Chương 15

Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ

Kiều Ngọc Liên 18-08-2023 11:25:59

"Anh... anh anh..." Anh đi đâu mà bây giờ mới thấy ló cái mặt ra? Trong lòng tôi đang gào thét và bức xúc vô cùng, chẳng hiểu sao khi nhìn thấy anh ấy tôi lại kích động như vậy nữa. Cảm giác như mình đã bị bỏ rơi. Long Vũ vẫn duy trì trên mặt nụ cười yêu nghiệt, hờ hững nói: "Đừng sợ, nó là Long Long, thú cưỡi của tôi." Mặt tôi méo xệch, tôi không sợ con thủy quái này, mà đang sợ anh đấy! Anh làm cách nào mà thu phục được con thủy quái này làm thú cưỡi cho mình vậy? Đã vậy còn đặt cho nó cái tên kỳ cục như vậy, Long Long. Nó là thủy quái, chứ không phải thú cưng đâu. "Mau cảm ơn nó đi, chính nó đã chữa lành vết thương ở chân em đấy." Long Vũ nghiêm túc nhắc nhở tôi, khiến tôi cũng phải chột dạ nhìn sang con thủy quái một cái. Nó đang cúi đầu nhìn xuống đất, trông ủ rũ và đáng thương vô cùng. Tôi xoắn xuýt không biết phải làm sao. "Lời anh nói là thật?" Tôi nghi ngờ hỏi lại, mặc dù trong lòng đã tin đến tám chín phần. "Tôi chưa từng nói dối em." Long Vũ nói một câu lạnh lùng như gió Bắc Cực, khuôn mặt cũng nghiêm túc một cách đáng sợ. Tôi áy náy vô cùng, vội vàng bước đến trước mặt con thủy quái, vụng về xoa xoa đầu nó: "Cảm... cảm ơn mày nhé..." Khoảnh khắc bàn tay tôi tiếp xúc với da của nó, toàn thân tôi khẽ run lên. Da nó tiết ra một thứ chất gì đó nhầy nhầy trông mà phát khiếp. "Đừng sợ, thứ đó không có tác dụng gì với Quỷ vương và Quỷ hậu, nhưng với người ngoài cũng đủ để lột da." "Cái... cái gì..." Tôi tái mét mặt nghe Long Vũ giải thích, thứ chất nhầy đó có chứa nọc độc của thủy quái, người bình thường tiếp xúc với nó, da thịt sẽ bị hoại tử thối rữa. Nhưng nó miễn nhiễm với dòng máu Quỷ vương và Quỷ hậu. Thảo nào đám cô hồn kia thấy thủy quái đến thì lại sợ hãi đến thế. Long Vũ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy cưng chiều, cười cười hỏi: "Còn muốn hỏi gì nữa không?" Tôi ngẩn người, suýt nữa thì quên mất chuyện quan trọng. Nãy giờ tôi còn đang ngập tràn trong niềm vui gặp lại anh ấy, nên đầu óc loạn cả lên không nhớ được gì. Tôi lo lắng hỏi: "Cha mẹ của em sao rồi? Họ... còn sống không?" Long Vũ nghe đến đây nhíu nhíu mày: "Bản thân mình sao không lo? Em không thể quan tâm chính mình một chút sao?" Trước cơn thịnh nộ của Long Vũ, tôi im lặng không nói gì. Ngay cả thủy quái to lớn khổng lồ cũng phải cuộn tròn người lại không dám ho he. "Họ còn sống, yên tâm đi." Tôi khẽ thở phào một hơi, nhưng nhìn sắc mặt Long Vũ vẫn khó coi vô cùng. Tim tôi đập thịch một tiếng, lúc này mới có tâm trí nghĩ đến số phận của mình. Phải rồi, cha mẹ tôi còn sống, vậy còn tôi thì sao? Nếu đã đặt chân đến âm phủ rồi, không lẽ... Không lẽ tôi thật sự đã chết rồi? Long Vũ nhìn tôi bằng ánh mắt bất đắc dĩ, giọng nói lạnh lùng xen lẫn chút tức giận vang lên: "Họ còn sống, nhưng còn em..." "Diệp Lộ Linh, em hiện tại đang chết lâm sàng." Đầu tôi ong ong, cổ họng nghẹn ứ không thốt nổi một tiếng. Mấy chữ "chết lâm sàng" kia như những quả tạ đè nặng lên đầu tôi, khiến tôi suy sụp đứng còn không vững. Bên tai tôi lúc này bỗng có âm thanh "tút tút tút" kéo dài... Đầu óc tôi quay cuồng giữa