Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về
undefined15-02-2026 23:20:36
Xe ngựa chậm rãi dừng trước Tạ phủ, Tạ Túng Vi xuống xe. Thị vệ lén liếc một cái, thấy y vẫn như thường ngày, phong thần cao tuyệt, mới thở phào.
"Quân Yến và Quân Đình đâu?"
Chung thúc cười đáp: "Đại lang và nhị lang đang hầu hạ bên lão thái quân ạ."
Bước chân Tạ Túng Vi khựng lại, nhưng rồi vẫn đi về phía Thọ Xuân viện.
Lúc này Thọ Xuân viện vô cùng náo nhiệt, vừa qua khỏi cổng nguyệt môn, y đã nghe tiếng cười nói vui vẻ từ trong phòng theo làn gió đêm man mát truyền ra.
Thấy a lang trong phủ trở về, các thị nữ vội vén rèm mời y vào, mừng rỡ thưa: "Lão thái quân, a lang đến thỉnh an người rồi."
Tiếng cười trong phòng nói thoáng chốc dừng lại.
Tạ Túng Vi bước đi thong dong, tiến vào trong.
Thấy lão thái quân đang ngồi trên giường La Hán có bình phong sơn đen khảm ốc phía sau, hai thiếu niên dung mạo tuấn tú ngồi hai bên bà ấy, chẳng biết vừa nói gì mà khuôn mặt bà ấy còn phớt hồng vì bật cười. Chỉ là khi thấy nhi tử bước vào, nét từ ái lập tức phủ thêm sương lạnh.
Bên giường La Hán còn đặt một đôn thêu, trên đó là một quý phụ nhân dung nhan xinh đẹp đang ngồi, dáng vẻ tao nhã thản nhiên. Tạ Túng Vi liếc nhìn nàng ta một cái, rồi ánh mắt lại nhẹ lướt qua người Tạ Quân Đình.
Còn ngồi yên được sao.
Đó vốn không phải tính khí của cậu ấy.
"Phụ thân."
"Phụ thân."
Cảm nhận được ánh mắt của phụ thân, hai huynh đệ ngoan ngoãn đứng lên hành lễ vấn an.
Tạ Túng Vi gật đầu, bước đến trước mặt lão thái quân, cung kính gọi: "Mẫu thân."
Lão thái quân hừ một tiếng: "Thôi đi, ta chỉ là một bà lão, sao chịu nổi lời thỉnh an của Thủ phụ đại nhân cơ chứ!"
Tạ Ung Hi không hài lòng với sự lạnh nhạt của huynh trưởng đối với mình. Nàng ta đường đường ngồi đó, vậy mà y chẳng buồn nở một nụ cười, cũng không hỏi một câu xem nàng ta về thăm nhà từ khi nào.
Thấy lão thái quân tỏ thái độ với Tạ Túng Vi, Tạ Ung Hi bèn hừ một tiếng, nói: "A huynh là người bận rộn, vốn hiếm khi có thời gian hầu hạ tận hiếu trước mặt mẫu thân. Quân Yến, Quân Đình thì lại bận học hành. Nếu không có ta thường về bầu bạn, bình thường mẫu thân cô quạnh đến thế nào, ta còn chẳng dám nghĩ!"
Lời vừa dứt, trong phòng thoáng chốc tĩnh lặng, chỉ còn con chim trân châu trong lồng hoa mai bằng đồng vẫn ríu rít không biết mệt.
Trong mắt Tạ Quân Đình thoáng lóe chút hả hê.
Tạ Quân Yến cúi đầu, lặng lẽ ôn sách trong đầu.
Lão thái quân nhìn trưởng tử đứng đó, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như thường.
Tuy y vốn dĩ vẫn như vậy, bà ấy khó đoán được có phải vì lời của nữ nhi mà y không vui, nhưng cuối cùng vẫn khẽ liếc nàng ta một cái: "Con nghỉ chút đi, bao giờ Vân Hiền đến đón con?"
Lương Vân Hiền là phu quân của Tạ Ung Hi, hiện giữ chức Hồng Lư Tự khanh. Hai người thành thân nhiều năm, cũng xem như phu thê ân ái hòa thuận.
Chỉ tiếc đến nay vẫn chưa có con cái, vì thế Lương gia cũng oán trách đôi phần.
Có điều vì e ngại nàng ta có huynh trưởng là Thủ phụ, nên cũng chẳng dám thật sự làm chuyện nạp thiếp trước rồi mới báo sau.
Nhắc đến phu quân, Tạ Ung Hi nghĩ một lát, nói: "Dạo này hắn bận lắm, cũng không sao, cùng lắm thì con ngủ lại chỗ mẫu thân. Hai mẫu nữ chúng ta buổi tối nói chuyện tâm sự, chẳng phải rất hay sao."
Lão thái quân nhìn nữ nhi đã xuất giá nhiều năm mà vẫn chẳng khá hơn là bao, thở dài: "Ta tuổi đã cao, đêm ngủ không nhiều, bị con quấy nữa thì càng chẳng chợp mắt được."
"Phì" một tiếng, có người không nhịn được bật cười.
Ánh mắt sắc như dao của Tạ Ung Hi lập tức lia sang, thấy là Tạ Quân Đình thì càng bực bội, bèn tức giận nói: "Đứa nhỏ này, cháu cười cái gì?"
"Cháu chỉ nghĩ, con chim trân châu mà tổ mẫu nuôi cũng coi như gặp đối thủ rồi. Nếu đêm đến cô cô không ngủ được, cứ để nó bầu bạn trò chuyện đi."