Chương 32

Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về

undefined 15-02-2026 23:20:36

Nghe giọng điệu trêu chọc ấy, trong lòng Tạ Ung Hi vừa tức vừa khó xử, không tiện phát tác, đành hừ một tiếng, giả vờ ngạc nhiên: "Ô, Quân Đình cũng đã biết dùng thành ngữ bốn chữ rồi à?" Lúc này Tạ Quân Yến cũng không khỏi liếc nhìn cô cô của mình một cái. Thật khó mà tưởng tượng nổi dáng vẻ lúc trước cô cô cãi nhau với mẫu thân. Một người như cô cô thế này... Mẫu thân cũng thật giỏi mới có thể cãi tay đôi với cô cô. Lão thái quân không nhịn được bật cười, trừng mắt nhìn cháu trai một cái, nhưng giọng nói đầy tự hào: "Quân Đình nhà ta trước kia chỉ là chưa đặt tâm vào việc đọc sách thôi. Sau này thằng bé chăm chỉ, cũng thông minh chẳng kém gì Quân Yến, cũng giỏi đọc sách như thế!" Tạ Quân Đình biết đó là ý tốt, cũng là thật lòng thương yêu của tổ mẫu, nhưng trong lòng lại cứ gượng gạo, không thích bị đem ra so sánh với huynh trưởng. Mẫu thân thì rất hiểu cậu ấy, sẽ không cho huynh đệ họ những thứ y hệt nhau, cũng không dùng những lời khen giống hệt để khen cả hai. Từ lúc vào phòng Tạ Túng Vi đã đứng đó hồi lâu, chỉ mở miệng nói đúng hai chữ, còn là khi vấn an lão thái quân. Mọi người thấy y lại bày ra bộ dáng cao thâm thường ngày, cũng chẳng để ý tới, coi như một pho tượng ngọc điêu khắc đặt ở đó. Nào ngờ y bỗng nhiên cất lời. "Mẫu thân nói phải lắm. Quân Đình, ngày mai trở lại Thái học đi. Con đã bỏ lỡ mấy ngày học rồi, không thể trì hoãn nữa." Giọng Tạ Túng Vi điềm tĩnh, nhưng loáng thoáng lộ ra vài phần quan tâm, yêu thương. Lão thái quân nghe xong liên tục gật đầu, nhìn nhi tử với vẻ khen ngợi. Thấy cháu trai nhỏ dường như không vui, bà ấy bèn nói: "Quân Đình, phụ thân cháu nói đúng lắm. Lần trước chuyện hiểu lầm với tiểu tử nhà Tả Phó Xạ, phụ thân cháu đã giải quyết thay cháu rồi. Cháu chỉ cần chuyên tâm đọc sách, sẽ không ai dám ức hiếp cháu nữa!" Tạ Túng Vi có chút bất đắc dĩ. Y vẫn thường lo rằng, nếu cứ để mẫu thân nuông chiều như vậy, sau này Quân Đình sẽ càng thêm vô pháp vô thiên. Nhưng nhớ lại thoáng chốc kinh hồng ban nãy, cuối cùng y không nói gì thêm, ngầm chấp nhận lời của lão thái quân. Đôi mày tinh tế của Tạ Quân Yến khẽ nâng lên, nhạy bén nhận ra có điều gì không ổn. Chỉ qua mấy câu, Quân Đình đã bị sắp xếp xong, sáng mai sẽ cùng bị nhét lên xe ngựa tới Thái học. Tạ Quân Đình há miệng muốn nói, nhưng cuối cùng lại ngậm lại. ... Cùng lắm thì cậu ấy lại trèo tường trốn ra thôi! Khó khăn lắm mới có được tin tức của mẫu thân, làm sao cậu ấy cam lòng buông bỏ dễ dàng như vậy. Tạ Túng Vi liếc nhìn đứa tiểu nhi tử bỗng nhiên trở nên ngoan ngoãn, rồi lại nhìn sang trưởng tử, dặn dò: "Về sớm mà nghỉ ngơi. Quân Yến, đêm nay đừng thắp đèn đọc sách nữa." Tạ Quân Yến gật đầu: "Vâng, phụ thân." Lời đối thoại giữa phụ tử khô khan, gượng gạo. Tạ Túng Vi ngừng lại một thoáng, đang định quay về thư phòng, thì Tạ Ung Hi chợt nhớ đến chuyện lớn của mình khi về nhà ngoại, vội gọi huynh trưởng: "A huynh, Lương gia có một thân thích, dung mạo xinh đẹp, tính tình lại khiêm tốn hiền hòa, chi bằng..." Nàng ta còn chưa dứt lời, Tạ Túng Vi đã lạnh lùng lia tới một ánh nhìn: "Giờ muội thật có bản lĩnh, còn muốn sắp đặt chuyện của ta?" "Ta không có ý định tái hôn, cất hết những suy nghĩ ấy đi." Từ nhỏ Tạ Ung Hi đã sợ người huynh trưởng hơn mình năm sáu tuổi này. Huynh trưởng từ bé đã tỏ rõ bản lĩnh không tầm thường, ai nấy đều khen ngợi, mà nàng ta thì chẳng thể nào thân cận với y. Sau này mỗi người đều thành gia lập nghiệp, vị tẩu tẩu mất sớm kia lại không hợp với nàng ta, rồi đến về sau... Trong lòng Tạ Ung Hi thoáng dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ, không muốn nhớ tiếp. Nay Tạ Túng Vi đã đứng hàng Thủ phụ, khí thế càng thêm bất phàm. Chỉ một ánh nhìn hờ hững mà lạnh lẽo cũng đủ khiến nàng ta nhất thời á khẩu, chỉ còn biết trơ mắt nhìn y đi xa.