Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về
undefined15-02-2026 23:20:36
Có tiểu nhị thấy nàng đứng bất động hồi lâu, dè dặt hỏi: "Vị nương tử này, đã ưng ý được món nào chưa ạ? Hay để tiểu nhân giới thiệu một chút nhé?"
"Không cần đâu." Thi Lệnh Yểu mím chặt đôi môi, chỉ vào cây trâm ngọc khảm châu: "Giúp ta gói lại, đa tạ."
Tiểu nhị lập tức cười đồng ý.
Thi Lệnh Yểu không hề cố nén cơn tức vô cớ trong lòng, rời Mãn Ngọc Lâu rồi lại hầm hầm đi vào mấy cửa hiệu khác.
Dạo suốt nửa buổi chiều, đến khi nàng thỏa mãn quay về khách điếm, vừa nhìn đống đồ mua về thì ngây người.
Hóa ra toàn bộ đều là mua cho chính bản thân nàng.
Chuyện phải chuẩn bị lễ mừng sinh thần cho hai đứa trẻ chẳng biết từ khi nào đã bị nàng ném ra sau đầu.
Thi Lệnh Yểu có chút chột dạ, nhưng nhìn cây trâm ngọc, rồi lại nhìn hộp phấn son, lại nhìn đến chiếc áo lót thêu hoa bích đào gợn sóng nước, thì thứ nào nàng cũng thích không thôi.
Do dự hồi lâu, Thi Lệnh Yểu cúi đầu đếm số bạc còn lại, trong lòng càng thêm bất an.
Của ít lòng nhiều, hai đứa trẻ đều ngoan ngoãn, hẳn là sẽ hiểu cho nỗi khổ tâm của nàng... Phải không?
Thi Lệnh Yểu ngả người xuống giường. Giường ở khách điếm chỉ trải một lớp chăn bông mỏng, đâu giống chiếc giường êm ái nàng vẫn quen nằm, cho dù có ngã xuống, cũng là cảm giác mềm mại như rơi vào tầng mây.
Thế nhưng Thi Lệnh Yểu chẳng bận tâm đến chút đau đớn nhỏ nhoi ấy, nàng chỉ thấy bản thân mình thật kỳ lạ.
Nàng biết, Tiểu Bảo đã nhận ra nàng không muốn nhắc đến Tạ Túng Vi, vì vậy mấy ngày nay mẫu tử họ nói nhiều hơn về chuyện y và huynh trưởng thuở nhỏ.
Đã có thể chấp nhận rằng Tạ Túng Vi không còn là Tạ Túng Vi của ngày trước, vậy cớ sao nàng lại phải tức giận chỉ vì biết có người tiếp cận y, muốn gả cho y chứ?
Từ trong lời Tiểu Bảo, nàng có thể đoán được rằng Tạ Túng Vi chưa từng mang một đứa em khác mẫu thân nào về cả, nhưng điều đó chẳng thể chứng minh rằng bao năm qua y đã trong sạch!
Chỉ cần nghĩ đến việc Tạ Ung Hi sẽ dắt người đến gặp mặt Tạ Túng Vi ngay trong yến tiệc sinh thần của hai đứa trẻ, trong lòng Thi Lệnh Yểu lại dấy lên cảm giác ghê tởm.
Thế nhưng nàng lại chẳng thể làm gì được.
Nỗi thất vọng nặng trĩu đè sụp đôi mi, nàng cứ thế mơ mơ hồ hồ, cả người còn nguyên xi y phục mà ngã lăn ra giường ngủ một giấc. Đến khi tỉnh lại, ngay cả hơi thở thoát ra nơi cánh mũi cũng khô khốc, nóng rực.
Thi Lệnh Yểu buồn bã chắc chắn nàng đã đổ bệnh rồi.
May thay Tạ Quân Đình đến khá thường xuyên, sáng nay cậu ấy mang bánh hành mới ra lò đến cho nàng, thấy cửa mãi không mở, lo lắng nên đã xô cửa xông vào.
Trông thấy nàng bệnh đến mơ mơ màng màng, gương mặt hồng bừng, Tạ Quân Đình ngây người, cuống quýt đỡ nàng uống mấy ngụm nước, rồi cứng đờ người, chẳng biết còn có thể làm gì.
Thi Lệnh Yểu đỡ hơn đôi chút, vừa ngẩng đầu đã thấy Tạ Tiểu Bảo đứng bối rối trước giường, đôi mắt hoe đỏ, trông như sắp khóc.
Rõ ràng đã cao lớn hơn nàng rồi, sao vẫn giống hệt như hồi nhỏ, cứ hay khóc nhè như thế?
Thi Lệnh Yểu muốn an ủi cậu ấy, nhưng lúc này ngay cả nhấc tay thôi cũng khó khăn, chỉ gắng gượng thốt ra vài chữ:
"Tiểu Bảo, mời đại phu."
Lúc này Tạ Quân Đình mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, gật gật đầu rồi xoay người định đi. Nhưng vừa nhìn thấy gương mặt đỏ bừng vì sốt của nàng, cậu ấy lại thấy không yên tâm, bèn dặn dò: "Mẫu thân, con sẽ nhờ tiểu nhị tìm một trù nương đến tạm thời chăm nom người một lát, con sẽ trở lại ngay thôi!"
Thật đúng là một đứa trẻ ngoan ngoãn và chu đáo.
Thấy Thi Lệnh Yểu khẽ chớp mắt, ra hiệu rằng nàng đã biết, Tạ Quân Đình lập tức sải bước rời khách điếm, lao vội về phía y quán.
Mà dáng người thiếu niên vội vã ấy cũng vừa hay lọt vào tầm mắt Quyết Minh.
"Đại lang quân, vị cô nương kia ở gian phòng thứ ba bên tay trái tầng hai khách điếm." Quyết Minh đã tra rõ, mấy ngày nay Nhị lang quân luôn chạy ra ngoài, còn sai phòng bếp làm không ít điểm tâm bánh trái mang theo.