Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về
undefined15-02-2026 23:20:37
Nhưng lúc quay lại nhìn Thi Lệnh Yểu, trong mắt họ đã hiện lên vẻ kiêng dè rõ rệt.
Không ngờ nữ lang này nhìn thì trẻ trung, vậy mà bụng dạ lại không đơn giản.
Nếu nàng biết được đám người kia đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ hừ một tiếng, không chừng hai nhi tử của nàng đứng lên còn cao hơn bọn họ ấy chứ.
"Vị nữ lang này, mời ngồi xuống nói chuyện."
Người cầm đầu trong nhóm tên là Chu Tuấn, hắn ta khẽ cười với nàng, thấy nàng thản nhiên ngồi xuống, khí chất lạnh nhạt, không giống các nữ lang khuê các hay e thẹn đỏ mặt, trong lòng hắn ta lại âm thầm nâng thêm một bậc đánh giá về nàng.
Thi Lệnh Yểu mỉm cười: "Ta họ Thi."
"Thi nương tử." Chu Tuấn thuận miệng sửa cách xưng hô: "Nếu ngươi biết chúng ta chọn hương phấn từ Ký Châu là vì nó có điểm đáng giá, vậy tại sao lại quả quyết rằng món hàng này sẽ bị đổ đống trong tay chúng ta?"
"Thứ cho ta mạo muội, các vị là thương đội treo danh nghĩa Lý thị đất Lũng Tây, ngoại trừ việc giao thương thì ít khi đến Biện Kinh, cũng hiếm có dịp gặp người trong tộc Lý thị thực sự, đúng không?"
Câu nói này nghe thì tưởng như chẳng liên quan, nhưng Chu Tuấn chỉ liếc mắt ra hiệu cho mấy huynh đệ nóng tính bên cạnh im lặng, rồi gật đầu: "Phải. Gia quyến của chúng ta đều ở phủ Giang Lăng, lần này đến Biện Kinh cũng chỉ là để bán hàng. Còn như những chuyện khác, không dám giấu Thi nương tử, chủ nhà tuy lớn nhưng nay thế cuộc thay đổi, bản thân họ còn khó giữ thân, chúng ta chỉ là thương nhân, nào dám mặt dày mà tới quấy rầy?"
Thi Lệnh Yểu khẽ gật đầu: "Chính là vậy. Người kia e là đã nhìn thấu tình cảnh của các huynh, cho rằng các huynh không biết hương phấn Ký Châu từng được dâng tiến cung đình ở Biện Kinh, mới đem lô hàng đã tồn kho từ lâu này giao vào tay các huynh."
Hương phấn từng được tiến cung ư?
Chu Tuấn và mấy người đồng hành đưa mắt nhìn nhau, nghiêm túc nói: "Xin Thi nương tử chỉ giáo cho chúng ta một phen."
Thật ra cũng không hẳn là chỉ giáo.
Thi Lệnh Yểu nhớ lại chuyện xưa, nhất thời có chút ngẩn ngơ. Nhưng trước ánh mắt tha thiết của Chu Tuấn và mấy người kia, ngay cả Phương Phủ Đầu cũng nhìn nàng đầy tò mò, khiến nàng đành lấy lại bình tĩnh, chậm rãi kể ra chuyện năm xưa chỉ vì một lọ hương phấn mà dẫn đến rắc rối.
Đó là năm Hiển Khánh thứ mười, khi nàng và Tạ Túng Vi cùng vào cung dự yến tiệc.
Lúc ấy, Tôn Quý phi đang được sủng ái nhất bỗng nhiên nổi mẩn đầy mặt ngay giữa yến tiệc. Không rõ là có người hạ độc vào đồ ăn thức uống, hay là động tay chân trên y phục phấn son của nàng ta.
Bởi Tôn Quý phi gần như luôn kề cận thiên tử, không ai dám đoan chắc rằng độc dược là nhắm vào nàng ta, hay thực chất là mưu hại thiên tử.
Chỉ trong chớp mắt, cả yến tiệc biến thành một mớ hỗn loạn, ai nấy đều sợ hãi đến thay đổi sắc mặt.
Thi Lệnh Yểu nhớ rõ, khi ấy nàng vừa sinh đôi không lâu, thân thể chưa hoàn toàn hồi phục, đứng trước hàng loạt thị vệ cầm đao nghiêm nghị như lưỡi băng, sát khí rợn người, đầu ngón tay nàng lạnh buốt vì kinh hoàng.
Có lẽ là tay áo khẽ lướt qua, nàng bất cẩn chạm vào tay Tạ Túng Vi.
Khi nàng còn chưa kịp rút về, một bàn tay ấm áp, rắn rỏi đã nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.
Chính là Tạ Túng Vi.
Thi Lệnh Yểu sững người.
Rõ ràng y là người cực kỳ câu nệ lễ nghi, ra khỏi phòng ngủ là hận không thể cách nàng tám trượng mà đi. Vậy mà đêm ấy, khi gió mưa điên đảo, lòng người ngờ vực, y lại siết chặt tay nàng.
Truyền cho nàng từng chút ấm áp, không ngừng, không dứt.
Về sau mới tra rõ, thì ra vấn đề nằm ở hương phấn mà Tôn Quý phi dùng, thế nên mới gây ra một trận ầm ĩ.
Khi hai người trở về phủ, trăng đã treo cao giữa trời.
Thi Lệnh Yểu vốn đã yêu thích việc điều chế hương phấn và son phấn, nghe nói Tôn Quý phi do dùng một loại hương phấn nào đó mà nổi đầy mẩn đỏ trên mặt, đến giờ vẫn không dám lộ diện gặp người, nàng lấy làm tò mò, nhưng lại không thể chạy đến trước mặt Tôn Quý phi mà hỏi thẳng người ta được.