Chương 4

Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ

Kiều Ngọc Liên 18-08-2023 11:22:09

"Họ nói như vậy, có chuyện gì sao? Mấy hôm nay mẹ thấy con lạ lắm, con không khoẻ trong người à?" Tôi im lặng lựa lời một lúc, rồi vẫn quyết định phải nói: "Mẹ, bộ đồ này là bộ đồ của người phụ nữ mười năm trước!" Tôi vừa dứt lời, thoáng cái sắc mặt mẹ tôi đã trắng bệch. Bà lảo đảo lùi về sau mấy bước, rồi nhìn tôi kiên định nói: "Chúng ta không đi nữa." Tôi ngạc nhiên, mới vừa nãy bà còn rất hào hứng mà? Bất cứ chuyện gì của nhà họ Tô cha mẹ tôi đều ủng hộ nhiệt tình, vậy mà chỉ vì một câu nói của tôi, bà không chút do dự từ chối. "Còn bộ đồ này..." Mẹ tôi đắn đo một lúc, đồ của người ta chứ không phải của mình, vứt vào sọt rác thì không hay cho lắm. Phải trả nó cho nhà họ Tô thôi. Nhà tôi không phải giàu có xa xỉ như nhà họ Tô, không có tài xế, người làm, nên cha tôi tự mình lái xe đi trả bộ đồ cho họ. Nhưng chuyện váy vóc lại để một người đàn ông nói chuyện cũng hơi mất tự nhiên, thế là mẹ tôi lại đi cùng. Tóm lại là chỉ còn một mình tôi ở nhà. Tôi chưa bao giờ cảm thấy bất an như bây giờ. Hễ định bước chân vào phòng là mấy tiếng "Linh Linh, con dâu của ta" lại văng vẳng trong đầu, doạ tôi sợ chết khiếp. Tôi liền chui tọt vào xe đi cùng cha mẹ luôn. Thành ra cả nhà tôi vẫn đi đến nhà họ Tô, nhưng không phải đến dự tiệc, mà là đến trả đồ. Tôi ngồi nhìn bộ đồ đỏ cầm trên tay, cảm giác như đang cầm một hòn than nóng bỏng, bất an vô cùng. Nhất Long thì mãi vẫn không liên lạc được, mới lúc nãy vẫn đổ chuông nhưng không nghe máy, còn bây giờ thì thuê bao không liên lạc được luôn! Một nhà ba người chúng tôi bước vào nhà họ Tô. Căn biệt thự của họ vẫn to lớn rộng rãi như mọi ngày, nhưng hôm nay bỗng bao phủ một không khí âm u kỳ quái. Mọi ngóc ngách trong căn nhà đều thoang thoảng mùi nhang khói. Tôi bất giác nhớ đến lời Nhất Long nói, hôm nay là ngày giỗ của anh trai anh ấy, trong lòng ảm đạm. Người làm dẫn cả nhà tôi vào phòng khách, ở đó hai bác nhà họ Tô đã ngồi chờ sẵn. Bác gái nhìn thấy tôi, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên. Nhưng khi nhìn thấy bộ đồ đỏ tôi đang cầm trên tay mà lại không mặc trên người, nụ cười trên môi bác ấy chợt nhạt dần. "Anh chị Diệp, Linh Linh đến rồi đấy à? Sao không mặc bộ váy bác tặng? Con không thích sao?" Tôi gượng gạo trả lời: "Cảm ơn bác, bộ váy đẹp lắm nhưng màu đỏ không hợp với con ạ..." Bác Tô không hỏi gì tôi thêm, nhưng lại quay ra nói với cha mẹ tôi: "Anh chị Diệp, thật ra chúng tôi có chuyện này rất khó xử..." "Thật ra con trai chúng tôi rất thích Linh Linh nhà anh chị..." Cha mẹ tôi tròn mắt ngạc nhiên, còn tôi thì cúi gằm mặt hai má nóng bừng. Cha mẹ tôi sững người mất mấy giây rồi mới lên tiếng: "Chuyện của bọn nhỏ nên hỏi ý kiến chúng trước, với lại Linh Linh nhà chúng tôi vẫn còn đang đi học..." Hai bác Tô vội vã nói: "Sẽ không sao hết, chỉ cần Linh Linh đồng ý, chúng tôi đảm bảo sẽ không ảnh hưởng đến việc học của con bé!" Cha mẹ tôi ngó qua tôi, thấy tôi không nói gì thì ngẫm nghĩ gì đó rồi nói: "Nhưng, Nhất Long đâu rồi? Anh chị nhắc đến chuyện này quá đột ngột, mà Nhất Long lại không có mặt ở đây. Có phải là hơi