Chương 23

Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ

Kiều Ngọc Liên 18-08-2023 11:28:36

Tôi vẫn kiên quyết không nói. Trước đây tôi từng rất muốn anh ấy nhớ lại, nhưng bây giờ đã khác rồi. Nếu nhớ lại chỉ khiến anh ấy đau khổ và buồn bã, thì nhớ lại để làm gì? Chi bằng để cho anh ấy một khởi đầu mới, không lo âu, không phiền muộn. Tôi vẫn yêu Long Vũ, cho dù là quá khứ hay hiện tại. Thấy tôi nhất định không nói, Long Vũ không nài nỉ nữa mà lại thản nhiên đến kỳ lạ: "Không muốn nói, không sao. Anh chỉ muốn hỏi một câu, người phụ nữ mặc áo đỏ đó, có phải là con người không?" Tôi cuống quá, phải nói sao để vừa giúp Long Vũ hiểu được, vừa không ảnh hưởng đến tình cảm mẹ con của anh ấy và Quỷ hậu đây? Chiếc gương ở góc phòng sau khi Quỷ hậu biến mất vẫn yên lặng từ nãy đến giờ. Vào lúc này, mặt gương đột nhiên gợn gợn như mặt nước gợn sóng, lại là một khuôn mặt âm u với mớ tóc đen dài xõa lê thê. "Đừng chất vấn con bé nữa! Có bản lĩnh thì ra đây chất vấn ta, chất vấn mẹ của con đi!" Cả tôi và Long Vũ đều trợn tròn mắt kinh ngạc. Tôi còn đỡ vì đã quen với sự xuất hiện đột ngột của Quỷ hậu, còn Long Vũ đã mất ký ức nên nhìn thấy bà ấy thì rất hoảng sợ. Nhưng chỉ vài giây sau, anh ấy đã khôi phục được sự bình tĩnh. Quả không hổ là người kế thừa vị trí Quỷ vương, cho dù có bị đày làm người phàm thì bản lĩnh vẫn hơn người. Anh ấy nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lạnh lùng âm u trong gương, lớn tiếng nói: "Bà không phải con người! Bà là... ma?" "Hay quá nhỉ! Ăn nói với mẹ mình như thế à?" Mặt gương lại xao động còn mạnh hơn lúc nãy, rồi bất ngờ một cánh tay dài ngoằng, uốn lượn ngoằn ngoèo cứ như không có xương, từ trong gương thò ra hướng về phía hai chúng tôi! "Long Vũ! Cẩn thận!" Tôi giật nảy người kéo Long Vũ tránh đi, nhưng làm sao nhanh bằng Quỷ hậu được chứ! Long Vũ bị cánh tay dài ngoằng đó véo tai, rồi cứ tư thế véo tai đó mà lôi tuột anh ấy vào trong gương! "Không! Mẹ... mẹ làm gì vậy???" Không kịp rồi, chiếc gương giống như một cái hố đen quỷ dị, hút mất Long Vũ vào trong với một sức mạnh không gì có thể cưỡng lại nổi. Tôi đã giằng co đến nỗi tay sắp bật máu, mà cũng chỉ giữ được một mảnh áo của anh ấy bị rách ra. Sẽ không có chuyện gì đâu! Quỷ hậu là mẹ của Long Vũ, bà ấy làm sao hại anh ấy được chứ! Tôi tự lẩm nhẩm với mình như thế, nhưng trong lòng đã lo đến cháy ruột cháy gan rồi! Tính tình Quỷ hậu rất nghiêm khắc, không biết bà ấy sẽ dùng cách nào để khôi phục trí nhớ cho Long Vũ nữa! Hiện tại anh ấy chỉ là người phàm, làm sao chịu được mấy hình phạt khắc nghiệt của bà ấy đây! Tôi đi qua đi lại cả đêm trước chiếc gương, mắt dán vào gương không dời một khắc. Nó đã trở về là một chiếc gương bình thường, còn Long Vũ của tôi, anh ấy biết đến bao giờ mới trở lại đây... Sáng hôm sau. Cú sét đánh đêm qua để lại một cái hố to tướng sâu hun hút trong vườn nhà tôi. Một nhà ba người cùng nhau ra xem, nhưng cảnh tượng trong hố khiến cả nhà tôi đều phải kinh hãi. Cái xác người đêm qua (chính là lão già tấn công tôi) đã biến thành một đống đất rồi! Nói chính xác là một đống bùn nhão, tuy rằng vẫn nhìn ra là hình người. "Trời ơi, cái quỷ gì thế này! Hãi quá, cha Linh Linh, phải