Chương 41

Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về

undefined 15-02-2026 23:20:36

Từ sau bảy tuổi, hai huynh đệ đã tách viện ở riêng, Tạ Quân Yến sống tại Quan Lan viện, còn Tạ Quân Đình ở Vãn Phong viện, hai nơi cách nhau cũng chẳng xa. Gã sai quét dọn trong Quan Lan viện trông thấy Nhị lang đến, đều lộ vẻ ngạc nhiên. Trong phủ ai chẳng biết, hai vị tiểu lang quân càng lớn tính tình càng không hợp. Lần gần nhất Nhị lang chủ động đến viện của Đại lang, là khi nào ấy nhỉ? Trong lòng Tạ Quân Đình hân hoan, nào thèm để ý nét mặt kỳ lạ của đám gã sai vặt, chỉ tùy tiện nói: "Đem ít điểm tâm đến đây cho ta." Gã sai vặt vội vàng đáp lại. Tạ Quân Đình ngồi trên giường la hán, ngẩng đầu là có thể nhìn thấy hàng tùng bách xanh ngắt ngoài cửa sổ mở rộng, cao vút mà thẳng tắp, trong phòng cũng thoang thoảng cảm giác mát lành. Cậu ấy chợt nghĩ tới mẫu thân giờ chỉ có thể ở một gian phòng nhỏ trong khách điếm, trong lòng lại chẳng thoải mái chút nào. Nói rõ chuyện mẫu thân trở về với Tạ Quân Yến cũng có chỗ tốt, ít nhất huynh ấy có thể quang minh chính đại lấy bạc cho mẫu thân tiêu, khỏi bị Tạ Quân Yến truy hỏi như thẩm vấn phạm nhân. Mọi chuyện đều thật tốt đẹp, tâm trạng Tạ Quân Đình rạng rỡ như vầng dương mới mọc ngày hè, sáng lạn chói chang, ngay cả lúc Tạ Quân Yến vừa bước vào đã cau mày mắng cậu ấy không được ăn trên giường la hán, âm thanh quở trách cũng chẳng còn chói tai như thường ngày. Tạ Quân Đình chậm rãi nuốt miếng bánh xốp giòn cuối cùng, trong lòng nghĩ ngày mai phải bảo nhà bếp làm thêm ít điểm tâm, để cậu ấy mang cho mẫu thân. Các đầu bếp trong Tạ phủ đều có tay nghề rất giỏi, đã xa cách lâu như thế, chưa biết chừng mẫu thân cũng nhớ tay nghề nấu nướng của họ. Cậu ấy vui vẻ quyết tâm. Tạ Quân Yến thấy đệ đệ hôm nay khác hẳn thường ngày, không hề cãi lại mình, trong lòng thoáng ngạc nhiên, bèn hỏi: "Đệ tìm ta có chuyện gì?" Cậu ấy đưa cho đệ đệ một chiếc khăn lụa màu xanh được gấp ngay ngắn. Tạ Quân Đình giật lấy, lau tay qua loa, rồi lại vò nát thành một cục. Thấy huynh trưởng lại nhíu mày, Tạ Quân Đình hiếm khi lộ vẻ ngượng ngập. Đã thành thói quen, cậu ấy muốn chọc tức huynh trưởng... "Khụ." Cậu ấy khẽ hắng giọng: "A huynh, dạo này huynh bận lắm hả?" Tạ Quân Yến liếc cậu ấy: "Rốt cuộc đệ muốn làm gì?" Tạ Quân Đình cố kéo dài giọng: "Bận thì tốt, bận thì tốt mà." Trên đời này, người hiểu rõ Tạ Quân Đình nhất chính là huynh trưởng song sinh của cậu ấy, Tạ Quân Yến. Nhìn đệ đệ có dáng vẻ "Ta có chuyện giấu huynh" rất rõ ràng, cậu ấy đè nén lòng nghi ngờ, không muốn đánh rắn động cỏ. Cậu ấy muốn xem thử xem, rốt cuộc đệ đệ lại giở trò gì. Mà Tạ Quân Đình hoàn toàn không hay biết mình sắp bị huynh trưởng moi móc đến tận gốc rễ, vẫn còn đang ngây ngô vui vẻ. ... Hai ngày nay, Tạ Quân Đình thường lén ra ngoài, đến bầu bạn cùng nàng dùng bữa, trò chuyện. Một hai lần thì thôi, nhưng khi số lần tăng lên, dù Tiểu Bảo có tròn mắt chớp chớp, ra dáng đáng thương để lay động lòng nàng, Thi Lệnh Yểu cũng kiên quyết không dung túng việc trốn học, thúc giục cậu ấy mau mau trở về đọc sách. Tạ Quân Đình vốn chẳng muốn rời đi, nhưng thấy mẫu thân mỉm cười đầy trìu mến với cậu ấy, cậu ấy lại không tiện sớm để lộ ra bộ dạng không ham học hành của mình. Đành một lần nữa quyến luyến ngoái đầu mà đi. Hai ngày qua, Thi Lệnh Yểu nghe lời dặn của đại phu, siêng năng thoa thuốc, đến hôm nay đã cảm thấy chân gần như khỏi hẳn. Khi đi lại, chỉ cần chú ý đừng luôn chống bên chân trái, thì cũng không có vấn đề gì lớn. Nàng ra cửa, muốn dạo quanh các cửa hiệu. Lễ mừng sinh thần cho hai đứa trẻ vẫn chưa chuẩn bị, nhân tiện cũng muốn may thêm cho mình hai bộ y phục. Đêm qua, Chu Tuấn đặc biệt mang phần chia hoa hồng đến cho nàng. Thi Lệnh Yểu nhìn thấy số lượng không nhỏ, còn có chút ngạc nhiên.