Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về
undefined15-02-2026 23:20:37
Dĩ nhiên Hoàng Nguyệt Lan và Thúy Thúy không có lý do gì để từ chối.
Lão thái quân của Tạ gia rất thương yêu cháu trai, những bậc trưởng bối khác cũng rộng rãi hào phóng. Tuy cả ngày Tạ Quân Đình chẳng mấy khi ở nhà, nhưng lại không có thói quen tiêu xài hoang phí, cho nên cậu ấy cũng đã tích cóp được một khoản tiền.
Đợi đến khi bạc giao đồ nhận xong xuôi, Hoàng Nguyệt Lan mặt còn phơn phớt hồng, định mời Tạ Quân Đình sang tửu lâu bên cạnh ngồi nghỉ đôi chút, nhưng khi ngẩng đầu nhìn lại, chỉ còn thấy bóng lưng cao gầy của thiếu niên đã vội vã rời đi.
Thúy Thúy có chút nuối tiếc: "Chỉ đáng tiếc là tiểu công tử trông tuổi còn nhỏ quá, e rằng kém nương tử ba bốn tuổi. Nếu không thì nhờ phu nhân để tâm lưu ý một chút, cũng là việc tốt..."
Hoàng Nguyệt Lan vừa xấu hổ vừa giận, trừng mắt nhìn nàng ấy: "Đừng nói bậy nữa!"
Chủ tớ bọn họ nghĩ gì, nói gì, Tạ Quân Đình đều không quan tâm.
Cậu ấy siết chặt chiếc vòng hoa sen trong tay, ôm cây trâm vàng trong ngực. Vàng ngọc lạnh lẽo, vậy mà lại tỏa ra hơi ấm lạ thường, hun đốt trái tim cậu ấy, khiến niềm vui sướng, lo âu và cả chút mờ mịt đan xen, làm cả người như một nồi nước sôi, réo gào không ngớt.
Mẫu thân, mẫu thân...
Trong lòng cậu ấy không ngừng gọi thầm.
Từ lâu Tạ Quân Đình đã biết, dưới nấm mộ lạnh lẽo kia, chôn cất cũng chỉ là vài món y phục của mẫu thân.
Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Thế nhưng tìm kiếm biết bao lâu, lâu như vậy, dưới vách núi vẫn chẳng thấy được... Di thể của mẫu thân.
Mười năm đã qua, trời đất mênh mông vẫn không để lộ chút tung tích nào. Dù Tạ Quân Đình chẳng cam lòng, cậu ấy cũng hiểu, có lẽ mẫu thân thật sự đã không còn ở cõi đời này nữa.
Thế nhưng hôm nay, một tia hy vọng lại bất ngờ hiện ra trước mắt.
Tạ Quân Đình biết phụ thân mình có lẽ chưa từng thương yêu mẫu thân như tình cảm giữa phu thê thông thường, nhưng xuất phát từ trách nhiệm làm phu quân, năm xưa khi tìm kiếm dưới vách núi, nếu như có trâm vòng hay y phục của mẫu thân rơi xuống, thì nhất định phụ thân sẽ không bỏ sót.
Thế nhưng, lại chẳng có gì cả.
Ấy vậy mà những món đồ ấy, đến mười năm sau, lại bị một hán tử nông thôn mang vào Biện Kinh, bất ngờ xuất hiện trước mắt cậu ấy lần nữa.
Nhớ đến lời chưởng quầy tiệm cầm đồ, Tạ Quân Đình lặng lẽ siết chặt vòng hoa sen.
Chỉ cần tìm được hán tử nông thôn kia, hỏi rõ hắn ta đã lấy được hai món trang sức ấy từ đâu.
Như thế, khoảng cách giữa cậu ấy và việc gặp lại mẫu thân sẽ lại gần thêm một bước. ...
Hoa đào ở thôn Thiện Thủy quả thật rất đẹp. Đại Nha giúp Thi Lệnh Yểu rửa sạch những cánh hoa đào tươi thắm rồi đem trải ra trên mẹt tre để hong khô, ngây ngô hỏi: "Thi nương tử, người hái những cánh hoa đào này để làm gì vậy?"
Trong cái đầu đơn giản của Đại Nha, hoa đào thì chỉ là hoa đào, khi còn trên cành thì nhìn nhiều thêm vài lần là được, rơi xuống đất thì làm phân bón cho cây, chẳng thấy có gì kỳ lạ.
Thi Lệnh Yểu giả vờ thần bí, nói: "Những cánh hoa đào này, cũng có thể bán lấy bạc đấy."
"Hả?" Đại Nha tròn xoe đôi mắt vì ngạc nhiên, vô thức thốt ra một câu tiếng địa phương. Đến khi nhận ra thì lại bắt gặp ánh mắt cười mà như không cười của Thi Lệnh Yểu, mặt cô bé đỏ bừng, vội vàng bảo đảm: "Thi nương tử, người yên tâm, con nhất định sẽ không giành việc làm ăn với người đâu!"
Mẫu thân từng dặn, Thi nương tử đã cho họ rất nhiều rất nhiều tiền, làm người không được quên gốc càng không thể tham lam.
Cho dù giờ đây, trong mắt Đại Nha, những cánh hoa đào phấn trắng nõn nà kia đã hóa thành từng đồng tiền đồng, cô bé cũng không lay chuyển.
Thi Lệnh Yểu bị dáng vẻ ấy chọc cho bật cười, nàng vỗ tay, lại xoa xoa bông hoa lụa trên đầu Đại Nha, mỉm cười nói: "Ừ, ta tin Đại Nha."
Đại Nha nở một nụ cười vừa ngượng ngùng vừa vui sướng.