Đối với loại vô sỉ như cô ta, tôi cũng lười không buồn đôi co. Trước đây thì chỉ biết có một mình Tô Nhất Long, vì anh ta mà gây chuyện với tôi, đến nỗi chết rồi mà vẫn không hiểu tại sao mình chết. Đến giờ cô ta vẫn còn đang nghĩ là tôi giết cô ta trong nhà vệ sinh đấy.
Còn dám mơ tưởng đến Long Vũ của tôi nữa! Giờ tôi có nói chính Long Vũ mới là người giết cô ta, chắc cô ta cũng chẳng nghe vào tai đâu. Cái ánh mắt thèm khát của cô ta khi nhìn Long Vũ khiến lửa giận trong lòng tôi sôi lên hừng hực.
Tôi liếc nhìn cây kiếm gỗ trên tay, thì ra là thế. Nó vốn dĩ không phải dùng để đối phó với Tô Nhất Long, mà là dùng cho ả ma nữ đê tiện này! Tôi vung cây kiếm lên, trong thoáng chốc khuôn mặt cô ta đã biến sắc. Cô ta lùi lại về sau một chút, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy căm hận.
Đúng lúc này, âm thanh loảng xoảng giống như có thứ gì đổ vỡ truyền vào tai tôi. Tôi nhìn về chỗ Long Vũ và Tô Nhất Long đánh nhau, thấy cái chuông gió đã rơi xuống đất, hình như bị hai người họ quơ phải.
Ả ma nữ còn đang sợ hãi bỗng nhìn tôi nở nụ cười quỷ dị. Tôi không hiểu gì nhưng vẫn lăm lăm cây kiếm gỗ trong tay.
"AAA! Cái gì đây?"
Tiếng của Long Vũ thu hút sự chú ý của tôi. Anh ấy đang bị một thứ gì đó giữ chân lại, mà có vẻ thứ đó biết cử động!
Ả ma nữ đắc ý hua tay múa chân.
Tôi quan sát kĩ thứ kia, nó là một con búp bê tóc dài! Tóc của nó rất dài, cứ như một dải lụa đen óng, quấn chặt lấy chân của Long Vũ! Anh ấy đang bị Tô Nhất Long áp đảo.
Ả ma nữ làm động tác kỳ quái gì đó, trông rất kỳ quặc. Nhưng điều đáng sợ hơn là con búp bê kia cũng làm động tác giống y hệt cô ta! Cô ta há miệng cắn vào không khí, con búp bê kia cũng há miệng cắn vào chân Long Vũ!
Chết tiệt! Long Vũ hiện tại chỉ là người phàm, làm sao đấu lại được với những thứ bùa phép kỳ quái này chứ! Anh ấy bị cắn, bị tóc quấn vào chân, không đứng vững, bị Tô Nhất Long xô ngã.
Con dao trên tay Tô Nhất Long ánh lên một tia sáng lạnh lẽo trong màn đêm.
Tôi như phát điên chạy qua đó, nhưng ả ma nữ cứ bám dính lấy tôi như keo, không cho tôi đi. Tôi vung cây kiếm gỗ xiên thẳng vào bụng cô ta, cô ta tan ra như một làn khói, nhưng rồi lại nhanh chóng tụ lại như cũ.
Tôi phải làm sao bây giờ!
Con búp bê vẫn thực hiện theo những động tác của ả ma nữ. Trong đầu tôi bỗng có một suy nghĩ xẹt qua. Có khi nào... ả ma nữ này và con búp bê tóc dài kia chính là một?
Tôi nhìn cây kiếm gỗ trên tay. Nó là thứ vũ khí duy nhất giúp tôi đối phó với ả ma nữ này. Nhưng đằng kia Long Vũ sắp nguy kịch rồi!
Tôi không chút do dự giơ cây kiếm gỗ lên, nhằm thẳng con búp bê tóc dài mà phi vào. Khi cây kiếm gỗ chạm vào con búp bê, cả con búp bê và ả ma nữ đồng loạt biến mất.
