Sau ngôi trường mới này có một ngọn núi, căn nhà của Tô Uy Long nằm trên ngọn núi đó. Nhà họ Tô phái một vài người làm đến ở cùng tôi, khi đi cùng họ đến căn nhà đó, tôi suýt chút nữa quỳ sụp trước cổng nhà luôn.
Thảo nào Tô Uy Long lại chỉ vào cái ký hiệu hình quan tài!
Ngôi nhà này xây đúng theo hình quan tài, to khổng lồ, còn được sơn màu đen trắng âm u đáng sợ nữa. Tô Uy Long, hắn đang chơi trò gì thế này?
Tôi run rẩy bước từng bước dè chừng đi vào nhà. Không như tôi nghĩ, khung cảnh bên trong căn nhà rất hoành tráng xa hoa, trái ngược hẳn với vẻ đáng sợ kỳ quặc bên ngoài của nó. Có đầy đủ các phòng như một căn nhà bình thường, đồ đạc cái nào cái nấy đều tinh xảo lấp lánh.
Tôi lần lượt đi từng phòng, cho đến một căn phòng khác biệt hẳn so với các phòng khác. Cửa phòng màu trắng tinh, trên cửa có một dòng chữ nguệch ngoạc được viết bằng máu:
"Phòng tân hôn của chúng ta."
Tôi ngập ngừng đặt tay lên chốt cửa rồi lại buông ra. Mấy người làm đi theo tưởng tôi ngại ngùng nên lập tức kéo nhau đi hết, bỏ lại tôi một mình. Tôi xoắn xuýt đứng trước cửa, vẫn còn đang do dự thì chợt "cạch" một tiếng, cánh cửa chầm chậm mở ra.
Tôi không kịp phòng bị gì, cứ thế ngã thẳng vào trong.
Đập vào mắt tôi là cảnh tượng Tô Uy Long đang sắp xếp bày biện đồ đạc trong phòng, với một thái độ rất nghiêm túc và tỉ mỉ. Điều khiến tôi sững sờ là, căn phòng này được trang trí rất hợp ý tôi.
"Sao đây, thích phòng này chứ gì?"
Tôi im lặng, có thích thật tôi cũng không nhận. Hắn lại càng thêm kiêu ngạo tự tâng bốc mình cho xem.
"Tôi sẽ ngủ trong phòng này sao?"
Tôi ngơ ngác nhìn chiếc giường to lớn trước mặt, giường to thế này phải năm người nằm còn dư chỗ ấy, có cần phải phô trương như vậy không?
"Tất nhiên, ngủ với tôi."
Tô Uy Long thản nhiên trả lời, nét mặt dửng dưng như không. Còn tôi đã đỏ bừng bừng mặt, hai má nóng ran vì xấu hổ. Tôi chỉ có thể lắp bắp nói:
"Này... cái này... tôi còn chưa đủ tuổi..."
Tôi không nhịn được sắp bật khóc đến nơi, đùng một cái một con bé mới lớn như tôi phải ngủ cùng một người đàn ông, hơn nữa còn là một người đã chết! Nghĩ đến thôi cũng đủ gặp ác mộng rồi!
Tô Uy Long nheo mắt nhìn tôi, chỉ nhếch miệng cười đầy yêu nghiệt chứ không nói gì.
Mấy ngày tiếp theo, hắn lại đi đâu mất, bỏ lại tôi một mình trong căn nhà này với mấy người làm. Mỗi tối đi ngủ tôi đều nơm nớp lo sợ, không biết hắn có bất thình lình xuất hiện, nằm cạnh tôi, ngủ cùng tôi trên chiếc giường này không...
Hôm đó, sau khi tan học, tôi đang đi từ cổng trường đến chiếc xe của nhà họ Tô thì bỗng nhìn thấy một bóng người quen thuộc sải bước qua.
Nhất Long?
Ngoại hình của Tô Uy Long và Tô Nhất Long giống hệt nhau, nhưng tôi chưa bao giờ nhầm lẫn giữa hai người họ, vì trên người bọn họ tỏa ra hai thứ khí chất khác nhau hoàn toàn. Tô Uy Long cao ngạo lạnh lùng, còn Tô Nhất Long khỏe khoắn năng động.
Còn một lý do nữa, kể từ khi biết người phụ nữ áo đỏ đó là Quỷ hậu, tôi nhận ra mình có khả năng nhìn thấy ma. Trên người Tô Uy Long không tỏa ra dương khí như Tô Nhất Long.