làm gì với thứ này đây?" Trong lúc ba người chúng tôi đang đau đầu nghĩ cách giải quyết, thì đống bùn nhão đó cứ từ từ chảy ra, rồi "xèo xèo xèo" một lúc, một thứ khói mù mịt bốc lên, đem theo một thứ mùi kinh tởm đến ói mửa. Lẫn trong đám khói mịt mù đó, tôi thoáng thấy vạt áo màu đỏ ẩn ẩn hiện hiện. Thì ra là Quỷ hậu ra tay... Khoan đã, vậy còn Long Vũ thì sao? Tôi nhào chạy theo Quỷ hậu, chạy thẳng một mạch, còn chẳng thèm để ý là mình đang đi đâu. Đến khi dừng lại vì mất dấu bà ấy, tôi nhận ra mình đang đứng trong sân của ngôi chùa hôm trước rồi. Tiếng chổi quét sân quèn quẹt vang lên. Gió thổi làm hoa anh đào rơi lả tả, giữa khung cảnh đó là một mỹ nam đang... quét sân. "Long Vũ!!! Anh đã đi đâu vậy? Anh có sao không?" Long Vũ nhìn tôi bằng ánh mắt khang khác. Tôi liếc thấy một bên tai anh ấy đã sưng đỏ, hình như đêm qua bị Quỷ hậu véo. Tôi vừa thấy thương vừa không nhịn được cười, đưa tay xoa xoa tai anh ấy. Long Vũ đen mặt hất tay tôi ra. Tuy tỏ vẻ hắt hủi nhưng hành động lại rất nhẹ tay, ánh mắt nhìn tôi cũng rất dịu dàng và cưng chiều. Tôi mừng quá hóa ngơ luôn tại chỗ, anh ấy đã nhớ lại rồi? Tuy là bị Quỷ hậu tác động, dùng bạo lực đe dọa hay làm cách gì đó tôi không biết, nhưng vẫn là anh ấy đã nhớ lại rồi! Tôi vui sướng ôm chặt Long Vũ vào lòng, nhưng lại bị đẩy ra không thương tiếc. "Khụ khụ... đây là nơi cửa Phật, em tự trọng đi!" Tôi đần mặt nhìn anh ấy, rồi sực nhớ ra, nhưng tâm trạng vẫn không khá hơn là bao. "Long Vũ! Anh còn biết đây là nơi cửa Phật sao? Anh vẫn còn muốn cạo đầu đi tu?" Long Vũ vội bịt miệng tôi lại, sắc mặt bỗng trở nên nghiêm trọng: "Anh quay lại sống ở đây, để dụ sói ra khỏi hang." Nửa đêm. Sau chuyện nhìn tận mắt Quỷ hậu, cha mẹ tôi đã không còn nghi ngờ tôi bệnh cũ tái phát. Họ cũng để tôi tự do hơn, không còn phái vệ sĩ đi theo bảo vệ tôi nữa. Nhờ đó mà đêm nay tôi mới có thể lén ra khỏi nhà, đi đến chùa tìm Long Vũ. Thật ra mà nói thì việc này quá nguy hiểm. Nhưng so với ngồi yên ở nhà, thấp thỏm lo lắng cho an nguy của Long Vũ, tôi thà ở cùng anh ấy, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu. Dù sao tôi vẫn còn có chiếc nhẫn tượng trưng cho thân phận Quỷ hậu này. Quỷ hậu nói chừng nào tôi chính thức trở thành con dâu của bà ấy, chừng đó bà ấy mới truyền thụ năng lực của Quỷ hậu cho tôi. Còn bây giờ, đành trông chờ vào trí thông minh và lòng gan dạ. Trí thông minh và lòng gan dạ, tôi không dám tự tin là mình có, nhưng tôi có tình yêu dành cho Long Vũ. Tôi không sợ nguy hiểm, chỉ sợ quãng thời gian sau này không có cơ hội được ở bên anh ấy... [... ] Ngôi chùa vào ban ngày đầy vẻ thanh tịnh, khiến người ta muốn lui tới, nhưng vào ban đêm nơi này lại có vẻ gì đó rất kỳ quái. Tôi đứng nấp vào một góc khuất, từ chỗ này có thể nhìn thấy gian phòng mà Long Vũ ở. Nửa đêm rồi mà vẫn sáng đèn. Cửa vào chùa đóng rồi, nên tôi không đi vào được, chỉ có thể đứng ở đây. Ánh sáng trong phòng đó in lên bóng một người đang ngồi. Là Long Vũ, tôi chắc chắn. Anh ấy đang lúi húi làm cái gì thế nhỉ? Tôi rất tò mò, đứng đó đoán già đoán non được một lúc thì thấy Long Vũ bước ra khỏi phòng. Trên tay anh ấy là một cái chuông gió. Anh ấy treo nó ở đoạn hành lang trước