Tôi nghe xong mà sống lưng lạnh toát. Căn cứ vào lời Tô Uy Long nói, năm trăm năm trước nơi này là một nghĩa địa. Cái thứ khí kia là khí gì cũng đủ hiểu rồi.
Lại nói đến Nhất Long, chuyện liên quan đến mạng người không phải là chuyện đùa. Anh ấy có bị mời đến đồn cảnh sát, nhưng mọi chuyện cũng không quá nghiêm trọng như tôi nghĩ. Gia thế đồ sộ của nhà họ Tô bày ra đó, anh ấy cũng chẳng làm gì sai, ngoài đền bù thiệt hại cho gia đình nạn nhân thì cũng không bị ảnh hưởng gì.
Tôi thở dài, mong là sau vụ này, Nhất Long sẽ từ bỏ ý định ở gần tôi, từ bỏ tình cảm đối với tôi.
Mười hai giờ đêm, tôi đang lim dim ngủ, bỗng nhận được điện thoại của ai đó.
Ai lại gọi vào nửa đêm nửa hôm thế này?
Tôi dò dẫm tìm điện thoại, mơ màng hỏi:
"Alo, ai đấy?"
Đáp lại tôi là một giọng nói khàn khàn ngắt quãng, nghe có vẻ như đã uống say bí tỉ:
"Linh Linh à... anh sai rồi..."
"Là anh hèn nhát trốn tránh... anh hối hận thật rồi..."
Tôi nhíu nhíu mày, bây giờ nói những lời này còn có ích gì đây? Tôi cũng đã cưới Tô Uy Long rồi, đã là vợ của người khác rồi. Người đó còn là anh trai của Nhất Long đấy, anh ấy nói với tôi những lời này, chứng tỏ mối quan hệ giữa bọn họ đã tồi tệ lắm rồi.
"Linh Linh, anh biết là em vẫn còn thích anh mà..."
"Anh sẽ tìm mọi cách... để khiến Tô Uy Long không còn ngáng đường chúng ta nữa..."
Nói đến đây anh ấy cười điên cuồng, khiến tôi nổi hết da gà vì hoảng sợ. Đây không phải Nhất Long mà tôi từng quen biết, anh ấy đã biến thành một người hoàn toàn xa lạ rồi!
"Anh nói nhăng nói cuội cái gì đấy! Anh định làm gì??"
Tôi hoảng hồn hét vào cái điện thoại, nhưng Nhất Long đã cúp máy từ bao giờ, chỉ còn lại những tiếng "tút tút" lạnh lùng đáp lại tôi. Căn phòng im ắng chỉ còn lại tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng thở dồn dập của tôi. Dù đã cố gắng hết sức nhưng tôi vẫn không ngăn được xích mích giữa hai anh em bọn họ!
Đúng lúc này, chuông điện thoại lại reo lên lần nữa.
Tôi giật nảy người nhìn người gọi, trong phút chốc da đầu tê rần, lông tơ trên người dựng đứng cả lên. Người gọi đến là một số máy lạ, tôi căng mắt ra nhìn, đó là một dãy toàn những con số 4.
4444444444 - một dãy mười con số 4 - mười chữ Tử?
(* Số 4 phát âm gần giống với chữ Tử)
Tôi mắt tròn mắt dẹt nhìn một dãy toàn những con số xui xẻo, tim đập thình thịch như đánh trống. Trong lúc tôi còn đang do dự giữa nghe và không nghe, điện thoại đã tự động chuyển sang chế độ nghe máy...
"Mới nói chuyện với ai?"
Giọng nói âm u lạnh lẽo như âm hồn dưới địa ngục vọng tới dọa tôi sợ lạnh toát sống lưng. Rõ ràng tôi chẳng làm gì sai, nhưng miệng lưỡi cứ xoắn xuýt cả lên, lóng ngóng giải thích:
"Không... không... tôi không làm gì cả... tôi không có phản bội anh mà..."
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười khẽ yêu nghiệt của Tô Uy Long. Hắn cười một lúc có vẻ thích thú lắm rồi chỉ nói đúng một chữ:
"Ngoan."
Một chữ "Ngoan" vừa ngắn ngủn vừa lạnh lùng lọt vào tai, tôi đần mặt nhất thời không kịp phản ứng. Tô Uy Long mới khen tôi à? Một tên ác ma tàn nhẫn ngang ngược như hắn vậy mà lại đối xử với tôi khác biệt với những người khác.
