Chương 24

Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về

undefined 15-02-2026 23:20:37

Hạ nhân khuyên vài câu, thấy Tạ Quân Yến không lay động, cũng không nói thêm. Gió đầu xuân mang theo mấy phần lạnh lẽo khiến người rùng mình, Tạ Quân Yến đứng thẳng tắp trước cửa thư phòng, gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc, chỉ còn lại vẻ lãnh đạm như ngọc, khiến người ta khó đoán trong lòng cậu ấy đang nghĩ gì. Tạ Túng Vi về đến nhà, trời đã muộn, hạ nhân sớm đã thắp đèn lồng. Gió thổi qua, ngọn nến lay động, y nhìn thấy trước cửa thư phòng có một bóng dáng cao gầy tuấn tú đứng đó, trong màn đêm lại toát ra mấy phần tịch mịch vô cớ. "Quân Yến." Tạ Quân Yến thoát khỏi hồi ức, nét mặt không một gợn sóng, cung kính gật đầu: "Phụ thân." Tạ Túng Vi khẽ ừ một tiếng, có hạ nhân đẩy cửa thư phòng ra, trong không gian u ám quạnh quẽ bỗng nhiều thêm "hơi người". "Quân Đình đã về rồi à?" Tạ Quân Yến chẳng hề bất ngờ khi phụ thân hỏi câu đó, khẽ gật đầu: "Vâng." Tạ Túng Vi không nói thêm gì. Đêm lạnh như nước, dưới mái hiên, tiếng chim bạch ban hắc thạch hót vang khoan khoái, nhưng sắc mặt của phụ tử hai người lại còn lạnh lẽo hơn cả màn đêm ngoài kia. Tạ Túng Vi đang định bảo trưởng tử về nghỉ ngơi cho tốt, lại nghe Tạ Quân Yến chậm rãi nói: "Xin phụ thân khoan dung cho Quân Đình. Vài ngày trước là ngày giỗ của mẫu thân, năm nào đến thời gian này... Tính tình đệ ấy luôn đặc biệt tệ hơn một chút. Qua rồi thì cũng sẽ ổn thôi." Qua rồi thì cũng sẽ ổn thôi? Tạ Túng Vi suýt chút nữa bị giọng điệu nhẹ nhàng đó làm tức cười. Y ngước mắt, nhìn trưởng tử từ dung mạo, tâm trí đến tính tình đều gần như được khắc ra từ cùng một khuôn với mình, trong đôi mắt sâu thẳm sắc bén ấy hiện lên mấy phần chế giễu: "Quân Yến, con là vì thấy ấm ức thay đệ đệ, nên mới cố ý đem mẫu thân của các con ra để đâm vào tim ta. Đúng không?" Xưa nay tâm tính trưởng tử luôn ẩn nhẫn, có lẽ cậu ấy sẽ không tin lời đồn y muốn tái hôn, nhưng việc y thật sự chưa từng giải thích cho Tạ Quân Đình, để trong nhà gà chó không yên, thì cậu ấy quả thực không vui lòng. Quả nhiên là huynh đệ cùng một mẫu thân sinh ra. Thủ đoạn đều giống nhau, đều biết phải làm thế nào mới khiến y đau. Tạ Quân Yến im lặng hồi lâu mới đáp: "Con không dám." Tiếng chim hót vang lên trong trẻo, nghe như thể là nàng đang ríu rít ngay bên tai mình. Nếu nàng còn ở đây... Nhất định sẽ nói đỡ đôi ba câu cho hai đứa con, khẽ kéo tay áo y, bảo y đừng quá nghiêm khắc trước mặt bọn trẻ. Huống hồ, y cũng chẳng phải một người phụ thân đủ tư cách. Tạ Túng Vi nhắm mắt lại: "Ra ngoài đi." Giọng điệu đã ôn hòa hơn đôi chút. Chỉ là gương mặt tuấn mỹ vô cùng ấy vẫn căng cứng, Tạ Quân Yến thoáng nhìn, rồi thu lại ánh mắt, khẽ đáp: "Vâng." Tạ Quân Yến rời đi. Con chim bạch ban hắc thạch ngoài hành lang dường như cũng cảm nhận được tâm trạng cực kém của chủ nhân sau cánh cửa, không còn cất tiếng hót vang, chỉ lặng lẽ dùng mỏ chỉnh sửa bộ lông trên người. Trong thư phòng, một mảnh tĩnh lặng. Tạ Túng Vi lặng ngồi hồi lâu, mở hộp ngầm dưới bàn, lấy ra một chiếc khăn tay màu tím nhạt. Chất vải rất tốt, dưới ánh nến ánh lên sắc sáng dịu dàng mềm mại, bên trên thêu hình bạch hạc trong vầng dương đỏ. Đường kim mũi chỉ chẳng tính là tinh xảo, nhưng ở chỗ đường nét tự nhiên, khiến con hạc vốn cao ngạo cũng thêm vài phần linh khí bay bổng. "Bọn trẻ đều nhớ thương nàng, đều hướng về nàng." Tạ Túng Vi chăm chú nhìn chiếc khăn. Dẫu bảo quản có tốt đến đâu, trên khăn cũng đã lờ mờ xuất hiện dấu vết phai màu. "... Chỉ có ta là kẻ xấu." Y khẽ áp mặt vào chiếc khăn tay. Trên đó sớm đã chẳng còn mùi hương của nàng, chỉ còn lại một mảnh lạnh lẽo. Tạ Túng Vi nhắm mắt lại. ... Thi Lệnh Yểu vẫn còn ở thôn Thiện Thủy chăm chỉ làm việc, nàng không hề biết những biến động đang xảy ra giữa phụ tử họ; lúc này trong đầu nàng chỉ có một suy nghĩ, lát nữa phải ăn thêm một bát cơm.