Tôi choáng váng đứng đó, nhất thời không biết phải làm sao. Điều tôi lo sợ nhất đã xảy ra, bà ta thật sự không phải là người.
Tôi mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của mọi người trên xe, mặt tái mét chạy vội về phía cửa xuống. Tôi cần tránh xa người phụ nữ đó càng nhanh càng tốt!
Xe dừng, tôi như được giải thoát khỏi cửa tử thần, lao xồng xộc ra khỏi xe, miệng thở hổn hển, trán nhễ nhại mồ hôi. Tôi phải đứng cúi gằm mặt xuống đất mất một lúc mới dám ngẩng lên nhìn ngó xung quanh, xác định người phụ nữ đó đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt thì mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
"Linh Linh."
Một giọng nói phụ nữ thanh thúy truyền vào tai, tôi cứng đờ sống lưng, khẽ nhúc nhích ngoảnh mặt về hướng phát ra giọng nói.
Một chiếc xe sang trọng đỗ ngay trước mặt tôi, cửa xe kéo xuống, một khuôn mặt hiền hòa nở nụ cười trìu mến với tôi:
"Linh Linh, cháu đi đâu đấy?"
Giọng nói êm ái dễ nghe, tôi lập tức vơi bớt nỗi sợ trong lòng. Là mẹ của Nhất Long.
"Chào bác Tô, cháu..."
Tôi còn chưa dứt lời, bác ấy đã lên tiếng trêu chọc, nụ cười trên mặt càng tươi hơn:
"Có phải là ra sân bay đón Nhất Long nhà bác?"
"Dạ... dạ phải..."
Mặt tôi nóng bừng bừng, không cần soi gương tôi cũng biết nó đang đỏ như gấc rồi. Bác Tô mở cửa xe bước xuống, thân mật kéo tay tôi vào trong xe ngồi:
"Sao không nói với bác, chúng ta còn xa lạ gì nữa chứ! Đi thôi!"
"Hả... dạ..."
Tôi ngoan ngoãn nghe theo, từ khi hai nhà biết nhau đến giờ, cả nhà anh ấy đều đối xử với tôi thân thiết như người trong nhà.
Suốt quãng đường đi tôi cùng bác ấy trò chuyện vui vẻ, chẳng mấy chốc đã gần đến sân bay. Nhất Long nói chuyến bay sẽ hạ cánh lúc mười giờ, bây giờ mới chín giờ rưỡi.
Nỗi lo lắng về người phụ nữ mặc áo đỏ nhanh chóng tan biến, tôi tập trung chờ đợi sự xuất hiện của Nhất Long. Thế nhưng tai nạn đã bất ngờ xảy ra, khiến tôi sợ hãi và khủng hoảng vô cùng.
Máy bay rơi! Chỉ cần nghe thôi tim tôi cũng muốn rơi ra ngoài rồi!
Người tôi mong ngóng trở về, người con trai khiến tôi lần đầu tiên rung động, bây giờ đang nằm bất động một chỗ, khắp người toàn thương tích nghiêm trọng.
"Anh Tô, chị Tô, tình hình sao rồi? Thằng bé hiện tại sao rồi?"
Tôi đi cùng mẹ anh ấy nên đã đi theo vào bệnh viện từ đầu, một lúc sau cha mẹ tôi cũng hớt hải chạy đến. Hiển nhiên họ cũng lo lắng cho anh ấy không khác gì tôi.
"Anh Diệp, chị Diệp, không cần lo lắng, đã qua cơn nguy kịch rồi."
Cha mẹ anh ấy miệng thì nói không sao nhưng sắc mặt vẫn căng thẳng vô cùng. Tôi nghe nói lúc đang hạ cánh sát mặt đất thì máy bay mới xảy ra sự cố, nên may mắn không có ai thiệt mạng, nhưng tất cả mọi người đều bị thương nghiêm trọng.
Mấy ngày rồi mà anh ấy vẫn chưa tỉnh, tôi lo lắng đến nỗi ăn không ngon ngủ không yên, nếu như không phải đến trường đi học, có lẽ tôi sẽ túc trực ở bệnh viện 24/24 mất.
"Cha, mẹ, con xin hai người, cho con tối nay đến bệnh viện thăm anh Nhất Long được không? Ngày mai là chủ nhật, con không phải đến trường mà..."
Tôi năn nỉ gãy lưỡi mới nhận được một cái gật đầu của cha mẹ.
"Chỉ một tối nay thôi đấy. Với lại, con tuyệt đối chỉ ở trong phòng thôi, không được đi lung tung ra ngoài! Bệnh viện là nơi xui xẻo..."
"Vâng vâng vâng con nhớ rồi mà..."