Tôi lúng túng cúp máy, thẫn thờ nhìn lên trần nhà. Tim tôi cứ đập thình thịch liên hồi, vì tôi phát hiện ra, hình như... Tô Uy Long đã khiến tôi rung động một chút. Không ổn chút nào!
Tôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, càng nhìn càng thấy mọi chuyện kỳ quặc không hiểu nổi. Số điện thoại vừa gọi cho tôi, số điện thoại của Tô Uy Long, một dãy mười con số 4, không thấy đâu nữa. Không phải nó sẽ được lưu trong lịch sử cuộc gọi sao?
Ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại nhấn gọi lại dãy mười con số 4 đó, nhưng kết quả nhận được chỉ là một câu nói lạnh lẽo "Số máy quý khách vừa gọi không tồn tại..."
"Cha mẹ ơi cứu con với..."
Tôi đau khổ lẩm bẩm, nằm xuống kéo chăn trùm kín mít người. Sợ muốn vỡ tim rồi nhưng có lẽ vì quá mệt mỏi nên tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
[... ]
Mấy ngày sau.
"Thiếu phu nhân, Nhị thiếu gia tới gặp cô."
Tôi nhíu nhíu mày, chuyện nhà họ Tô có hai người con trai song sinh có thể giấu được người ngoài nhưng chắc chắn người làm trong nhà vẫn biết. Nhị thiếu gia mà bọn họ nói chính là Nhất Long. Anh ấy lại đến tận căn nhà quan tài này gặp tôi? Có chuyện gì sao?
"Chị dâu dạo này khỏe không?"
Nhất Long từ sau chuyện xây nhà gặp sự cố, dường như đã biến thành người khác. Không còn là chàng trai sống tích cực lạc quan yêu đời nữa, mà trở nên âm trầm nguy hiểm không khác Tô Uy Long là mấy. Nhất là khi anh ấy nói hai tiếng "chị dâu", tôi nghe vào tai chỉ cảm thấy sự châm chọc và mỉa mai.
"Tôi vẫn khỏe. Cậu đến đây có chuyện gì?"
Tôi cũng nghiêm túc trả lời. Bối phận của tôi thật sự là chị dâu của Nhất Long, anh ấy đã xưng hô như vậy thì tôi cũng thuận theo thôi.
Nhất Long nhướn mày quan sát thái độ của tôi, ánh mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo:
"Không có gì, chỉ là em mới mua nhà ở gần đây, muốn mời chị dâu đến dự tiệc tân gia."
Nghe đến đây tôi khẽ giật mình nhưng vẫn giữ được bình tĩnh, thản nhiên hỏi lại:
"Vậy sao..."
Nhất Long nhếch miệng cười đầy ẩn ý:
"Nếu anh trai cũng có thể đến thì thật tốt quá..."
Lời nói vừa dứt, tôi nhận thấy chiếc nhẫn trên tay đột nhiên co lại thắt chặt lấy ngón tay tôi, đau rát khó chịu vô cùng. Tôi không phải con ngốc mà không hiểu, thực chất chẳng có bữa tiệc tân gia nào ở đây cả.
Mà là một ý đồ khác không đoán trước được...
Tôi sẽ không đi đến bữa tiệc tân gia của Nhất Long đâu. Nhưng xét về bối phận anh ấy là em chồng, tiệc tân gia đương nhiên anh trai và chị dâu nên có mặt. Tôi nghĩ đến Tô Uy Long, mong là đêm nay hắn đừng có xuất hiện, tôi đỡ phải chuyển lời mời dự tiệc của Nhất Long cho hắn.
Để hai anh em họ đụng mặt nhau vào lúc này, rất dễ xảy ra những chuyện xích mích không đáng có.
Thế nhưng ông trời chẳng bao giờ để tôi được toại nguyện. Tô Uy Long đi biền biệt bao ngày vậy mà lại về đúng ngày hôm nay. Tôi ngồi co ro một góc giường, ngập ngừng nhìn Tô Uy Long đang nằm ngủ thoải mái. Trông hắn rất nhàn hạ và thỏa mãn, điệu bộ như hoàng đế đang nhắm mắt dưỡng thần, còn tôi là một phi tần nhỏ bé đang ngồi cạnh canh chừng hắn ngủ vậy.
Cho dù đang ngủ lười biếng như thế nhưng vẻ đẹp trai đến yêu nghiệt của hắn vẫn không lu mờ một chút nào. Tôi chậc lưỡi cảm thán, ông trời không cho ai tất cả, nhan sắc như thế này nhưng lại đoản mệnh, chết khi còn quá nhỏ.