Nhưng... điều quan trọng là, sao Nhất Long lại xuất hiện ở đây??? Anh ấy đi với dáng vẻ rất vội vã, thậm chí còn không nhìn thấy tôi. Trong lòng nghi hoặc nhưng cũng không tiện bám theo, tôi ngồi vào xe để người làm nhà họ Tô đưa về.
Càng đi tôi càng thấy lạ. Xe của Nhất Long đi ngay trước xe của tôi, hơn nữa còn đi cùng đường đi lên núi. Tôi dụi mắt mấy lần, còn hỏi người tài xế cho chắc:
"Đó có phải là xe của Nhị thiếu gia không?"
"Đúng vậy, thiếu phu nhân."
"Anh có biết anh ấy đến đây làm gì không?"
"Thiếu phu nhân, cái này tôi cũng không rõ."
Tôi chỉ lo hai anh em họ lại xảy ra xích mích gì thôi. Xe của Nhất Long dừng tại một khu đất ngay cạnh căn nhà quan tài tôi đang ở, anh ấy bước xuống xe, đứng đó rất lâu.
[... ]
Bẵng đi mấy ngày, tôi lại thấy Nhất Long xuất hiện ở khu đất đó. Lần này anh ấy dẫn theo vài người, họ đo đạc cái gì đó. Chẳng lẽ Nhất Long cũng muốn xây nhà ở đây sao? Còn là ngay cạnh căn nhà tôi đang ở nữa! Anh ấy có ý định gì?
Tôi cẩn thận suy nghĩ, Tô Uy Long nói ngọn núi này là nhà của hắn, cũng là địa bàn của Quỷ vương. Nhất Long muốn xây nhà ở đây, chuyện này không nên chút nào.
Tôi phải khuyên anh ấy từ bỏ ý định mới được. Không thể để hai anh em họ xích mích thêm. Tay tôi đã gõ dòng chữ "Anh có ý định xây nhà trên núi sao" nhưng lại chần chừ không gửi.
Tôi nhận ra, hai chúng tôi đã kết thúc rồi, tôi chẳng có tư cách gì xen vào chuyện riêng tư của anh ấy.
Xem ra chỉ có thể lựa lời khuyên bảo Tô Uy Long, để hắn sống hòa hợp với em trai mình một chút. Vừa hay đêm nay hắn về.
Tôi đang nằm trằn trọc trên giường, thì cánh cửa phòng kêu két két chầm chậm mở ra, rồi một cơn gió lạnh buốt thổi vào. Đó là dấu hiệu đặc trưng của Tô Uy Long, hắn luôn xuất hiện bằng những cách kỳ quái để dọa tôi sợ.
Hắn không biết, tôi đã quá quen rồi nên từ lâu đã không thấy sợ nữa. Nhưng tốt hơn vẫn nên giả vờ hốt hoảng một chút cho hắn vui. Người đàn ông này lấy việc trêu chọc dọa sợ tôi làm một thú vui thì phải.
"Cơn gió Tô Uy Long" tràn vào phòng, loáng cái đã tiến về phía tôi. Cái chăn tôi đang đắp bỗng nhiên phồng lên, vài giây sau thân ảnh của Tô Uy Long hiện lên rõ mồn một, nở nụ cười yêu nghiệt như mọi khi.
Tôi chột dạ liếc nhìn bàn tay hắn đang đặt trên eo mình, mặt đỏ bừng bừng.
"Anh... anh làm gì..."
Tôi luống cuống gỡ tay Tô Uy Long ra, nhưng hắn càng giữ chặt tay hơn, như gọng kìm kẹp eo tôi lại vậy.
"Gấp cái gì, muốn động phòng đến thế cơ à?"
"Tôi... tôi tôi..."
Tôi sắp bật khóc đến nơi với trình độ vô sỉ của hắn rồi.
"Tôi van anh tôi lạy anh! Tôi vẫn còn nhỏ! Tôi vẫn còn đang đi học mà!"
Tô Uy Long cười lưu manh nhìn biểu cảm xoắn xuýt của tôi, vòng tay ôm tôi rồi yên lặng ngủ. Lúc ngủ trông hắn rất an nhiên, không còn vẻ gì kiêu ngạo lạnh lùng như lúc hắn thức nữa. Tôi nơm nớp lo sợ nằm trong vòng tay của hắn, rồi cũng ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Buổi sáng thức dậy, không thấy Tô Uy Long đâu. Lúc này tôi mới hối hận xanh ruột, vì đêm qua tôi quên mất chưa nói gì khuyên nhủ hắn cả! Ngộ nhỡ hắn lại gây tai nạn thương tích gì cho Nhất Long thì sao?
