Chương 49

Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về

undefined 15-02-2026 23:20:35

Thi Lệnh Yểu nhớ ra tình cảm giữa hai huynh đệ có lẽ không được tốt đẹp cho lắm, trong lòng càng thấy mình phải đối xử công bằng. Tạ Quân Đình vốn định mỉa mai huynh trưởng quá nhiều tâm cơ, còn bày ra bộ dạng đáng thương để lôi kéo sự chú ý của mẫu thân. Nhưng ngay giây tiếp theo, cậu ấy đã bị kéo vào vòng tay mềm mại đầy hương thơm. Tạ Quân Đình vì sự hạnh phúc bất ngờ này mà đôi mắt xinh đẹp bỗng mở to. Ngay sau đó, cậu ấy đối diện trực diện với huynh trưởng cũng đang được mẫu thân ôm vào lòng. Mắt to trừng mắt nhỏ. Cớ gì huynh ấy lại chen vào? Mẫu thân ôm một mình mình thôi là đủ rồi! Tạ Quân Yến kịp thời chụp lấy bàn tay đang định quậy phá của đệ đệ, lạnh lùng liếc cậu ấy một cái, ý bảo phải ngoan ngoãn lại. Cậu ấy hiểu rõ mình đã lớn, theo lễ pháp thế tục thì không nên quá thân cận với mẫu thân như vậy. Một mảnh ký ức chợt vụt hiện ra trước mắt. Mười năm trước, khi họ vẫn còn là hai đứa trẻ bi bô, mẫu thân cũng từng như thế, ôm trọn cả hai vào lòng, hôn một cái lên mặt ca ca, lại cọ một cái vào má đệ đệ, khiến cả hai bật cười khanh khách. Mười năm dài dằng dặc, không có sự tham dự của nàng, mà cứ như trong chớp mắt đã trôi qua. Tạ Quân Yến khép mắt lại, tự nhủ với chính mình: "Chỉ cần đắm chìm thêm một lát thôi, chỉ một lát thôi cũng được."... Thi Lệnh Yểu ở lại khách điếm nghỉ ngơi một ngày. Không biết có phải vì gặp chuyện vui mà tinh thần sảng khoái hay không, bệnh tình tan biến như kéo tơ, nàng tự nhận đã khỏe gần hết, nhưng hai đứa con sinh đôi đều không yên tâm. Mãi đến khi Tạ Quân Yến lại mời đại phu tới bắt mạch, giọng điệu xác nhận rằng bệnh của nàng không còn gì đáng ngại nữa, lúc đó cậu ấy mới thật sự thở phào, lập tức sai người chuẩn bị việc dọn nhà. "Mẫu thân cứ yên tâm, chỗ ở kia cách Thái học không xa, xung quanh toàn là nhà nho sinh. Con với Quân Đình rảnh sẽ đến bầu bạn với người." Nghe như vậy, Thi Lệnh Yểu vừa cảm động, rồi lại lắc đầu. Tạ Quân Yến ngừng một chút, khẽ hỏi: "Chẳng lẽ mẫu thân không muốn chúng con thường xuyên đến thăm người sao?" Tạ Quân Đình ở bên cạnh nhìn mà thấy chướng mắt. Từ khi lên xe ngựa, huynh trưởng cứ chiếm lấy mẫu thân, vốn dĩ cậu ấy đã không vui, nghe thấy câu này thì vội vàng bám chặt cánh tay Thi Lệnh Yểu, sốt ruột nói: "Không được! Con muốn mỗi ngày đều đến thăm người, người không được bỏ con ở ngoài đâu!" Thi Lệnh Yểu nhìn đôi mắt đã hoe nước vì vội vã của cậu ấy, khẽ thở dài: "Giờ các con đang học ở Thái học, nên chuyên tâm vào việc đèn sách. Ta ở đó, cũng chẳng đi đâu được, các con tới lui vất vả, ta trông còn thấy xót." Nghe mẫu thân nhắc đến chuyện học hành, Tạ Quân Đình chột dạ, ra sức trừng mắt ra hiệu cho huynh trưởng ngồi đối diện, ám chỉ cậu ấy tuyệt đối không được để lộ mấy chuyện xấu của mình trước mặt mẫu thân. Tuy cậu ấy hay trốn học, đánh nhau, cãi vã cùng người khác, nhưng cậu ấy biết rõ, mình vẫn là một đứa con ngoan! Nhìn đệ đệ trợn đến nỗi mắt sắp co giật, Tạ Quân Yến chỉ cười lạnh trong lòng, ngoài mặt thì vẫn nói: "Mẫu thân nói rất phải. Người yên tâm, sau này con sẽ chú ý nhiều hơn đến việc học của Quân Đình." Thi Lệnh Yểu vui mừng gật đầu: "Mẫu thân biết con thông minh, nhưng cũng phải biết lượng sức, đừng để mình mệt quá." Nói rồi nàng quay đầu nhìn về phía Tạ Quân Đình,"Phải nghe lời ca ca con, không được trèo tường trốn học nữa, nghe rõ chưa?" Lúc này, ngắm mẫu thân vẫn trẻ trung như thiếu nữ đôi tám mà đang nghiêm túc dặn dò bằng giọng điệu hiền từ, Tạ Quân Yến chẳng hiểu sao lại muốn bật cười. Cậu ấy nhớ tới chuyện đệ đệ từng nói về trải nghiệm kỳ lạ của mẫu thân, trong lòng đã có tính toán, định tìm dịp đến chùa Đại Từ Ân thắp một ngọn đèn trường minh cho nàng.