"Tại sao mày không tránh?"
Cha tôi nhận ra điều khác lạ, lập tức ngừng đánh, kinh ngạc nhìn Long Vũ đứng im chịu đòn. Khóe miệng anh ấy đã rỉ máu, nhưng anh ấy vẫn điềm nhiên như không biết đau là gì.
"Cậu không phải là Tô Nhất Long?"
Tô Nhất Long đã lộ rõ bản chất là một con quỷ độc ác, làm sao hắn lại để yên cho cha tôi đánh đấm như vậy? Cha mẹ tôi hình như đã nghĩ đến điểm đó, quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt hoài nghi.
"Con đã ngăn cản ngay từ đầu rồi! Tại sao cha mẹ không tin lời con chứ?"
Tôi kích động xem vết thương của Long Vũ, dùng tốc độ nhanh nhất có thể đi lấy đồ sơ cứu cho anh ấy. Cha mẹ tôi không biết nên hỏi Long Vũ cái gì nên chỉ biết hỏi dò tôi:
"Rốt cuộc chuyện là thế nào?"
Tôi sơ cứu xong xuôi cho Long Vũ, ái ngại nhìn anh ấy, rồi nói nhỏ với cha mẹ tôi:
"Chuyện này con cần nói riêng với cha mẹ. Tạm thời hai người chỉ cần biết anh ấy là chồng của con, không phải là Tô Nhất Long."
Cha mẹ tôi đã quên béng cái đám cưới tạm bợ của tôi năm xưa, buột miệng nói không cần nghĩ:
"Chồng của con? Con làm gì mà đã cưới... Ơ, con nói gì cơ?"
"Chồng của con? Con đang nói cái đứa con trai lớn nhà họ Tô sao? Nhưng nó chết rồi mà! Sao có thể..."
Cha mẹ tôi đứng ở góc nhà nhìn Long Vũ bằng ánh mắt khiếp sợ.
Tôi lấy lý do đi chuẩn bị phòng cho Long Vũ để tránh mặt anh ấy, thực chất là kéo cha mẹ tôi vào phòng, kể cho họ nghe chuyện anh ấy từ Tô Uy Long năm xưa biến thành người phàm như bây giờ. Kể cũng lạ, tôi vẫn đang thắc mắc lý do tại sao anh ấy lại đột nhiên xuất hiện đúng lúc để cứu tôi, đã vậy còn đồng ý ngủ lại nhà tôi đêm nay nữa.
"Trời!! Con trai của Quỷ vương và Quỷ hậu! Con đang đùa chúng ta đấy à?"
Tôi thật muốn phát điên vì nói mãi mà cha mẹ tôi vẫn không hiểu, còn cho là tôi bệnh cũ tái phát nên đầu óc có vấn đề!
Đúng lúc này, ngoài trời lại giông bão tiếp."Đoàng" một tiếng kinh thiên động địa, sấm giật đùng đùng như bom nổ, kèm theo đó là một tia chớp rạch ngang bầu trời, chói lóa cả một khoảng trời.
Cả căn phòng sáng bừng lên bởi tia chớp đó, ánh sáng làm chúng tôi nhìn rõ mồn một bóng người in trên cửa sổ. Là một người mà rất lâu rồi tôi chưa gặp lại - người phụ nữ mặc áo đỏ lạnh lùng và bí ẩn - Quỷ hậu!
"AAA..."
Cha mẹ tôi trước đó chỉ nghe tôi kể về người phụ nữ mặc áo đỏ, chứ đây mới là lần đầu tiên nhìn tận mắt bà ấy. Họ sợ đến mặt mũi tái mét, miệng cứ lắp ba lắp bắp, tay run run chỉ vào Quỷ hậu:
"Bà... bà thật sự là..."
Mặc cho họ sắp hồn xiêu phách lạc đến nơi, Quỷ hậu chỉ lẳng lặng đứng đó, giọng nói âm u hòa lẫn vào tiếng gió bão khiến người nghe bủn rủn tay chân:
"Chăm sóc tốt con trai của ta, con dâu của ta nữa, thông gia."
Dứt lời, thân ảnh Quỷ hậu tan biến dần. Tôi nhào đến bên cửa sổ, miệng thốt ra những lời từ tận đáy lòng:
"Mẹ! Xin hãy chỉ cho con dâu cách khôi phục trí nhớ cho Long Vũ!"
Quỷ hậu đã biến mất rồi, nhưng giọng nói của bà vẫn văng vẳng bên tai tôi:
"Để nó cho ta."
Căn phòng chìm vào yên lặng. Cha mẹ tôi ôm lấy nhau run sợ, khuôn mặt bàng hoàng, vẫn không thể tin nổi chuyện Quỷ vương Quỷ hậu là thật. Tôi cũng chỉ biết lựa lời an ủi để họ bớt kinh sợ, chứ sự thật đã bày ra trước mắt, cha mẹ tôi không muốn tin cũng phải tin thôi.