những tiếng đồ vật va chạm vào nhau lách cách, tiếng người nói chuyện loáng thoáng "nhịp tim","ngừng thở" ... Mới giây trước tôi còn đang có mặt ở âm phủ, nói chuyện với Long Vũ, mà giây sau đã đang nằm tê liệt ở một nơi xa lạ. Không, nơi này không hẳn xa lạ. Đó là bệnh viện. Ý thức tôi vẫn mơ hồ cảm nhận được các bác sĩ đang cứu chữa cho mình, nhưng mí mắt cứ nặng sụp xuống không tài nào mở ra nổi. Toàn thân tôi đau mỏi rã rời, cảm giác không bộ phận nào liên kết với bộ phận nào nữa. Người tôi như bị gãy thành mấy khúc vậy. "Tútttt" một tiếng thật dài và chói tai nữa, trước mắt tôi toàn một màu đen sì. "Diệp Lộ Linh, mở mắt ra." Một giọng nói trầm trầm uy lực nào đó vang lên bên tai tôi. Giọng nói này như thể có ma lực gì đó khiến tôi không kìm chế được sự sợ hãi, vô thức làm theo. Khi mở mắt ra, tôi thấy mình đang ở trong tư thế quỳ sụp xuống trước hai cái ngai vàng. Hai cái ngai có một cặp nam nữ tuổi trung niên đang ngồi, tư thế uy nghi quyền thế bức người. Tôi nhận ra người phụ nữ, là Quỷ hậu. Nếu vậy, người đàn ông ngồi cạnh bà ấy... chính là Quỷ vương sao??? "Bà xem con dâu bà chọn đi, đứng trước mặt cha mẹ chồng mà không biết mở miệng chào nổi một tiếng à?" Quỷ vương với khuôn mặt cau có đáng sợ lên tiếng quát ầm ầm. Khuôn mặt ông ấy từa tựa như Bao Công trong phim, nước da đen nhưng ánh mắt lại sáng ngời như bắn điện vào đối phương. Đặc biệt là biểu cảm cau có đáng sợ kia, giống y như lời đám cô hồn bàn tán với nhau: "Đừng có dại dột mà chọc Quỷ vương tức giận, cứ nhìn thiếu gia Long Vũ bị phạt cho lên bờ xuống ruộng thì biết." Môi của tôi cứ mấp ma mấp máy mãi không thốt nổi nên lời, gọi ra miệng tiếng "cha chồng","mẹ chồng" thật không tự nhiên chút nào. Cũng may đúng lúc này Quỷ hậu lên tiếng giải vây giúp tôi: "Ông bớt khó chịu đi, Linh Linh mới gặp ông lần đầu, mới thấy mặt ông lần đầu tiên, sao biết ông là ai chứ?" "Hơn nữa, nó với Long Vũ cũng còn chưa bái đường thành thân." Quỷ vương nghe xong im lặng không nói gì, nhưng sắc mặt vẫn cau có khó coi vô cùng. Tôi thấy vậy vội vã cúi xuống lạy hai người họ một lạy: "Bái kiến Quỷ vương, Quỷ hậu." Mặt Quỷ vương giãn ra một chút, phất phất tay: "Được rồi, gọi cha đi cho quen." Dứt lời ông ấy ra hiệu cho tôi lui ra, lập tức một đám thuộc hạ của Quỷ vương tiến vào đưa tôi ra ngoài. Trông tên nào tên nấy mặt mũi đều hung dữ đáng sợ vô cùng, nhưng thái độ đối với tôi lại rất cung kính. Tôi thoáng liếc thấy trên bàn của Quỷ vương có một chồng sổ sách cao ngang đầu người, ông ấy còn đang bận rộn xem xét cái gì, có vẻ rất chăm chú. Tôi vừa mới bước chân ra khỏi cửa thì từ bên trong vọng ra tiếng nói uy nghi của Quỷ vương: "Diệp Lộ Linh, chết vào giờ Sửu ba khắc ngày Mười ba tháng Mười năm Canh Tý." Một vài giây yên lặng. Tôi như bị sét đánh ngang tai, quay ngoắt lại không thể tin nổi. Tôi chết rồi? Còn được ghi vào sổ sinh tử rồi? Không thể nào, chính Long Vũ còn nói tôi mới chết lâm sàng cơ mà! Tôi chạy quay lại nhưng cánh cửa công đường của Quỷ vương đã đóng lại từ bao giờ, mặc cho tôi tha hồ đấm đá cửa, khản giọng kêu gào, vẫn không có ai trả lời tôi. Đám thuộc hạ của Quỷ vương tên nào tên nấy đều mặt lạnh tanh không cảm xúc, trông