Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về
undefined15-02-2026 23:20:35
"Tiểu Bảo đi mời đại phu rồi..."
Không phải cố tình không ở lại bên cạnh nàng.
Khóe môi Tạ Quân Yến giãn ra, à, thì ra là đã mang đại phu về rồi.
"Được, con lập tức căn dặn bọn họ, để đại phu lên xem bệnh cho người."
Còn về Tạ Quân Đình.
Nghĩ đến những ngày qua hành động khác thường của đệ ấy, nơi khóe mắt đuôi mày đều lộ ra ý cười, Tạ Quân Yến còn tưởng rằng...
Mẫu thân đã trở về. Thế mà cậu ấy lại không chịu nói với mình, có ý gì đây?
Tạ Quân Yến đè nén lửa giận trong lòng, đối diện với mẫu thân yếu ớt, nở nụ cười dịu dàng mà đáng yêu: "Mẫu thân chờ một lát, con sẽ trở lại ngay."
Thi Lệnh Yểu khẽ gật đầu, nhìn bóng dáng cao ngất ấy rời đi, bất giác cảm thán một câu. Nàng quả thật có phúc!
Đại Bảo và Tiểu Bảo đều là những đứa con hiếu thuận thông minh.
Sau này một trái một phải đi bên cạnh nàng cùng dạo phố, biết bao oai phong, biết bao khiến người khác hâm mộ.
Thi Lệnh Yểu vui sướng nghĩ đến cảnh sau này cùng hai con đi dạo phố, hoàn toàn không hay biết, ngay tại cổng khách điếm, hai huynh đệ vừa gặp đã giương cung bạt kiếm, suýt chút nữa đánh nhau.
Tạ Quân Yến nhẹ nhàng đón lấy nắm đấm mà đệ đệ đang trong cơn thịnh nộ vung tới, mặc cho quyền phong lướt qua gò má trắng mịn của cậu ấy, giọng điệu vẫn bình thản: "Quân Đình, ta hy vọng đệ có thể phân rõ nặng nhẹ. Hiện tại nên để đại phu lên trên xem bệnh kê thuốc cho người."
Nhìn dáng vẻ luôn luôn điềm đạm ung dung ấy, Tạ Quân Đình giận đến mức hận không thể nhổ nước bọt vào mặt cậu ấy.
Một kẻ giả nhân giả nghĩa, ích kỷ, luôn thích nghĩ xấu cho người khác như vậy, mẫu thân không thích đâu!
Nhớ lại vừa rồi Quyết Minh khó xử bẩm rằng đại lang quân đang ở trên lầu "xử lý môn hộ", Tạ Quân Đình lập tức tức đến nỗi toàn thân lông tóc dựng cả lên.
Đó là mẫu thân, đó chính là mẫu thân mà cậu ấy yêu thương nhất, nhất, nhất, nhất trên đời!
Tạ Quân Yến sao có thể suy đoán như thế, lại còn sỉ nhục nàng?
Nghe được lời của Tạ Quân Yến, cái đầu nóng hầm hập của Tạ Quân Đình miễn cưỡng bình tĩnh lại một thoáng, cậu ấy gật đầu với vị đại phu đang run rẩy bên cạnh: "Đại phu, làm phiền ông mau đến xem cho..."
Cậu ấy vừa muốn nói hai chữ mẫu thân, đã bị Tạ Quân Yến không chút biểu cảm, mạnh mẽ véo một cái.
Tạ Quân Đình ôm lấy mông, suýt nữa kêu thét.
Câu huynh làm gì vậy còn chưa thoát ra, đã bị ánh mắt lạnh lẽo khác thường của Tạ Quân Yến đè ép đến lặng câm.
Khoảnh khắc ánh mắt hai huynh đệ chạm nhau, bỗng có một tia cảm ứng kỳ lạ như song sinh tâm linh tương thông.
Bọn họ không thể nào nắm chắc hoàn toàn, đảm bảo được tất cả những người có mặt nơi đây đều ngậm miệng thật kín. Nếu tin tức mẫu thân vẫn còn ở nhân gian mà truyền đến tai a da...
Tạ Quân Đình còn đang nghĩ ngợi, Tạ Quân Yến đã dẫn đại phu lên lầu: "Mời ông đi bên này."
Đại phu bắt mạch cho Thi Lệnh Yểu, nói chỉ là phong hàn nhập thể, uống mấy thang thuốc, ra mồ hôi, trừ hàn khí là sẽ khỏi.
Tạ Quân Đình lại không tin: "Chỉ là phong hàn nhập thể thôi sao? Thế vì sao người trông khó chịu đến vậy, nói cũng không nói nổi, giống như tiếng vịt kêu vậy?"
Sự quan tâm của thiếu niên thẳng thắn mà nóng nảy, nhưng mà nói giống vịt kêu thì...
Khóe mắt Tạ Quân Yến lướt qua gương mặt đỏ bừng đến mức sắp bốc khói của mẫu thân, cậu ấy thản nhiên liếc đệ đệ một cái: "Quân Đình, đừng vì lo lắng mà rối, cứ nghe đại phu đi."
Nói xong, cậu ấy lại kéo chăn đắp cho Thi Lệnh Yểu, nụ cười ôn nhuận như ngọc: "Đợi lát nữa con sẽ bảo người đưa ít yến sào tới, bồi bổ cho mẫu thân một chút."
Đại phu ra ngoài sắc thuốc, Thi Lệnh Yểu yêu thương xoa gương mặt Tạ Quân Yến.
Cảm giác giống như đang chiếm chút tiện nghi phiên bản thu nhỏ của Tạ Túng Vi vậy.