Tôi vẫn ngày ngày đến trường đi học, nhưng tâm trí thì luôn luẩn quẩn nghĩ cách hòa giải hai anh em bọn họ. Hôm nay khi từ trường trở về tôi đã thấy máy xúc máy ủi xuất hiện ở khu đất đó. Xem ra Nhất Long nhất định sẽ xây nhà ở đây rồi.
Tôi đi về phía khu đất đó.
Nhất Long đang đứng một góc quan sát, trông thấy tôi, khuôn mặt lộ rõ sự ngạc nhiên xen lẫn chút tức giận.
"Em ra đây làm gì? Mau về nhà đi!"
Tôi khẽ thở phào một hơi, anh ấy không gọi tôi là chị dâu nữa, có vẻ dễ nói chuyện hơn rồi.
"Anh không nên xây nhà ở đây."
"Tại sao?"
Nhất Long nhìn tôi nhíu nhíu mày:
"Em không muốn anh sống ở đây? Có phải em khó chịu vì anh xen vào giữa em và anh Uy Long?"
Tôi bất lực không biết phải khuyên thế nào, tôi mới là người khó xử vì xen giữa hai anh em họ đây.
"Khu đất này không bình thường! Ngộ nhỡ trong lúc xây nhà xảy ra tai nạn gì..."
Nhất Long ngắt lời tôi, nở nụ cười ảm đạm:
"Em không cần phải kiếm cớ ngăn cản anh!"
"Diệp Lộ Linh, em có thể quên anh, nhưng anh thì không đâu. Người như anh trai anh quá nguy hiểm, em có chắc ở bên anh ấy em sẽ không bị liên lụy cái gì không?"
"Mặc kệ em nghĩ gì, anh đã quyết định sống ở đây rồi! Anh phải luôn thấy em trong tầm mắt, thấy em an toàn thì mới an tâm được! Em về đi."
Nói rồi anh ấy quay lưng bỏ đi, không để tôi kịp nói thêm cái gì.
Mấy hôm sau, Tô Uy Long lại xuất hiện. Nhưng lần này hắn không vào phòng ngủ cùng giường với tôi, mà chỉ nhốt mình trong thư phòng. Tôi đã tìm hiểu kiến trúc căn nhà này rồi, từ thư phòng đó nhìn qua cửa sổ có thể thấy toàn cảnh khu đất của Nhất Long.
Tôi lo sốt vó, Tô Uy Long đang suy tính cái gì trong đầu đây? Với tính cách của hắn, chắc chắn Nhất Long không yên ổn xây nhà ở đó được.
Quả nhiên, ngày hôm sau khi tôi đi học về, thấy ở đó đột nhiên đông người lạ thường. Tôi đứng từ xa quan sát, thấy có rất nhiều người mặc đồ trắng chạy ra chạy vào.
Tôi nhờ một vệ sĩ qua đó nghe ngóng. Anh ta trở về nói bên đó đang đào móng, nhưng tất cả những người làm công việc đó đều chết rồi!
Tôi nghe xong mà bủn rủn tay chân. Bao nhiêu mạng người như thế, mà nói chết là chết ấy hả??
"Tại sao..."
Tôi thất thần lẩm bẩm, tại sao lại ra nông nỗi này? Tô Uy Long có liên quan không?
Nhưng người vệ sĩ lại hiểu nhầm ý tôi, tưởng tôi hỏi tại sao những người kia lại chết:
"Thiếu phu nhân, tôi mới mua chuộc một nhân viên pháp y, hắn nói những người kia tử vong do trúng độc."
"Sao?"
Thông tin này khiến tôi quá sửng sốt không phản ứng kịp. Đúng lúc này quản gia tiến tới trầm giọng mắng vệ sĩ:
"Cậu điên rồi sao? Sao lại để thiếu phu nhân qua đây?"
Dứt lời ông ta quay sang tôi:
"Thiếu phu nhân, nơi này không nên ở lâu, cô mau theo tôi trở về."
Giọng nói mềm mỏng nhưng thái độ rất quyết liệt, căn bản là không cho tôi cơ hội từ chối. Tôi bị ép trở về nhà, nhưng trong lòng rất khó chịu. Chuyện động trời như vậy, sao tôi có thể ngó lơ được? Tôi lại để người vệ sĩ nọ đi nghe ngóng tiếp.
Anh ta đi rồi quay về nói với tôi, khu đất Nhất Long đang cho người đào móng, mới đào một chút mà đã có một thứ khí kỳ lạ từ dưới lòng đất bay lên. Tất cả những người hít phải đều không giữ được mạng sống, thi thể từ đầu đến chân đều thâm sì tím tái.