Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về
undefined15-02-2026 23:20:35
"Ngoan nào."
Nhìn thấy trên mặt con cả có nụ cười kín đáo mà khó giấu nổi, Tạ Quân Đình chợt bừng tỉnh, trừng to mắt.
Tâm cơ ghê phết!
Cậu ấy hùng hổ bước tới, hất mông chen ngang ca ca, đôi mắt to giống hệt mẫu thân trừng trừng: "Yến sào thì có vị gì đâu, ăn có gì ngon? Mẫu thân, đợi người khỏi bệnh, con dẫn người đi ăn sư tử đầu hấp thanh đốn thịt cua nhé!"
Thứ con thích ăn, mẫu thân nhất định cũng sẽ thích!
Thịt viên hình đầu sư tử hầm với gạch cua
Tạ Quân Yến khẽ cười: "Quân Đình, nếu đệ thèm thì tự ra tửu lâu ngoài kia ăn một bữa đi. Mẫu thân thân thể yếu mềm, cua tính hàn, ăn không được."
Cái gì cơ?
Tạ Quân Đình tức giận trừng ca ca song sinh, bàn tay nắm chặt tay Thi Lệnh Yểu, chết sống không chịu buông: "Con chỉ thuận miệng nói vậy thôi. Mẫu thân muốn ăn gì, con đều sẽ đi cùng người."
Tạ Quân Yến khẽ "ồ" một tiếng: "Quân Đình, đệ thật là hiếu thuận."
Miệng thì nói lời khen, nhưng giọng điệu lại bình bình, Tạ Quân Đình nghe quá quen, lập tức nhận ra trong đó có vài phần châm chọc.
Thi Lệnh Yểu nửa ngồi nhìn hai huynh đệ đấu khẩu, ánh mắt dịu dàng như nước.
Tạ Quân Yến nhận ra ánh nhìn ấy của mẫu thân rơi trên hai huynh đệ bọn họ, ấm áp, quyến luyến. Cậu ấy thấy đến mức thì dừng, mỉm cười nói với Thi Lệnh Yểu: "Khách điếm người ra kẻ vào, con với Quân Đình đến thăm mẫu thân, rốt cuộc cũng chẳng tiện. Chi bằng con đi tìm một chỗ ở, mẫu thân chịu ấm ức một chút, trước cứ dọn qua đó. Đợi sau này có nơi tốt hơn, con sẽ lại tìm cho mẫu thân."
Tạ Quân Đình nghe xong, cũng thấy chuyện này hay, vốn dĩ cậu ấy đã muốn làm như thế từ lâu, chỉ khổ nỗi túi tiền bị huynh trưởng khống chế chặt chẽ, có lòng mà bất lực.
Thi Lệnh Yểu thì hơi ngập ngừng: "Việc này có phải sẽ..."
Khiến Tạ Túng Vi, hoặc ai đó khác phát hiện tung tích, rồi bắt nàng quay về sao?
Trước tiên là biết di nương với đệ đệ đã dọn về quê cũ ở Giang Châu, tỷ phu có thể vì chuyện xích mích với vị muội tế ngày trước mà bị điều đi xa, mấy hôm trước nàng lại nghe tin Tạ Túng Vi chẳng mấy để tâm đến hai đứa trẻ, đúng lúc đang oán giận y.
Đừng nói chi đến, hôm qua nàng còn tình cờ bắt gặp tiểu cô muội ngày trước tính toán mang người đến trong buổi yến tiệc mừng sinh thần song sinh để xem mắt với Tạ Túng Vi.
Trong lòng Thi Lệnh Yểu tức nghẹn muốn chết.
Đặc biệt, chính nàng rõ, trận phong hàn ập đến dữ dội này là vì cớ gì mà mắc phải, nên cả người càng thấy khó chịu.
Nàng chẳng muốn thừa nhận, thế mà bản thân lại tức giận đến đổ bệnh chỉ vì chuyện Tạ Túng Vi sắp tái giá.
Tạ Quân Yến tinh tế nhận ra sự khựng lại nơi nàng, như đoán được điều gì, dịu giọng nói: "Mẫu thân đừng lo, mọi chuyện giao cho con là được."
Bàn tay thiếu niên thon dài hữu lực, nắm lấy tay nàng, Thi Lệnh Yểu thấy lòng mình cũng được sưởi ấm, khóe môi bất giác cong lên, nở một nụ cười.
"Được rồi... Chuyện này làm ầm cả lên, ta cũng thấy xấu hổ."
Bất kể là cần các con thu xếp chỗ ở cho nàng, hay là việc chúng rõ ràng đoán ra nàng chẳng muốn dính dáng gì đến phụ thân chúng nhưng lại khéo léo không nói ra. Thi Lệnh Yểu đều thấy mình mất đi chút thể diện bậc trưởng bối, gương mặt hồng hồng như hoa đào tháng ba.
Tạ Quân Yến nhìn dung nhan trẻ trung xinh đẹp của mẫu thân, khẽ lắc đầu: "Mẫu thân, được làm chút gì cho người, con đã thấy mãn nguyện rồi."
Trước kia cậu ấy từng nghĩ đến cảnh "con muốn phụng dưỡng mà phụ mẫu chẳng còn", nhưng giờ mẫu thân của cậu ấy lại đang sống, còn ngồi ngay trước mặt.
Tạ Quân Yến kìm nén giọt lệ dưới đáy mắt, cúi đầu, để trán mình khẽ chạm lên mu bàn tay mềm mại tinh tế của nàng, phơi bày chiếc cổ mảnh mai yếu đuối của cậu ấy ngay trước mắt nàng.
"Mẫu thân, để con làm gì đó cho người đi. Hãy để con tự chứng minh, đây không phải chỉ là một giấc mơ."
Thi Lệnh Yểu suýt nữa thì rơi lệ vì xúc động.
Nàng đang định ôm lấy Đại Bảo yếu đuối để dỗ dành, thì trong khóe mắt lại thoáng bắt gặp Tạ Quân Đình đang dùng ánh mắt kỳ lạ mà quan sát huynh trưởng của cậu ấy.