lại còn có thêm một tiểu phụ thân nữa đang đợi!
"Đúng, ta làm loạn đấy, ta thích làm loạn đấy, huynh quản được chắc!"
Tạ Quân Đình bực bội liếc xéo Tạ Quân Yến một cái, xoay người định bỏ đi, vai lại bị một bàn tay đặt xuống, cố định cậu ấy ngay tại chỗ.
"Mẫu thân phải liều mạng mới sinh ra chúng ta. Ta sẽ không lãng phí tính mạng của mình." Tạ Quân Yến nhìn đệ đệ có đôi mắt sáng rực như cất giấu tinh tú, cười lạnh nói: "Chuyện ta không làm, ta cũng sẽ không cho phép đệ đi làm."
"Đưa đệ ấy về, không được thả đệ ấy ra."
Nói xong, Tạ Quân Yến buông tay. Rất nhanh đã có mấy đại hán vạm vỡ bước lên, gọn gàng trói chặt nhị lang Tạ gia đang ầm ĩ không ngừng.
Tạ Quân Đình trừng mắt nhìn huynh trưởng.
Thậm chí cậu ấy còn vì lời nói vừa rồi của huynh trưởng mà dao động, do dự muốn nói chuyện về mẫu thân cho Tạ Quân Yến biết.
Kết quả, câu tiếp theo lại là cho người bắt cậu ấy về giam lại!
Tiếng gào giận dữ và không cam lòng của đệ đệ dần xa, Tạ Quân Yến xoa ấn đường hơi nhức mỏi.
Về đến Tạ phủ, Tạ Quân Yến không về viện của mình, mà đi đến thư phòng của Tạ Túng Vi.
Hạ nhân có chút khó xử: "Đại lang, a lang còn chưa trở về nhà..."
Chưa được Tạ Túng Vi cho phép, cho dù là Tạ Quân Yến cũng không thể tự tiện vào thư phòng của y.
Tạ Quân Yến lắc đầu: "Không sao, ta đứng ngoài cửa chờ là được."