Nhưng...
"Phập" một tiếng, con dao trong tay Tô Nhất Long đã cắm sâu vào bụng của Long Vũ...
"AAA! Không!!"
Không còn bị sự ngáng đường của ả ma nữ nữa, tôi chạy xồng xộc về phía Long Vũ, khóc nghẹn không thành tiếng. Tô Nhất Long sau khi đâm Long Vũ một nhát thì đứng phắt dậy, ngửa cổ lên trời cười như một kẻ bệnh hoạn. Tôi nắm chặt tay Long Vũ, cố gắng không để mình hoảng loạn, nhưng giọng nói run rẩy đã bán đứng tôi.
Tôi rất sợ. Sợ Long Vũ lại giống như lần trước rời xa tôi.
"Long Vũ! Mở mắt ra, nhìn em! Em sẽ đưa anh đi bệnh viện! Anh sẽ được cứu mà! Mở mắt ra, Long Vũ, anh đừng có ngủ mà..."
Long Vũ nằm đó, một tay nắm chặt tay tôi, một tay nắm vào con dao. Anh ấy mơ màng nhìn tôi, cất giọng thều thào nói:
"Em làm cái gì đấy? Muốn cõng anh đi sao? Bớt ngốc đi được không?"
Trong khi tôi đang cố gắng đỡ anh ấy lên lưng, thì bất ngờ "phụt" một tiếng, máu đỏ tươi bắn lên mặt tôi. Tôi hãi hùng nhìn bàn tay của Long Vũ, anh ấy vừa mới rút con dao trên bụng mình ra!
"Anh điên rồi sao?? Đã nói là không được nhúc nhích, em đưa anh đến bệnh viện mà!!"
"Sư trụ trì đâu? Em phải nhờ ông ấy giúp!"
Tôi hoảng loạn như một kẻ điên, vừa dùng tay bịt chặt miệng vết thương lại, vừa lớn tiếng gọi người.
"Vô ích thôi, hôm nay sư trụ trì không có trong chùa. Đêm nay chỉ có một mình anh."
Tôi thật muốn mắng anh ấy sao lại hồ đồ quá vậy, nhưng lúc này làm sao nỡ mắng được. Chật vật mãi tôi mới đỡ được anh ấy lên lưng, thì lại bắt gặp ánh mắt bệnh hoạn của Tô Nhất Long đang nhìn mình.
"Ha ha ha, anh trai và chị dâu yêu quý của tôi, tình cảm thắm thiết quá nhỉ! Nếu vậy để tôi tiễn chị dâu đi cùng anh trai xuống suối vàng luôn vậy!"
Dứt lời, hắn như một con dã thú lao về phía tôi. Tôi đang cõng Long Vũ trên lưng, làm sao có thể đấu lại hắn được! Hắn nhanh chóng đặt tay vào cổ tôi, bóp thật chặt.
"Ư... ư ư..."
"Diệp Lộ Linh, muốn trách thì trách em có mắt như mù, trách em bội tình bạc nghĩa phản bội anh!"
Hai mắt Tô Nhất Long đỏ ngầu, gân xanh trên trán nổi lên không khác gì ác ma dưới địa ngục. Tôi dùng hai tay cố gắng gỡ tay hắn, còn cả thân mình vẫn kiên quyết che chắn cho Long Vũ.
Bất ngờ có một vật lành lạnh chạm vào da tôi. Là Long Vũ, anh ấy dùng chút sức lực yếu ớt của mình, đưa con dao cho tôi. Tôi vơ vội con dao, thẳng tay đâm cho Tô Nhất Long một nhát, y như cách hắn đã đâm Long Vũ của tôi.
Hắn lập tức buông đôi tay đang bóp cổ tôi ra, hai tay ôm vết thương, miệng làu bàu chửi:
"Em... em dám..."