"Này, Tô..."
"Em không thể gọi một tiếng 'chồng ơi' được à?"
Tôi đang mon men lại gần lay gọi Tô Uy Long dậy thì hắn đã nhanh hơn, đùng một cái mở trừng trừng đôi mắt, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao quét qua người tôi.
Tôi lập tức như bị điểm huyệt, miệng lúng túng lẩm nhẩm "Chồng" nhưng không làm được. Mặt tôi lại nóng bừng lên, cơ thể co rúm sợ hãi, rồi vài giây sau bật lại:
"Anh là chồng tôi, tôi là vợ anh, nên đừng có dùng thái độ đáng sợ đó nói chuyện với tôi được không?"
Đúng là cái khó ló cái khôn, bị hắn dọa nạt quá nhiều, cuối cùng tôi cũng kiềm chế được nỗi sợ để phản bác lại hắn.
"Ồ? Được rồi, ngủ thôi."
Tô Uy Long che miệng ngáp dài, kéo tôi qua, ấn tôi nằm xuống, rồi rất tự nhiên vòng tay ôm tôi ngủ, cử chỉ dịu dàng cưng chiều hết mức. Tôi ngọ nguậy thì hắn nghiêm giọng nói:
"Đừng láo nháo, nghỉ ngơi đi. Ngày mai đến dự tiệc tân gia của em trai."
Hả? Hóa ra hắn đã biết chuyện rồi? Không chỉ biết chuyện, mà còn đồng ý đến dự tiệc của Nhất Long nữa. Tôi lo lắng nói:
"Anh đừng gây rắc rối gì cho Nhất Long được không, hai người là anh em..."
"Không chỉ là anh em, mà còn là tình địch."
Tô Uy Long lạnh lùng nói, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao quét lên người tôi. Tôi thức thời ngậm miệng không nói nữa, nhưng trong lòng vẫn lo lắng vô cùng.
[... ]
Buổi sáng thức dậy, tôi ngơ ngác nhìn một lượt quanh phòng, không thấy Tô Uy Long đâu. Biết rõ tính cách hắn xuất hiện thất thường, nhưng tôi tự nhiên lại thấy thiếu vắng. Buổi tối được hắn ôm cũng không tệ, cảm giác rất an toàn.
Tôi chuẩn bị xong xuôi, tay ôm di ảnh của Tô Uy Long, bước lên xe. Nhà mới của Nhất Long hóa ra chẳng phải xa xôi gì, ở ngay dưới chân ngọn núi này. Anh ấy thay đổi một cách chóng mặt khiến tôi không còn nhận ra nữa.
Xây nhà trên núi không được thì ở nhà dưới chân núi, nhất định phải quanh quẩn cạnh tôi, canh chừng tôi trong tầm mắt. Anh ấy đã nói như vậy.
Đến nơi, tôi phát hiện có rất nhiều khách khứa, chủ yếu là đối tác làm ăn của nhà họ Tô. Tôi thấy rất kỳ quái, nhất là khi nhìn đến bức di ảnh của Tô Uy Long.
Chẳng phải nhà họ Tô luôn giấu người ngoài chuyện họ có hai người con trai sao? Lý do tại sao họ phải giấu tôi không biết, nhưng bao nhiêu người thế này, nhìn thấy di ảnh của Tô Uy Long, chẳng phải mọi chuyện sẽ vỡ lở sao?
Tôi lập tức túm lấy một cái khăn trải bàn gần đó che bức ảnh lại, nhưng không kịp nữa rồi. Một người đàn ông trung niên tiến về phía tôi, biểu cảm trên mặt không giấu nổi kinh ngạc:
"Vị tiểu thư này, sao lại mang theo..."
Giọng nói của ông ta rất lớn, thu hút rất nhiều người nhìn về phía tôi. Đúng lúc này có hai bóng người vọt đến trước mặt tôi như hai cơn lốc, chính là hai bác Tô.
"Linh Linh! Con đang làm cái gì đấy? Tại sao lại mang nó đến?"
Nhìn biểu cảm tức giận của họ, tôi ngơ ngác nhìn về phía Nhất Long đang đứng đằng xa với khuôn mặt thỏa mãn hả hê vô cùng.
Tôi bị lừa rồi! Nhất Long vậy mà lại nỡ lừa tôi! Mục đích của anh ta quá rõ ràng, muốn cho cả thiên hạ biết bí mật của nhà họ Tô, biết đến sự tồn tại của đứa con trai cả đoản mệnh của họ.