Chương 11

Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về

undefined 15-02-2026 23:20:37

Có khách mới bước vào lều trà. Tiểu nhị hồ hởi tiến đến chào hỏi. Mấy nam nhân trung niên gọi một bình trà, lại thêm vài món điểm tâm, rồi xua tay bảo tiểu nhị lui xuống, đoạn bắt đầu bàn chuyện chính sự. Bọn họ nói không hề nhỏ tiếng, cũng chẳng hạ giọng, vì thế nội dung câu chuyện dễ dàng lọt vào tai Thi Lệnh Yểu, khiến nàng chết lặng tại chỗ. "Không biết năm nay làm ăn có khá hơn không, hầy, trên kia thần tiên đánh nhau, khổ nhất vẫn là hạng tôm tép như chúng ta. Nói ra chỉ thấy..." Một nam nhân khác khuyên mấy câu, nhưng người vừa lên tiếng lại càng thêm kích động. "Đây vốn là chuyện thật, ngươi sợ cái gì! Trước kia Lý thị đất Lũng Tây vang dội bốn phương, dù ta không phải tộc nhân của Lý thị, nhưng dựa vào họ mà làm ăn cũng yên ổn sống qua ngày." Trong lều trà không đông người, chỉ có một đôi nam nữ ngồi gần đó, trông cũng chẳng phải nhân vật quyền quý gì, nên người nói chẳng chút kiêng dè. "Kể từ khi Đại lang quân đắc tội với vị Tạ đại nhân kia, bị điều đi Chương Châu, Lý thị suy yếu hẳn. Bọn tiểu nhân xu nịnh thấy thế thì trở mặt, chèn ép chúng ta khắp nơi! Đại ca, không phải tiểu đệ ta tham tiền, nhưng mấy năm nay bạc giao cho người nhà càng lúc càng ít. Thu nương và lũ nhỏ không oán không trách, nhưng lòng ta thấy hổ thẹn lắm!" Có người lặng lẽ vỗ vai an ủi, ngập ngừng nói: "Nghe đâu Đại lang quân ở Chương Châu chính tích không tệ, biết đâu cuối năm sẽ có điều lệnh trở lại Biện Kinh..." "Chỉ cần Tạ Túng Vi còn ngồi yên trên ghế thủ phụ thêm một ngày, Đại lang quân sợ là... Hầy." Nói đến đây nam nhân càng thêm bực bội, gọi thẳng tên Tạ Túng Vi ra miệng khiến người bên cạnh hoảng hốt vội đập vào tay hắn ta, thấp giọng quát: "Im đi! Cái miệng ngươi không có cửa à?" Người kia cũng thấy hối hận, đảo mắt một vòng, bỗng nhìn thấy một nữ lang trẻ tuổi xinh đẹp đang sững sờ nhìn mình. Chẳng lẽ nàng thấy bọn họ quá ồn? Hắn ta chau mày, đang định quay đầu đi, thì nghe nữ lang kia hỏi: "Xin hỏi vị lang quân này, ta từng nghe người nhà nhắc đến rằng Đại lang Lý gia và Tạ Túng Vi xưa nay không hòa thuận, lúc ấy còn thấy kỳ lạ lắm. Họ chẳng phải là liên khâm sao? Sao lại đến mức trở mặt thế này?" Giọng nói ngây thơ, mang chút tò mò chưa hiểu chuyện đời, hẳn là do vừa rồi nghe được câu chuyện của họ mà sinh lòng tò mò. Nam nhân thở phào, nhưng vừa nhắc đến Tạ Túng Vi là thấy bực, tuy không đến mức trút giận lên một nữ lang xa lạ, song giọng điệu vẫn khinh khỉnh: "Tạ... À không, kẻ đó tâm cơ sâu nặng, còn Đại lang Lý gia là người quang minh lỗi lạc, sao chịu được việc chung sống với hạng chuột rắn. Tiểu di tử mất rồi thì liên khâm gì nữa! Người ta chưa đến ba mươi đã làm đến chức thủ phụ, quyền cao chức trọng, đâu phải ai cũng với tới nổi!" Thủ phụ. Thì ra y đã làm đến chức thủ phụ rồi. Thi Lệnh Yểu sớm đã biết Tạ Túng Vi xuất thân tiến sĩ tam nguyên, nếu không gặp biến cố như thay đổi triều đại, thì con đường làm quan của y chắc chắn sẽ sáng lạn, hanh thông. Thế nhưng nàng không ngờ, trước khi nghe tin y vào nội các, bước lên chức vị thủ phụ, nàng lại là người đầu tiên nghe được từ miệng kẻ khác rằng y và tỷ phu mình xưa nay vốn có hiềm khích. Thậm chí vì mâu thuẫn giữa hai người, tỷ phu nàng có khả năng đã buộc phải rời xa Biện Kinh, bị điều đi tận Chương Châu. Tỷ tỷ và cháu ngoại đương nhiên cũng phải đi theo đến Chương Châu. Thi Lệnh Yểu bàng hoàng chớp mắt, cố gắng giữ vững sắc mặt, không dám để lộ vẻ khác thường, rồi ngồi trở lại chỗ đối diện Phương Phủ Đầu. Những người kia cũng không so đo với một cô nương như nàng, lập tức quay sang bàn chuyện làm ăn. "Thi nương tử..." Phương Phủ Đầu có phần do dự, vì sắc mặt người đối diện thật sự quá kém, tái nhợt đến mức không khỏe mạnh, khiến người ta nhìn vào cũng thấy căng thẳng trong lòng. Thi Lệnh Yểu chậm rãi lắc đầu: "Ta không sao."