Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về
undefined15-02-2026 23:20:37
Chu Tuấn cùng mấy người khác nhìn nhau. Hán tử ban đầu nói chuyện với Thi Lệnh Yểu tên gọi là Uông Minh, nghe xong thì trong lòng khó chịu vô cùng.
Biết rõ mình bị lừa, nhưng lại không muốn thừa nhận, số bạc lớn như vậy đó!
Cứ thế mà ném xuống, ngay cả một chút bọt nước cũng chẳng có sao?
Nhớ đến những lời Thi Lệnh Yểu vừa nói, trong lòng Uông Minh thoáng run sợ.
Nếu như có nữ quyến nhà quyền quý dùng hương phấn của bọn họ mà nổi mẩn trên mặt, chỉ sợ không phải chuyện bồi thường bạc là có thể xong.
Đến nước đó, mấy huynh đệ bọn họ khó tránh khỏi một trận lao ngục!
Nắm tay Uông Minh siết chặt, run rẩy không thôi.
Thế nhưng hắn ta vẫn gắng gượng nói: "Ngươi chỉ là một con nha đầu, ta làm sao có thể tin lời ngươi? Lỡ như ngươi chỉ muốn trêu cợt, bày trò lừa gạt chúng ta thì sao?"
Những người khác cũng theo Uông Minh mà ngẩng đầu nhìn về phía Thi Lệnh Yểu.
Không phải bọn họ cố ý làm khó một nữ tử, chỉ là... Lô hàng này vốn là hi vọng cuối cùng của họ, nếu thật sự thất bại, bọn họ chẳng còn mặt mũi nào mà về nhà.
Đối diện ánh mắt vừa hung ác vừa hi vọng ấy, Thi Lệnh Yểu chỉ hờ hững liếc qua: "Huynh cứ mở một hộp hương phấn, bôi nhiều lên mặt mình, thử vài ngày chẳng phải sẽ rõ sao?"
Sắc mặt Uông Minh đen kịt: "Ngươi..."
"Uông Minh, ngồi xuống!" Chu Tuấn từ nãy vẫn im lặng bỗng quát lớn ngăn huynh đệ. Dừng một chút, hắn ta quay sang nhìn Thi Lệnh Yểu, giọng đã ôn hòa hơn: "Thi nương tử, khi nãy trong lời cô từng nhắc đến, có cách để chúng ta kiếm được bội phần lợi nhuận."
"Không giấu gì Thi nương tử, lần này chúng ta tới Biện Kinh, cũng coi như đã dốc toàn lực một phen. Nếu lô hương phấn này xảy ra chuyện, mấy hán tử chúng ta nhịn đói chịu khổ thì chẳng sao, nhưng già trẻ trong nhà e là không chịu nổi." Chu Tuấn khẽ cười khổ, rồi đứng dậy, nghiêm giọng nói: "Xin Thi nương tử giúp chúng ta một chuyến. Nếu thành, chúng ta tất sẽ dâng lên số tiền lớn để tạ ơn."
Quả nhiên là người làm ăn, mở miệng ra là lời lẽ đâu ra đấy.
Thi Lệnh Yểu âm thầm cảm thán, nhưng nghe được lời nói kia của Chu Tuấn, trong lòng nàng cũng thêm phần chắc chắn.
Dĩ nhiên nàng có thể lập tức bàn định việc làm ăn với mấy người Chu Tuấn, nhưng bởi bọn họ chưa từng tận mắt thấy được triệu chứng sau khi hương phấn Ký Châu được dùng lên mặt, nên giờ đây tuy có vẻ tin lời nàng, song trong lòng vẫn còn vài phần nghi ngờ.
Chi bằng để bọn họ tự mình chứng kiến, đến lúc ấy, bọn họ càng thêm hoảng hốt, lợi ích thuộc về nàng cũng càng nhiều hơn.
Thi Lệnh Yểu lặng lẽ quyết định.
Nếu như mẫu thân và bọn họ thấy bộ dạng tham tiền của nàng lúc này, khéo tính toán đến mức ấy, e rằng vừa tức giận vừa buồn cười, trách nàng hoàn toàn không có khí khái của con cháu thế gia.
Không còn cách nào khác, cái tên khốn kiếp Tạ Túng Vi ấy vốn chẳng thể trông cậy, hiện giờ nàng chỉ có thể dựa vào chính mình kiếm tiền, mở đường, nuôi con, chẳng có gì đáng hổ thẹn cả!
"Bảy ngày sau, vẫn ở chỗ này, ta sẽ đưa cho các huynh thứ các huynh muốn."
Đối diện với nữ lang trẻ tuổi, lại còn xinh đẹp đến mức quá đỗi, Uông Minh không nhịn được sinh lòng nghi ngờ, vừa định mở miệng thì đã bị một ánh mắt sắc bén của Chu Tuấn ép cho im lặng.
Chu Tuấn gật đầu đồng ý.
"Bảy ngày, nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn. Chu đại ca có thể thử qua số hương phấn ấy, rồi sẽ rõ có phải ta bịa đặt hay không."
Chu Tuấn khẽ cười: "Thi nương tử không phải kẻ ăn nói bừa bãi, bọn ta hiểu."
Lời thì nói vậy, nhưng bọn họ quả thật cũng nóng lòng muốn tìm một nơi an toàn để thử số hương phấn từng được kỳ vọng kia. Lúc chia tay, Chu Tuấn khách sáo nói: "Không biết Thi nương tử hiện ở nơi nào? Nếu tiện đường, bọn ta có thể đưa Thi nương tử một đoạn."
Thi Lệnh Yểu biết, nếu nhờ mấy người Chu Tuấn, nàng có thể đặt chân vào Biện Kinh.
Nhưng rồi sau đó thì sao?