Tôi vừa phải nói rát họng thuyết phục cha mẹ chấp nhận chàng rể như Long Vũ, vừa lo lắng trong lòng, chắc gì anh ấy đã chịu chấp nhận tôi là vợ anh ấy đây? Nói cả tiếng đồng hồ, cha mẹ tôi có vẻ đã bị thuyết phục.
"Này con gái, con lấy lý do đi chuẩn bị phòng cho người ta, mà để người ta chờ cả tiếng đồng hồ có ổn không?"
"..."
Tôi mở cửa ra khỏi phòng, bất ngờ thấy Long Vũ đang đứng đó, dáng vẻ ngập ngừng hình như muốn gõ cửa.
"Ối..."
Tôi chột dạ, không phải anh ấy đã nghe được cái gì rồi chứ?
"À à... phòng của anh ở bên này..."
Tôi luống cuống chỉ bừa một phòng, sau vài giây ngơ ngác mới nhận ra, tôi vừa mới chỉ cho anh ấy đi vào phòng ngủ của mình! Anh ấy nhìn cửa phòng màu hồng phấn, lại còn có hình hoa lá cành các thứ, biểu cảm khuôn mặt cũng quắn quéo chẳng khác tôi là mấy.
Tôi cười đần độn dẫn anh ấy sang một phòng khác.
"Diệp Lộ Linh, thật sự là em từng phải nằm liệt giường sống thực vật sao?"
Trong lúc tôi nhặt nhạnh dọn dẹp mấy thứ đồ vứt bừa bãi trong phòng, Long Vũ đứng một bên ngập ngừng hỏi. Tôi nghe xong, thoáng khựng lại.
Trời ạ! Khi nãy cha mẹ tôi lớn tiếng với Long Vũ, vô tình nhắc đến chuyện tôi từng sống thực vật. Không ngờ anh ấy lại để tâm chuyện đó đến vậy.
Tôi nhìn những vết sẹo trên người mình, cho dù một năm qua mẹ tôi đã tìm đủ mọi cách, bôi biết bao thứ kem trị sẹo cho tôi, nhưng vì những vết sẹo quá lớn, cộng với khi đó các chức năng cơ thể bị suy thoái, thuốc khó mà có tác dụng. Đến bây giờ những vết sẹo vẫn còn mờ mờ chạy dài khắp cơ thể tôi, loằng ngoằng như những con rết.
"Một năm qua anh luôn chờ đợi người vợ của anh đi tìm anh, nhưng chỉ gặp toàn những kẻ lừa đảo. Anh mệt mỏi và buông xuôi. Anh đã nghĩ cô ấy không còn cần anh nữa."
Trong căn phòng yên tĩnh, giọng nói của Long Vũ vang lên nhẹ nhàng nhưng nghe mà xót xa. Tôi lớn tiếng ngăn anh ấy nói tiếp:
"Không bao giờ! Không bao giờ có chuyện đó! Em chưa bao giờ quên anh cả! Em lúc nào cũng cần anh!"
Long Vũ mím mím môi có vẻ ngại ngùng, anh ấy đưa tay đến ngang thái dương của tôi, hình như định vuốt tóc tôi, nhưng đột nhiên lại rụt về.
"Xin lỗi, anh không còn nhớ gì cả."
Anh ấy vừa nói vừa quay lưng lại với tôi, bả vai run run, hai tay đưa lên ôm đầu trông rất đau đớn, hình như anh ấy đang cố gắng nhớ lại. Tôi đau lòng tiến đến muốn ngăn lại, nhưng đôi chân bỗng nhiên dính chặt vào sàn nhà, như là có ai đang giữ lại.
Giọng nói của Quỷ hậu văng vẳng quanh tai tôi:
"Hãy kệ nó, hãy để nó nhớ lại. Nó không nhớ gì cả, nhưng nó đang áy náy vì con phải sống thực vật một năm qua."
Chiếc gương ở góc phòng hiện lên khuôn mặt của Quỷ hậu, nếu không nhìn kĩ còn tưởng từ trong gương mọc ra một cái đầu người. Tôi nhìn Quỷ hậu, gật đầu như giã tỏi. Trời ơi, làm ơn đừng để Long Vũ thấy cảnh này mà!
Quả nhiên, Long Vũ quay lại, nhìn tôi bằng một thái độ hơi khó hiểu, nhưng không nói gì. Tôi cuống quá vội lên tiếng:
"Có phải ở đây không thoải mái hay không? Hay là... em đưa anh trở lại chùa, chắc sẽ thoải mái hơn?"
Long Vũ lắc lắc đầu:
"Em không thắc mắc tại sao anh lại tự nhiên chạy đến nhà em, còn mặt dày ngủ lại qua đêm sao?"