cửa phòng, rồi lại quay vào trong. Tôi lại càng tò mò hơn, không hiểu anh ấy treo nó ở đó làm gì, cho đến khi trời bắt đầu nổi gió. Cái chuông gió đong đưa theo gió, mới đầu còn nhè nhẹ, càng về sau càng rung lắc mạnh. Tôi cứ thấy quái quái làm sao. Đúng lúc này, bên tai tôi chợt có âm thanh "két... két..." truyền đến. Tôi hãi hùng nhìn ngó xung quanh, phát hiện cửa chùa đang từ từ mở ra, mà chẳng thấy ai ở đó cả! Không khí xung quanh đột nhiên lạnh buốt đến thấu xương. Tôi vừa xoa xoa hai cánh tay đã nổi da gà của mình, vừa cảnh giác nhìn ngó xung quanh."Vụttt" một tiếng, một thân ảnh màu trắng xẹt qua, hình như nó không phát hiện ra tôi, mà thẳng đường tiến về phía cái chuông gió. Nó càng tiến đến gần thì cái chuông gió càng rung lắc mạnh. Nhưng mọi chuyện còn chưa dừng lại, vì tôi lại nghe thấy bên tai mình có tiếng bước chân! Một bóng đen lò dò bước đến, thập thò ở phía cửa chùa. Rõ ràng đó là người chứ không phải ma. Tôi thấy tình hình không ổn, nên nhân lúc kẻ đó không để ý, lén bám theo hắn đi vào. Tôi vừa thận trọng bám theo hắn, vừa chú ý động tĩnh bên cái chuông gió kia. Có vẻ bóng trắng kia là một con ma nữ, vì nó có mái tóc dài lê thê, xõa tung che gần kín mặt. Nó cứ lượn lờ quanh cái chuông gió, không hề có ý định rời đi. Mà cái bóng đen tôi đang bám theo này cũng đang đi hướng về phía phòng của Long Vũ. Tôi nhìn bóng lưng hắn, cảm thấy rất quen, dù trời khá tối không thể nhìn rõ có phải người quen hay không. Đúng lúc này, Long Vũ từ trong phòng mở cửa bước ra. Tức thì bóng đen kia cũng xồng xộc lao về phía trước, vừa chạy vừa hét: "Tô Uy Long! Chết đi anh trai yêu quý à!" Tôi đứng hình tại chỗ. Giọng nói này... hắn là Tô Nhất Long? Thảo nào trông hắn lại quen đến thế! Chết tiệt, hình như hắn có cầm theo vũ khí, là một con dao thì phải! Bóng trắng kia hình như rất sợ Tô Nhất Long, thấy hắn đến thì cô ta vội vã lảng đi mất. Long Vũ thì trên tay cầm một cây gậy, cũng chạy hướng về phía Tô Nhất Long. Tôi hoảng sợ, theo phản xạ chạy qua đó, nhưng lý trí đã giữ tôi lại. Qua đó chỉ thêm vướng tay vướng chân Long Vũ mà thôi! Tôi cọ cọ vào chiếc nhẫn trên tay, nhưng không thấy cô hồn nào xuất hiện như những lần trước, mà chỉ có một cây kiếm gỗ, chuôi và thân kiếm đều khắc những hình thù hoa văn kỳ dị. Long Vũ và Tô Nhất Long vẫn đang đánh nhau, tôi hít một hơi thật sâu rồi cầm thanh kiếm, chạy về phía họ. Nhưng bất ngờ một làn gió lạnh buốt thổi qua khiến tôi lạnh rùng mình. Một bóng trắng từ đâu lướt đến chắn trước mặt tôi. Tôi hít vào một ngụm khí lạnh. Nhờ ánh sáng từ trong phòng Long Vũ hắt ra, tôi nhận ra cô ta chính là ma nữ hôm trước tấn công tôi! Chết tiệt! Đằng kia Long Vũ và Tô Nhất Long vẫn còn đang đánh nhau, mà tôi lại bị ả ma nữ điên rồ này ngáng đường nữa! Cô ta với mái tóc rũ rượi dài lê thê quét đất, khuôn mặt gớm ghiếc, những mạch máu xanh nổi chằng chịt. Đôi mắt thâm sì nhưng đôi con ngươi sáng quắc, lồi hẳn ra ngoài, cứ nhìn chòng chọc vào tôi. Cô ta mở miệng nói chuyện, khóe miệng lở toác ra hai bên trông kinh tởm vô cùng: "Con ranh con này, thứ hồ ly tinh lẳng lơ này! Thì ra mày đã sớm biết Tô Nhất Long có anh trai song sinh, đã thế còn đẹp trai cực phẩm hơn hắn gấp vạn lần!"