thấy tôi kêu khóc van xin đòi vào gặp Quỷ vương, họ cũng chẳng có phản ứng gì. Đợi tôi đã thấm mệt không còn sức mà kêu nữa, người đứng đầu trong số đó mới lên tiếng: "Tiểu thư, mời cô trở về phòng của thiếu gia." [... ] Tôi được đưa trở về căn phòng lúc trước. Phòng của Long Vũ. Người của âm phủ đối xử với tôi rất khách khí, cơm ăn nước uống đầy đủ, đồ dùng sinh hoạt các thứ đều tiện nghi chẳng kém gì cuộc sống người trần, thậm chí còn xa hoa hơn. Nhưng dù đồ dùng có tiện nghi đến mấy, thức ăn có ngon đến mấy, tôi cũng chẳng thể nào nuốt nổi. Tôi chưa muốn chết! Tôi còn chưa làm được gì báo hiếu cha mẹ! Tôi còn rất nhiều nguyện vọng chưa thực hiện được! Long Vũ, anh đi đâu rồi? Tôi cứ ngồi ngơ ngẩn trước bàn ăn như vậy, mãi cho đến khi có một người bất ngờ đến gặp tôi. Là Quỷ hậu. "Con dâu, sao con không ăn gì vậy? Đồ ăn không hợp khẩu vị sao?" Tôi thẫn thờ lắc lắc đầu, hiện tại tôi chỉ muốn trở về dương thế. Cái chết của tôi đến quá nhanh, quá bất ngờ, tôi nhất thời vẫn chưa thể chấp nhận sự thật rằng mình đã chết. Quỷ hậu nắm tay tôi, thái độ rất thân thiết: "Con dâu, mệnh của con là như vậy, không sớm thì muộn cũng sẽ có ngày này thôi. Cuộc sống của con ở dương thế bây giờ cũng đâu có vui vẻ hạnh phúc gì, chi bằng ở đây, làm vợ của Long Vũ, làm con dâu của chúng ta, vị trí Quỷ hậu tương lai chính là của con. Không tốt hơn sao?" Tôi mở to mắt không tin nổi những gì mình vừa nghe thấy. Thì ra cái chết của tôi, ngay từ đầu đã được sắp đặt trước. "Tôi không muốn chết! Không công bằng với tôi chút nào!" Sống mũi tôi cay xè, mặc cho Quỷ hậu dùng đủ mọi lời lẽ thuyết phục tôi chấp nhận cái chết, nhưng tôi vẫn lắc đầu nguầy nguậy. Giá như chết vì một lý do hợp tình hợp lý thì tôi còn có thể chấp nhận, đằng này tôi lại chết chỉ vì được nhắm đến ngôi vị Quỷ hậu. Thảo nào, trong lúc gia đình tôi gặp nạn, bị người nhà họ Tô thuê giang hồ hãm hại, Quỷ hậu lại không xuất hiện cứu tôi như mọi khi. Bà ấy muốn tôi chết! Tôi phải chết thì mới đường đường chính chính xuống âm phủ làm con dâu của họ được! Long Vũ, anh ấy luôn nói tôn trọng quyết định của tôi, không bắt ép tôi phải cưới anh ấy ngay, nhưng cuối cùng thì sao? Anh ấy vẫn để mặc cho tôi chết. Quỷ hậu nói thao thao bất tuyệt một hồi lâu, thấy tôi vẫn không hề bị lay động, liền nghiêm mặt: "Chuyện này là do chúng ta tự chủ trương, Long Vũ không liên quan. Thời gian này nó luôn bị phạt quỳ, quả thật không có thời gian đi tìm con." Nghe đến đây, tôi như tỉnh ngộ ra. Nếu Long Vũ không liên quan thật, nếu anh ấy không cố tình để tôi chết thật, vậy thì anh ấy sẽ có cách giúp tôi sống lại chứ? Quỷ hậu nói chán chê thì cũng phải rời đi, còn lại tôi thấp thỏm như đứng đống lửa ngồi đống than, mong ngóng Long Vũ trở về. Tôi không tài nào ngủ được, vì sợ rằng lỡ tôi ngủ, anh ấy trở về rồi lại đi mất thì phải làm sao? Tôi cứ ngồi gà gật ở đó, cơ thể mệt mỏi vật vờ như cái xác không hồn. Mãi đến khi tôi sắp ngã quỵ xuống vì quá mệt, một bóng dáng đen thùi lùi to khổng lồ mới từ từ trườn vào trong phòng. Thủy quái ngoan ngoãn trườn vào rồi cuộn tròn nằm im một góc. Người ngồi trên cơ thể nó nhảy xuống, từ từ tiến về phía tôi. "Sao lại phờ phạc thế này?"