Tôi nín lặng không hiểu chuyện gì. Sao lại không chứ, tôi tò mò muốn chết đây, chỉ là không dám hỏi thôi!
"Thế... tại sao anh lại đến đây nửa đêm vậy?"
Tim tôi đập thình thịch mong chờ câu trả lời. Biểu cảm trên mặt Long Vũ vừa khổ sở vừa nghiêm túc làm tôi cũng căng thẳng theo. Căn phòng yên ắng chỉ còn giọng nói trầm khàn nam tính của anh ấy:
"Mấy đêm liền anh luôn mơ thấy một người phụ nữ mặc áo đỏ."
Tôi rùng mình, sợ hãi liếc nhìn chiếc gương. Quỷ hậu đã biến mất từ lâu, nhưng tôi luôn có cảm giác bà ấy vẫn đang hiện diện trong căn phòng này. Hình như bà ấy đã làm gì đó, tác động đến ký ức của Long Vũ, để anh ấy không xua đuổi tôi nữa.
Nhưng làm vậy sẽ khiến anh ấy đau đớn vô cùng. Một người mất trí nhớ mà bị bắt ép phải nhớ lại, quả thật rất tàn nhẫn.
Long Vũ đưa tay ôm đầu, nét mặt thống khổ:
"Bà ấy là mẹ của anh, có phải không?"
Tôi vội vã gật đầu lia lịa, phải phải phải, bà ấy chính là mẹ của anh, xin anh đừng cố gắng nhớ lại nữa, xin anh đấy!
Long Vũ vẫn không chịu dừng lại, anh ấy nhắm tịt mắt ôm đầu vò tóc, đau đến chảy cả nước mắt. Một lúc sau anh ấy mới mở mắt ra nhìn tôi chằm chằm, rồi mê man hỏi:
"Còn em là ai? Em có liên hệ gì với bà ấy? Tại sao bà ấy luôn nhắc anh phải đối tốt với em?"
"Còn cả người mà giống hệt anh kia nữa! Hắn là ai? Tô Nhất Long?"
Tôi hoảng sợ nhìn Long Vũ sắp phát điên, trong đầu sắp xếp lại một loạt chuyện quá khứ.
"Nhưng anh thật sự muốn biết cái này, tại sao em phải sống thực vật một năm trời? Là kẻ nào gây ra? Có phải là tại anh?"
Nhìn Long Vũ vò đầu bứt tóc lẩm bẩm mãi, tôi đau lòng hét lớn:
"Không phải! Không phải tại anh mà!"
Vừa nói vừa ôm chặt anh ấy vào lòng, run rẩy gỡ đôi tay của anh ấy đang tự cấu tóc mình ra. Long Vũ để mặc cho tôi ôm, trông ngoan ngoãn như một chú mèo con.
"Không phải tại anh, vậy thì tại ai? Là kẻ nào độc ác như vậy?"
"Là..."
Long Vũ vừa mới ngoan ngoãn như mèo con, loáng cái đã trừng mắt lạnh lùng như ác quỷ. Tôi sợ run không dám nói tiếp.
Nói thực chất mọi chuyện đều là kế hoạch của cha mẹ anh ấy, Quỷ vương và Quỷ hậu sao? Nói họ vì muốn bắt tôi về âm phủ làm con dâu mà sắp đặt để tôi chết sao?
Không thể được! Khó khăn lắm Long Vũ mới nhớ ra được mẹ của mình, tôi không thể để mẹ con anh ấy lại vì tôi mà bất hòa một lần nữa! Tôi nói thật nhanh để không có sơ hở gì:
"Là Tô Nhất Long. Là hắn lên kế hoạch hãm hại em."
Long Vũ không còn vẻ hiền lành dịu dàng nữa, mà đã hoàn toàn trở nên lạnh lùng khó đoán, trở về là Long Vũ của ngày xưa:
"Em nói dối."
Tôi chột dạ, nhưng đã lỡ nói dối rồi thì phải nói đến cùng thôi:
"Em nói thật."
"Con nhóc này, sao lại bướng vậy hả!"
Long Vũ tức giận nghiến răng ken két:
"Chính là em khiến anh nhận ra mình vẫn còn chưa dứt hồng trần. Vì khi nhìn thấy em, anh cảm giác chúng ta đã biết nhau từ rất lâu về trước."
"Anh chạy trốn em, xua đuổi em, vì mỗi khi nhìn thấy em, anh lại nhớ được một chút gì đó, một đoạn ký ức rất đau."
Tôi lắc đầu nguầy nguậy, nhưng chợt nhận ra mình càng chối thì càng chứng tỏ Long Vũ nói đúng. Long Vũ nhìn tôi bằng ánh mắt thành khẩn và cầu xin:
"Hãy nói thật mọi chuyện, anh xin em."