Thê Tử Bạch Nguyệt Quang Đã Mất Của Thủ Phụ Đã Trở Về
undefined15-02-2026 23:20:38
Đầu choáng váng quá...
Thi Lệnh Yểu ôm trán, từ từ mở mắt, trước mắt nàng là một cây đào trĩu nặng hoa tươi rực rỡ.
Hoa đào.
Phải rồi, nàng nhớ trước khi khởi hành, nàng đã nói với nha hoàn bên cạnh là Uyển Phương rằng muốn đi ngắm hoa đào ở sau núi chùa Đại Từ Ân.
Khi đó, Uyển Phương nói:
"Tháng ba xuân về, hoa đào sau núi chùa Đại Từ Ân đang độ nở rộ, nhất định đẹp lắm. Chi bằng nương tử đợi khi a lang trở về, rồi nói với ngài ấy một tiếng."
Phu thê cùng nhau ngắm cảnh, quả thật là một chuyện rất đẹp đẽ.
Khi ấy Thi Lệnh Yểu bật cười, trước ánh mắt khó hiểu của Uyển Phương, nàng đè nén nỗi cô đơn trong lòng, giả vờ như không quan tâm mà đáp: "Ta cần gì hắn đi cùng? Tự ta đi, không ai quản, lại càng thoải mái hơn."
Một người bận rộn như Tạ Túng Vi làm sao có thời gian nhàn rỗi để cùng nàng lên núi ngắm hoa đào? Thi Lệnh Yểu gần như có thể tưởng tượng được dáng vẻ cau mày nhìn nàng của y, sau đó y sẽ lại nói mấy câu yêu cầu nàng ngoan ngoãn ở nhà, đừng chạy lung tung.
Chỉ nghĩ thôi đã thấy cụt hứng.
Trong lúc nàng đang thất thần, Uyển Phương lo lắng ra hiệu bằng ánh mắt, đến mức mắt nàng ấy sắp co giật, nhưng Thi Lệnh Yểu vẫn không để ý.
Uyển Phương suýt nữa đã phát hoảng. Tại sao lại trùng hợp đến vậy, để a lang nghe thấy câu nói hờn dỗi của phu nhân?
Một làn hương thơm thanh mát lướt qua mặt nàng, khiến Thi Lệnh Yểu hoàn hồn.
Người mà nàng vừa từ chối trong đầu, giờ đây đang đứng ngay trước mặt nàng.
Dáng vẻ ung dung, phong thái nghiêm nghị như thần tiên hạ phàm.
Một dung mạo thoát tục như tiên vậy.
Ánh mắt lạnh lẽo của y rơi xuống người nàng, Thi Lệnh Yểu nhớ lại câu nói cứng rắn vừa rồi của mình, hơi hối hận. Lại nghĩ đến lời gợi ý của Uyển Phương, nàng cắn răng quyết tâm, cùng lắm lại bị từ chối thêm một lần nữa.
Nhiều lần rồi, nàng cũng chẳng mấy để tâm.
"Phu quân." Nàng ngập ngừng mở lời: "Hôm nay chàng có rảnh không? Ta muốn đi ngắm hoa đào ở sau núi chùa Đại Từ Ân, chàng có thể..." đi cùng ta không?
Nàng ngồi, y đứng, ánh mắt y nhìn xuống, dễ dàng nhận ra sự mong mỏi trên gương mặt xinh đẹp như hoa đào của nàng.
Nàng mảnh mai vô cùng, dù đã là mẫu thân của một cặp song sinh, vóc dáng nàng vẫn mảnh khảnh đến mức Tạ Túng Vi nhìn cũng phải cau mày.
"Đầu xuân còn lạnh, không thích hợp ra ngoài." Y lãnh đạm bỏ lại một câu, rồi căn dặn thêm: "Không được đi, ở nhà đi."
Lát nữa y sẽ bảo Bạch lão đại phu đến bắt mạch cho nàng.
Thi Lệnh Yểu tiu nghỉu cúi đầu, một lúc sau, Uyển Phương nhỏ giọng nói: "Nương tử, a lang đi rồi."
Thi Lệnh Yểu nằm úp mặt lên bàn, buồn bã thốt lên: "Chi bằng đừng đến còn hơn..."
Nói xong, nàng lại hối hận, tự trách mình rõ ràng biết tính cách của Tạ Túng Vi mà vẫn cố dày mặt thử một lần.
Thật thừa thãi khi hỏi câu đó!
Y làm sao có hứng thú với chuyện dắt tay nàng đi ngắm hoa đào cơ chứ?
Uyển Phương nhìn phu nhân co người lại, trông càng mảnh mai đáng thương hơn, trong lòng vừa xót xa vừa thở dài. Đang định nói vài câu an ủi thì lại thấy Thi Lệnh Yểu ngồi thẳng lưng, bảo nàng ấy đi chuẩn bị xe ngựa.
Uyển Phương ngẩn người: "Hả?"
Thi Lệnh Yểu nói từng chữ: "Ta muốn đi ngắm hoa đào. Hôm nay, nhất định phải đi."
Ai cần y đi cùng chứ!
Uyển Phương định khuyên can, nhưng nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn đầy quyết tâm của nàng, đành thở dài, gật đầu rồi ra ngoài chuẩn bị.
Cuối cùng, Thi Lệnh Yểu cũng ngồi lên xe ngựa đi đến chùa Đại Từ Ân.
Nhớ đến đây, nàng lại xoa trán, cảm thấy đầu mình vẫn nặng trĩu. Nàng nhớ tiếng hí đau đớn của ngựa, nhớ sự rung lắc dữ dội của xe ngựa.
Hồi tưởng lại cảm giác hoảng sợ và tuyệt vọng lúc đó, Thi Lệnh Yểu bất giác ôm lấy ngực, vẻ u ám vẫn thoáng hiện trên gương mặt nàng.
Xe ngựa lao thẳng đến vách núi, nàng đã cố hết sức ngăn cản, nhưng cũng chỉ như châu chấu đá xe, vô ích.