Cha mẹ tôi còn dặn dò đủ thứ trên đời nữa, nhưng tôi không thấy phiền phức mà còn hiểu nguyên nhân sâu xa đằng sau cơ. Cha mẹ tôi vẫn còn ái ngại chuyện tôi vướng duyên âm.
Họ lo sợ tôi sẽ gặp chuyện xui xẻo, sợ tôi yêu ai thì sẽ gây họa cho người đó. Cho nên mặc dù rất yêu quý Nhất Long, hai nhà cũng rất thân thiết, nhưng cha mẹ tôi chẳng bao giờ đề cập đến chuyện để hai đứa tiến tới mối quan hệ yêu đương cả.
Cha mẹ Nhất Long thì lại vô tư không hiểu nỗi khổ của cha mẹ tôi, họ năm lần bảy lượt tạo cơ hội cho hai chúng tôi ở chung. Ví dụ như tối nay thấy tôi đến thăm anh ấy thì họ bèn tránh mặt.
Tôi ngồi bên giường chống tay, phiền muộn nhìn người con trai đang nằm hôn mê trên giường bệnh. Tôi không dám động đậy sờ mó lung tung, chỉ ngồi yên một chỗ trông anh ấy ngủ thôi. Căn phòng yên ắng không có một tiếng động nào, ngoại trừ tiếng kêu tích tắc tích tắc của đồng hồ treo tường.
Ôi... đêm yên tĩnh thế này mà nghe âm thanh đó cũng thấy nổi da gà nhẹ...
Sắp đến mười hai giờ đêm, tôi gục xuống ngủ gà gật. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, tôi giật mình nhảy dựng lên vì âm thanh "tút tút" chói tai phát ra từ cái máy đo nhịp tim.
Không xong rồi!
Tôi điên cuồng gọi bác sĩ cấp cứu. Họ gấp gáp chạy đến, tôi phải ra ngoài chờ, mắt rưng rưng nhìn vào bên trong.
"Cô dâu của tôi, em hư lắm. Tôi thì lo lắng cho em, còn em thì lại lo lắng cho tên đàn ông khác."
Trong lúc trái tim tôi đang treo ngược lên cành cây vì sợ hãi, chợt có một giọng nói âm u quỷ dị không biết từ đâu truyền vào tai tôi.
Tôi giật nảy người nhìn tới nhìn lui, đến khi nhìn kĩ khuôn mặt của người đang đứng kề sát mình, thì lông tơ trên người dựng đứng cả lên. Ai đây??? Tôi không nhìn nhầm chứ???
Là anh Nhất Long!
Sao có thể... anh ấy rõ ràng đang nằm trong phòng bệnh kia mà!
Tôi hoang mang nhìn khuôn mặt của người đang nằm trong đó, rồi lại nhìn người đang đứng cạnh mình, tâm trí khủng hoảng tột độ. Tại sao... hai khuôn mặt lại giống hệt nhau như vậy chứ?
Một tia lý trí cuối cùng nhắc nhở tôi quan sát kĩ người đàn ông bên cạnh một lượt từ trên xuống dưới. Thật quái dị, anh ta quá giống Nhất Long, từ khuôn mặt, ánh mắt, nụ cười, cho đến dáng người, chiều cao, ... tất cả đều giống nhau như cùng đúc từ một khuôn ra vậy!
Ngoại trừ khí chất là không giống.
Nhất Long thì rất hiền hòa điềm đạm, luôn tạo cho người đối diện cảm giác vui vẻ ấm áp. Còn người này... trên người anh ta tỏa ra một khí chất hoang dã, cuồng loạn và rất quỷ dị...
Bên trong phòng bệnh, các bác sĩ vẫn hối hả cấp cứu cho Nhất Long, tôi nghe những tiếng "tút tút" lạnh lùng truyền ra mà trong lòng càng lúc càng hoảng. Không phải chứ... đừng nói người bên cạnh tôi là... là hồn ma của Nhất Long chứ...
Không lẽ anh ấy đã...
Tôi bị suy nghĩ này dọa cho sợ mềm nhũn người, nước mắt rơi như mưa, điên cuồng đập cửa muốn đi vào phòng. Đúng lúc có một vị bác sĩ mở cửa bước ra, tôi mất đà ngã bổ nhào vào trong.
"Bác sĩ... anh ấy sao rồi..."
Vị bác sĩ nhìn tôi khóc lóc giàn giụa, chắc hẳn nhìn ra tôi vẫn chỉ là một đứa học sinh cấp ba, bèn đỡ tôi dậy, dùng giọng điệu dỗ dành an ủi nói với tôi:
"Cô bé, cháu bình tĩnh đã, cậu ấy đã qua cơn nguy hiểm rồi."
