Chương 5

Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về

undefined 15-02-2026 23:20:37

Mười năm chia cách liệu có làm phai nhạt tình thân sâu đậm thuở ban đầu? Mười năm thật sự quá dài. Trong quãng thời gian mà nàng vô tri vô giác ấy, liệu những người thân yêu có còn giữ nguyên dáng vẻ quen thuộc, hay đã trở thành những người xa lạ với nàng? Khoảnh khắc này, sự hoang mang và sợ hãi khi bỗng dưng phát hiện mình lạc vào mười năm sau bỗng siết chặt lấy trái tim nàng. Thi Lệnh Yểu ngã xuống giường, bất lực khép chặt đôi mắt. ... Phương Phủ Đầu kết thúc một ngày lao động, vừa về đến nhà, hán tử vốn trầm lặng ít lời muốn múc một gáo nước uống trước, nhưng lại bị thê tử ngăn lại. Phương Phủ Đầu sững lại: "Sao thế?" Tào Hồng đưa cho hắn ta một cái bát sứ thô, Phương Phủ Đầu thấy bên trong là nước, tưởng rằng thê tử thương hắn ta, cố ý đun sôi rồi để nguội cho hắn ta uống, không nhịn được mà nở nụ cười. Đợi đến khi uống cạn một bát lớn, hắn ta chép chép miệng: "Hồng Nương, sao ta thấy hôm nay nước ngọt lạ thế? Chẳng lẽ vì do nàng đặc biệt chuẩn bị cho ta?" Bị nam nhân bất ngờ nói một câu tình tứ, mặt Tào Hồng nóng lên, hờn dỗi lườm hắn một cái: "Ngọt là vì ta cho vào đó một muỗng đường cát trắng đấy, hẳn một muỗng cơ!" Nàng ấy cố ý nhấn mạnh hai chữ "một muỗng", Phương Phủ Đầu biết thê tử đã vất vả thế nào để dành dụm tiền xây một căn nhà ngói, nghe vậy bèn cố tình trừng to mắt, khoa trương nói: "Sao? Không muốn sống nữa hả?" Tào Hồng bị màn diễn lố của trượng phu chọc cười, nàng ấy ghé sát tai hắn ta, nhỏ giọng kể lại chuyện hôm nay, vui vẻ nói: "Ta thử rồi, là vàng thật! Đương gia, có chiếc vòng vàng này, chàng không cần khổ cực nữa, Đại Nha cũng không cần phải sang giúp việc cho cô nó, cả nhà ta có thể xây nhà ngói mới rồi!" Phương Phủ Đầu nhìn vào đôi mắt ánh lên niềm vui sướng của thê tử, cũng liên tục gật đầu, đặt bát xuống: "Ta... Ta đi mượn xe lừa của Nhị thúc ngay đây!" Nhìn bóng lưng trượng phu hiếm khi bộc lộ sự vui vẻ ra ngoài, Tào Hồng lau khóe mắt, liếc nhìn sắc trời, nhanh chóng xoay người chuẩn bị nấu cơm. Nhìn miếng thịt xông khói treo dưới mái hiên, vốn định chờ Đại Nha tròn chín tuổi mới mang xuống, Tào Hồng cắn răng, dứt khoát gỡ nó xuống, lại ra vườn sau hái tỏi non, hành dại cùng ít rau khác, quyết tâm nấu một bữa thật ngon cho "Thần Tài nương nương" của nhà họ ăn uống thỏa thuê. Thi Lệnh Yểu bị mùi thơm nức mũi từng đợt đánh thức. Tỉnh dậy trong căn phòng chật hẹp, tối tăm này, trong thoáng chốc, nàng cảm thấy mơ hồ, không biết hiện tại là năm nào tháng nào. Chớp mắt vài cái, ký ức trước đó dần trở lại, nàng lại ủ rũ cụp mắt xuống. Giá mà đây chỉ là một giấc mộng. Tỉnh dậy rồi, nàng đã ở trên đường về sau khi ngắm hoa đào, sẽ hỏi Uyển Phương đoán xem nàng đã chuẩn bị quà gì cho hai đứa nhỏ, sẽ... Giờ nghĩ về những chuyện không thể xảy ra nữa, chỉ khiến người ta càng thêm hoang mang. Thi Lệnh Yểu hít sâu một hơi, cảm nhận hương thơm nồng đậm của nhân gian khói lửa, bất giác thấy bản thân như sống lại lần nữa. Đúng lúc ấy, cửa bị gõ nhẹ, nàng vội lên tiếng: "Mời vào." Cánh cửa gỗ phát ra tiếng "két" nhỏ, sau đó, một cái đầu tròn vo thò vào. Cẩu Đản nhìn nữ lang xinh đẹp đang ngồi trên giường, hít hít mũi, ngoan ngoãn nói: "Thi nương tử, mẫu thân ta bảo ta gọi nương tử ra ăn cơm." Thi Lệnh Yểu nhìn đứa trẻ nhỏ xíu trước mắt, nở nụ cười, gật đầu, giọng nàng trong trẻo, ngọt ngào như chim hoàng oanh vỗ cánh bay ra khỏi tán rừng. Nàng tuyệt đối không thể ủ dột đến mức làm bản thân nghẹn khuất mà chết đi lần nữa. Đã trở về rồi, nàng phải sống cho thật tốt. "Ta đến ngay đây!" Thi Lệnh Yểu hạ quyết tâm, phải ăn thật nhiều mới có sức đi gặp phụ mẫu. Còn có cặp nhi tử song sinh. Phụ thân của chúng không quan trọng, nhưng con thì nhất định phải gặp. Nghĩ đến hai đứa bé song sinh mà nàng mới gặp trước đó không lâu còn nhỏ hơn Cẩu Đản, chớp mắt một cái, lại đã thành thiếu niên mười hai tuổi. Thi Lệnh Yểu chớp mắt, bọn chúng... Có khi nào đã cao hơn nàng rồi không?