không tôn trọng Linh Linh nhà chúng tôi không?" "Nhất Long nó..." Hai bác Tô ngập ngừng ấp úng mãi, khiến tôi thấp thỏm vô cùng. Phải rồi, từ nãy đến giờ tôi vẫn chưa liên lạc được với anh ấy! Bác gái hai mắt đỏ hoe, sụt sùi một lúc rồi mới lên tiếng: "Thật xin lỗi vì đã giấu anh chị, chúng tôi có hai đứa con trai." "Anh Nhất Long đâu rồi ạ?" Tôi không nghĩ được nhiều, quên cả lễ phép là gì, hỏi dồn dập. "Nó ở trong phòng thờ." Tôi vội vã kéo một người làm dẫn mình đi đến phòng thờ. Đến nơi, đập vào mắt tôi là một người con trai tiều tụy ngồi dựa vào tường, ánh mắt trống rỗng. Là Nhất Long! Trên bàn thờ có một bức di ảnh, người trong ảnh là một đứa bé trai tầm chín mười tuổi, trông rất sáng sủa khôi ngô, nhìn kĩ sẽ thấy hao hao giống Nhất Long. Người con trai kia ngồi đó, nét mặt bơ phờ, trông anh ấy rất hoang mang và hốt hoảng. Tôi sững người, một người luôn hướng đến những suy nghĩ tích cực, luôn lạc quan trong cuộc sống như Nhất Long, tôi chưa từng bao giờ bắt gặp anh ấy trong bộ dạng tiều tụy như thế này cả! "Nhất Long!" Tôi bổ nhào qua, nhìn khuôn mặt hốc hác, ánh mắt vô hồn của anh ấy mà đau lòng không thôi. "Em qua đây làm gì? Không phải em nên cưới anh trai anh rồi sao?" Nhất Long định vươn tay ra vuốt tóc tôi, nhưng chợt khựng lại như nhớ ra điều gì, vội vã rụt tay về. Ánh mắt anh ấy liếc qua tấm di ảnh đứa bé trai nọ, đôi môi mím chặt dường như có nỗi khổ tâm không thể nói. "Anh nói nhăng nói cuội cái gì đấy?" Tôi kích động hét ầm lên, thô lỗ kéo anh ấy đứng dậy. "Cha mẹ anh nói anh thích em, sau đó..." "Sau đó thì sao?" Nhất Long nở một nụ cười cay đắng, gạt tay tôi ra: "Linh Linh, em đừng tự lừa mình dối người nữa! Cha mẹ anh đâu có nói như vậy!" "Thật ra em và anh trai anh đã có hôn ước từ rất lâu rồi không phải sao?" Tôi lảo đảo bước giật lùi về đằng sau, trong lòng hụt hẫng vô cùng. Rốt cuộc thì anh ấy vẫn biết rồi! "Không phải, em không hề lừa dối anh!" Tôi thật sự không lừa Nhất Long! Tôi chỉ biết mệnh của mình có một cái duyên âm đeo bám, nhưng ngàn vạn lần không thể ngờ lại là với người anh trai song sinh đã mất của anh ấy! Lúc này cha mẹ tôi và cha mẹ Nhất Long đã đuổi kịp đến đây, họ vất vả khuyên nhủ một hồi lâu mới khiến chúng tôi bình tĩnh lại. Tôi ứa nước mắt nhìn tấm di ảnh nọ, bên cạnh đó có một tấm bài vị, trên đó có khắc tên của người kia: Tô Uy Long. Cha mẹ Nhất Long trông suy sụp vô cùng, bác gái vừa ôm chầm lấy tôi vừa khóc nức nở: "Linh Linh à, con là một đứa bé ngoan, hai bác không nỡ nhìn con phải chịu thiệt thòi. Nhưng chúng ta thật sự đã hết cách rồi..." "Uy Long là con trai lớn của hai bác, là anh trai song sinh của Nhất Long." "Mười năm trước nó bất hạnh qua đời vì tai nạn giao thông, hai bác cũng là vì quá đau lòng, nên chưa từng nhắc đến với gia đình con..." Tôi chỉ cần nhìn biểu hiện đau đớn thống khổ của cha mẹ Nhất Long cũng đủ hiểu họ đã phải đau khổ tuyệt vọng thế nào. Nhưng... "Nhưng người cháu thích là anh Nhất Long! Cháu không thể cưới người khác được! Hơn nữa người và ma sao có thể cưới nhau được, quá hoang đường!" Tôi hoảng loạn gào hét, từng mảng kí ức đáng sợ năm bảy tuổi ùa về. Trùng hợp thay, năm tôi bảy tuổi gặp người phụ nữ đó, tức là mười năm trước, cũng chính là năm Tô Uy Long qua đời. Anh ta tự nhận tôi là cô dâu của anh ta, còn người phụ nữ đó lại tự nhận tôi là con dâu của bà ta. Nói vậy chẳng lẽ hai người này là mẹ con sao? Sao có thể? Rõ ràng Tô Uy Long là con trai của nhà họ Tô mà! Mẹ của anh ta không phải là bác Tô đang ngồi trước mặt tôi sao? Tôi run sợ lách người ra khỏi vòng tay bác Tô đang ôm mình, ánh mắt nghi hoặc và sợ sệt quan sát bác ấy. Bác ấy từ nãy đến giờ vẫn rơi nước mắt khóc nức nở: "Linh Linh, con sao vậy? Thứ cho bác nói thẳng, nhưng bác cũng đã tìm thầy đồng xem quẻ của con rồi..." "Mệnh của con đúng là có duyên..." "Đủ rồi! Mẹ thôi đi! Mẹ thấy Linh Linh chưa đủ đáng thương à?" Bác Tô còn chưa nói dứt lời đã bị Nhất Long lớn tiếng cản lại. Tôi ngồi phịch xuống đất, ánh mắt trống rỗng, mặc cho Nhất Long có lay gọi thế nào tôi cũng không nghe lọt vào tai. Mẹ anh ấy nói đâu có sai, tôi đã có duyên âm thì làm sao có thể cưới người khác ngoài người đàn ông kia. Nhưng tại sao nhất định lại phải là anh trai của Nhất Long? Sau này nếu tôi có cưới anh ta thật, có về làm dâu nhà họ Tô thật, thì làm sao tôi dám nhìn mặt Nhất Long nữa đây? Anh ấy còn chưa đủ tốt với tôi à? Trong lúc tôi đang hoảng loạn với mớ suy nghĩ lộn xộn đó, cha mẹ tôi cũng chẳng biết giải quyết thế nào ngoài việc dỗ dành an ủi tôi, thì "phịch" một tiếng, cha mẹ Nhất Long đã đồng loạt quỳ xuống, rồi bất ngờ... cúi người lạy cả nhà tôi. "Linh Linh, anh chị Diệp, coi như chúng tôi van xin ba người! Uy Long thật sự rất đáng thương, khi nó rời xa chúng tôi cũng chỉ mới chín tuổi thôi! Mười năm qua chúng tôi luôn làm việc thiện tích đức giúp linh hồn nó sớm được siêu thoát, nhưng ai ngờ..." "Hôm nay chính là ngày giỗ của nó, chúng tôi cứ ngỡ bao năm qua nó đã an lòng siêu thoát đầu thai kiếp khác rồi! Nhưng không... chừng nào chưa cưới được người vợ mà nó ưng ý, chừng đó nó vẫn lang thang cô độc trên thế gian này..." Nói đến đây, cha mẹ Nhất Long hướng về tôi, cúi người dập đầu lạy tôi, nghẹn ngào nói: "Hai bác chẳng có quyền gì bức ép con, nhưng xin con có thể rủ lòng thương hại hai cái thân già này..." Tôi quẫn bách không biết phải làm sao, cha mẹ tôi cũng giao quyền quyết định cho tôi. Cho dù tôi có đồng ý lấy Tô Uy Long hay không, họ cũng sẽ nuôi nấng bảo vệ tôi cả đời. Cảm nhận được có ai đó đang nhìn chòng chọc vào mình, tôi chợt ngoảnh nhìn xung quanh. Khi ánh mắt tôi liếc đến tấm di ảnh của Tô Uy Long, khuôn mặt trong ảnh hình như khẽ nháy mắt một cái, nở nụ cười với tôi. "AAA..." Tất cả mọi người đều bàng hoàng sau tiếng hét thất thanh của tôi. "Con sao vậy???" "Em sao vậy???" Cả người tôi mềm nhũn ngồi xụi lơ trên đất, mắt trừng trừng nhìn vào tấm di ảnh của Tô Uy Long. Khuôn mặt đó đã trở về như cũ từ bao giờ, dường như cái nháy mắt tinh quái và nụ cười nhếch miệng ban nãy chỉ là ảo giác. "Không... con không sao... con muốn về nhà..." Kể từ khi Tô Uy Long xuất hiện, tôi cảm thấy anh ta có một niềm vui quái dị, đó là trêu chọc dọa sợ tôi. Nếu thật sự anh ta có ý đồ muốn làm hại tôi, hay giết tôi chẳng hạn, thì anh ta đã làm ngay từ lần đầu tiên gặp tôi rồi. Không đúng, phải là làm ngay từ năm tôi bảy tuổi rồi.