Tôi như được kéo lên khỏi vực thẳm, rối rít cảm ơn rồi nhào về phía giường bệnh. Nhất Long vẫn phải thở bình oxy, nhưng anh ấy đã tỉnh lại, ánh mắt mê man nhìn tôi.
"Anh... anh Nhất Long... anh... tỉnh rồi..."
Thấy anh ấy chẳng có phản ứng gì, tôi luống cuống lo sợ anh ấy bị biến chứng gì đó, không nhịn được mếu máo nức nở:
"Anh... anh còn nhận ra em không..."
Nhất Long vẫn im lặng một lúc, mãi sau mới khẽ vươn tay chạm vào mặt tôi, mỉm cười. Anh ấy chưa nói được nên dùng khẩu hình yếu ớt nói:
"Sao anh quên em được?"
Tôi vui sướng cười như con ngốc, cả đêm không ngủ được, chờ đến sáng thì vội vã gọi điện thoại báo tin cho cha mẹ anh ấy và cha mẹ tôi. Trong lòng vẫn còn băn khoăn về người đàn ông kỳ lạ nọ, nên tôi cố tìm cơ hội gặp bác sĩ hỏi han một chút. Vị bác sĩ này rất bận, nhưng Nhất Long là bệnh nhân VIP, nên tôi mới có thể lấy lý do là người nhà hỏi thăm bệnh tình của anh ấy.
"Cháu có chuyện này muốn hỏi... có phải trong lúc cấp cứu anh Nhất Long bị... bị chết lâm sàng không..."
Dứt lời tôi mới nhận ra mình hỏi như vậy hơi kỳ quái. Quả nhiên vị bác sĩ kia không giấu nổi ngạc nhiên hỏi lại:
"Sao cháu lại hỏi thế?"
Tôi không thể nói về người đàn ông đó được, mọi chuyện vẫn còn rất mơ hồ. Đêm qua tôi thấy Nhất Long tỉnh lại, quá vui mừng nên không nhận ra, người đàn ông đó đã biến mất từ bao giờ rồi.
Nếu anh ta là hồn ma của Nhất Long, thì có thể giải thích rằng anh ấy chết lâm sàng, sau đó anh ấy tỉnh lại thì tự khắc cái hồn ma kia sẽ biến mất. Còn nếu anh ấy không hề chết lâm sàng, vậy thì...
Vậy thì, người đàn ông đó là một người hoàn toàn khác, không phải là Nhất Long!
Tôi liền gãi gãi đầu nói:
"Tại lúc mới tỉnh anh ấy không nhận ra cháu, cháu sợ..."
Nghe vậy vị bác sĩ mới mỉm cười giải thích:
"Không sao, cháu đừng lo, tim cậu ấy chưa có lúc nào ngừng đập cả, chỉ là hơi thở yếu ớt một chút thôi..."
Tôi ngơ ngẩn, miệng thì vâng dạ nhưng tâm hồn thì như người trên mây. Không phải chứ...
Thật sự người đàn ông đó không phải là Nhất Long? Anh ta là một người hoàn toàn khác? Anh ta là người hay ma, mà lại có thể biến mất không chút động tĩnh vậy được?
Mấy ngày sau, Nhất Long được xuất viện, nhưng vẫn phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng ở nhà. Tôi đến thăm anh ấy. Trong lòng tôi vẫn luôn canh cánh lo sợ về người đàn ông đó, nên đã lỡ buột miệng nói ra:
"Có phải anh có anh em sinh đôi không..."
Lúc đó Nhất Long đang cầm trên tay cốc nước đưa lên miệng uống. Tôi chỉ buột miệng hỏi, vậy mà bàn tay đang cầm cốc nước của anh ấy lại khẽ run rẩy, biểu cảm trên mặt nghiêm trọng vô cùng.
Anh ấy nhìn khắp một lượt xung quanh, không có ai thì mới dùng sắc mặt nghiêm túc nói với tôi:
"Em nghe ai nói?"
"Em... em..."
Tôi biết chắc mình không thể nói dối được rồi, Nhất Long là người rất tinh tế, nói dối nhất định sẽ bị anh ấy phát hiện. Chỉ có thể nói thật thôi...
"Hôm đó em đã gặp một người..."
Tôi kể lại chuyện đêm đó, Nhất Long nghe xong sắc mặt càng ngưng trọng hơn. Anh ấy thở dài nói với tôi:
"Em tuyệt đối đừng nhắc chuyện này trước mặt cha mẹ anh, tránh để họ nhớ lại chuyện cũ mà đau lòng."
"Thật ra anh có một người anh trai song sinh, nhưng anh ấy đã mất từ mười năm trước rồi."