Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về
undefined15-02-2026 23:20:36
Thi Lệnh Yểu cảm thán sức mạnh của năm tháng thật đáng sợ. Tạ Quân Đình dần bình ổn lại, tuy vẫn còn chút không nỡ, nhưng nghĩ đến nơi đây là bên ngoài, cậu ấy mới lưu luyến rời khỏi vòng tay mẫu thân, thẳng lưng đứng dậy.
Lúc này, cậu ấy mới phát hiện điều khác lạ.
Mẫu thân nhỏ hơn phụ thân một tuổi, giờ cũng phải ngoài ba mươi rồi.
Nhưng người trước mặt, dung nhan rạng rỡ thanh tú, gương mặt tinh xảo sáng ngời không hề lưu lại dấu vết tháng năm. Đôi mắt hạnh trong trẻo đẹp đẽ ấy chẳng dính chút u sầu hay mỏi mệt của người trung niên, vẫn sáng tỏ tinh khiết như thuở nào.
Tạ Quân Đình ngẩn ngơ nói: "Mẫu thân, thật ra người là hoa đào tinh, đúng không?"
Thi Lệnh Yểu thoáng sững sờ, hoa đào tinh?
Thế nhưng Tạ Quân Đình càng nghĩ lại càng cảm thấy mình đã chạm được vào sự thật, nhất thời trong lòng vừa chùng xuống vừa phấn khích, hậm hực nói: "Phụ thân không cho phép trong nhà có cây hoa đào, cũng không cho xuất hiện bất cứ thứ gì liên quan đến hoa đào, nếu không thì mẫu thân đã có thể mượn hoa đào mà hiện thân gặp con từ lâu rồi!"
Lúc đầu Thi Lệnh Yểu bị ý nghĩ ngộ nghĩnh của nhi tử làm cho luống cuống, không biết phải nói gì, nhưng nghe cậu ấy hậm hực vậy, trong lòng nàng lại dấy lên cảm giác phức tạp.
Tạ Túng Vi không muốn nhìn thấy hoa đào.
Có phải vì năm đó nàng ham ngắm hoa đào mới xảy ra chuyện không?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên đã bị Thi Lệnh Yểu tự tay bóp chết.
Chuyện tự mình đa tình nàng còn làm ít sao?
Đối diện với một lão rùa già chẳng biết tự giữ mình, chút tâm tư ấy của nàng đúng là thừa thãi.
"Tiểu Bảo, mẫu thân là người. Con có cảm nhận được không?"
Bàn tay nàng nhẹ khẽ lướt qua gò má cậu ấy, Tạ Quân Đình hơi đỏ mặt, nghiêm túc cảm nhận hơi ấm ấy rồi gật đầu.
Thi Lệnh Yểu từng do dự không biết nên giải thích thế nào với hai đứa con về việc nàng còn sống, sau đó nghĩ thông suốt, trải nghiệm có kinh thiên động địa đến đâu, với người yêu thương nàng cũng chẳng có gì lạ.
Một lời nói dối cần rất nhiều lời nói dối để vá, lỡ một ngày nàng sơ sẩy nói hớ, trước sau không khớp, chẳng phải càng khó xử sao.
"Điều ta sắp nói với con có lẽ sẽ hơi khó chấp nhận..."
Chưa đợi Thi Lệnh Yểu nói xong, Tạ Quân Đình đã vội vàng: "Không đâu! Chỉ cần mẫu thân có thể ở lại bên con, không đi nữa, bảo con làm gì cũng được!"
Nhi tử của mình đúng là tốt, đáng tin gấp trăm lần lão rùa già kia.
Thi Lệnh Yểu hiền từ vuốt ve mặt cậu ấy, kể cho cậu ấy nghe chuyện nàng mở mắt dưới gốc cây hoa đào ở thôn Thiện Thủy, nhận ra thời gian đã đổi dời.
Nói xong, thấy nét mặt cậu ấy thoáng ngẩn ngơ, nàng hơi thấp thỏm: "Tiểu Bảo, con có tin ta không?"
Tạ Quân Đình gật đầu theo bản năng, gương mặt đầy vẻ ngẩn ngơ, khẽ lẩm bẩm: "Mẫu thân, quả nhiên người là hoa đào tinh biến thành..."
Sao đứa nhỏ này lại tin vào chuyện hoa đào tinh thế chứ?
Thi Lệnh Yểu đành bất lực. Có lẽ trong đó thật sự có mối nhân duyên mà nàng không thể hiểu, nàng khẽ nói: "Nhờ cơ duyên, ta có thể trở về bên con và Đại Bảo, đã là hạnh phúc lắm rồi."
Tạ Quân Đình vừa định gật đầu thì nhạy bén nhận ra trong lời của mẫu thân có một ẩn ý tinh tế.
Chỉ nhắc tới cậu ấy và huynh trưởng.
Thế còn phụ thân?
Tạ Quân Đình chỉ do dự một thoáng, rồi vui vẻ ném lão phụ thân ra sau đầu, y cẩn thận nắm lấy tay mẫu thân, gật đầu: "Đúng vậy! Mẫu thân đã trở về, làm gì cũng được, con đều ở bên người!"
May mà nơi ngõ này yên tĩnh, chẳng mấy ai qua lại, nên hai mẫu tử có thể thân mật chuyện trò hồi lâu. Thi Lệnh Yểu nhắc đến chuyện vừa rồi nàng đi cổng Thái học tìm bọn họ, gương mặt Tạ Quân Đình thoáng hiện chút mất tự nhiên, rồi lại nghe mẫu thân thản nhiên kể ra việc cậu ấy trèo tường trốn học.