Chương 7

Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về

undefined 15-02-2026 23:20:37

Tạ Túng Vi cụp mắt, nơi đáy đồng tử tối đen thoáng gợn một tia u ám. Nhưng tròng mắt y sinh ra vốn quá đen, một thiếu niên chưa từng nhìn thấu nhân tình thế thái như Tạ Quân Đình nào có nhận ra sự đau thương chợt lóe qua đáy mắt ấy. "Quân Đình, chuyện này không đến lượt con quản." Tạ Quân Đình đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh nhạt vô tình ấy. "Người thật sự muốn tái giá sao?" Đêm tối tĩnh lặng như nước, thỉnh thoảng lại vang lên vài tiếng chim kêu trong trẻo. Tạ Quân Đình nghe vậy bèn nhíu mày. Thứ đang cất giọng hót ngoài kia là một con chim sẻ lông trắng đốm đen mà Tạ Túng Vi nuôi dưới mái hiên thư phòng. Nói ra cũng lạ, một vị thượng thư quyền uy sâu nặng, hướng nội thích sự yên tĩnh như y, vậy mà lại có sở thích nuôi chim. Tạ Quân Đình phát hiện bản thân đang ngây người. Thấy Tạ Túng Vi vẫn luôn im lặng, như thể đã ngầm thừa nhận mọi chuyện, thiếu niên căng chặt quai hàm, khuôn mặt còn mang nét non nớt, nhưng cơn giận sắc bén và bi thương trong lòng lại dường như hóa thành thực thể, phút chốc bùng lên thành ngọn lửa giận dữ ngút trời, hận không thể thiêu rụi tất cả những gì có mặt tại đây. "Vậy còn mẫu thân của con thì sao?" "Người muốn đặt bài vị của mẫu thân con ở vị trí chính thất, rồi thản nhiên nhìn người và tân nương ân ái mặn nồng, kết thành lương duyên trăm năm sao?" Tạ Quân Đình tự cảnh cáo bản thân không được sụp đổ, không được để lộ chút yếu đuối nào trước mặt kẻ bạc tình vô nghĩa này. Nhưng dù sao cậu ấy cũng chỉ là một thiếu niên 12 tuổi. Bình thường dù có tỏ ra bướng bỉnh và bất kham thế nào, thì khi hay tin phụ thân sắp thành thân với người khác, còn mẫu thân của cậu ấy chỉ có thể lặng lẽ dõi theo tất cả, nhìn người từng là phu quân của mình sánh duyên cùng người khác, nhìn đứa con mà mình khó nhọc sinh ra phải gọi một nữ nhân xa lạ là "Mẫu thân", nỗi bi thương và hoang mang tột độ ấy vẫn khiến cậu ấy không sao chấp nhận nổi. Tạ Quân Đình tiến lên hai bước, hai tay chống lên chiếc bàn sách bằng gỗ tử đàn, cúi người xuống, ép sát phụ thân cậu ấy. Đây là một tư thế mang ý khiêu khích rất rõ ràng. Tạ Túng Vi bình thản nuốt đi vị đắng nơi cổ họng, ngẩng đầu, yên lặng nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của tiểu nhi tử. Người ta vẫn nói, song sinh thì dung mạo ắt sẽ giống nhau. Nhưng từ khi chào đời, Tạ Quân Yến và Tạ Quân Đình đã bộc lộ sự khác biệt rõ ràng về ngoại hình. Ca ca có gương mặt anh tuấn, đường nét giống y hơn. Còn đệ đệ lại tinh xảo hơn, đặc biệt sở hữu đôi mắt gần như y hệt mẫu thân. Giờ đây, nhìn vào đôi mắt tràn đầy phẫn nộ, ấm ức và không thể tin ấy, Tạ Túng Vi có một thoáng hoảng hốt hiếm hoi. Xuyên qua đôi mắt này, dường như y thấp thoáng thấy bóng dáng của thê tử năm xưa. Nhưng nàng đã mất mười năm rồi. Luôn có rất nhiều người nhắc nhở y về sự thật này. Mỗi lần bị nhắc nhở một lần, lại như có một lưỡi dao sắc bén vô hình lặng lẽ đâm vào tim y một nhát. Nỗi đau này y đã chịu đựng vô số lần, đến mức tê dại, từ lâu chẳng còn có thể làm gợn lên chút sóng nào trong mặt hồ tâm hồn đã gần như chết lặng ấy. Nhưng nhát dao hôm nay lại đến từ chính tiểu nhi tử của họ. Tạ Túng Vi đặc biệt căm ghét việc phải nghe sự thật rằng nàng đã sớm không còn trên đời này, thốt ra từ miệng nhi tử. "Ra ngoài." Y nhìn con sư tử con đang xù lông trước mặt mình, ánh mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ nhàn nhạt. Tạ Quân Đình có thể chẳng giỏi nhiều thứ, nhưng lại nhạy cảm một cách bất ngờ trong việc cảm nhận cảm xúc của người khác. Sự ghét bỏ và bực bội trong mắt phụ thân như một trận mưa xối xả, trong chớp mắt đã dội lên người cậu ấy, khiến cả người lạnh buốt đến tận tâm can.