Chân tay tôi run như cầy sấy, tôi đã giết người! Làm sao đây, tôi đã giết người rồi...
Tô Nhất Long tức giận vô cùng, biểu cảm khuôn mặt như quỷ dữ, hắn lại tiếp tục giơ tay bóp cổ tôi. Khắp người tôi toát đầy mồ hôi lạnh...
Phập, phập, phập...
Tôi nghiến răng đâm cho Tô Nhất Long vài nhát nữa. Hắn trợn tròn mắt nhìn tôi, rồi ngã vật xuống, tắt thở.
"AAA!!!"
Con dao trên tay rơi xuống đất phát ra âm thanh keng keng nghe mà lạnh người. Tôi ngồi thụp xuống đất, co cụm lại, hai tay ôm đầu, bật khóc nức nở.
"Tôi đã giết người, tôi... tôi là kẻ giết người... tôi là kẻ sát nhân..."
Toàn thân tôi run cầm cập, nhìn hai bàn tay mình đầy máu, rồi lại nhìn Tô Nhất Long nằm đó chết không nhắm mắt, đầu tôi ong ong, cảm giác đau như búa bổ.
Tôi giết người rồi! Long Vũ, em giết người rồi! Em biến thành kẻ xấu mất rồi!
Long Vũ chống tay lên đất, khó nhọc lê người đến gần tôi. Ánh mắt anh ấy nhìn tôi vừa xót xa vừa yêu chiều, đôi tay run rẩy đưa lên ôm má tôi. Chẳng hiểu sao mà tôi lại ngừng khóc. Sự quan tâm của Long Vũ khiến tôi thấy mình như được bảo vệ an toàn.
"Đừng... đừng khóc... em không phải kẻ xấu... em là thiên thần của anh..."
"Nếu hôm nay không có em, làm sao diệt được Tô Nhất Long..."
"Em là giỏi nhất!"
Dứt lời, Long Vũ cầm vào chuôi con dao mới bị tôi đánh rơi, trong giây lát đó đầu tôi như có một dòng điện chạy qua, giật nảy người, không tin nổi.
"Anh làm cái gì thế??"
Tại sao lại cầm vào chuôi dao? Anh ấy làm vậy rõ ràng để chuôi dao có vân tay của anh ấy, để dấu vân tay của tôi trên chuôi dao không bị phát hiện!
"Không!!!"
Long Vũ của tôi không thể chịu tiếng xấu, không thể mang danh là kẻ giết người được!
Tôi giành lấy con dao, nhưng Long Vũ đã nhanh tay ném nó ra xa. Rồi anh ấy thều thào lên tiếng:
"Đưa anh đến bệnh viện đi. Mau lên, không là anh chết bây giờ!"
[... ]
Bệnh viện.
Tôi ngồi thẫn thờ trước cửa phòng bệnh, tâm trí mơ hồ như người trên mây. Rốt cuộc Long Vũ vẫn lừa tôi.
Anh ấy giục tôi đưa anh ấy đi bệnh viện, thực chất là để dời sự chú ý của tôi khỏi con dao kia. Bây giờ nó đã được cảnh sát thu thập, nhưng còn Long Vũ của tôi... không cứu được nữa rồi...
Tôi vẫn còn nhớ như in những lời cuối cùng anh ấy nói với tôi trước khi ra đi:
"Đừng dằn vặt nữa, em đã làm rất tốt rồi! Nếu không bị Tô Nhất Long ngăn cản, chắc chắn em đã đưa anh đến bệnh viện kịp thời mà!"
"Tuyệt đối không được tự thú, có biết không? Tô Nhất Long chết không oan uổng chút nào, khi đó em cũng chỉ là tự vệ cứu bản thân mình thôi!"
"Tuyệt đối không được tự tìm đường chết, em không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho cha mẹ em chứ? Em mà chết thì họ phải sống sao đây?"
"Kiếp sau nhất định gặp lại, anh yêu em."
[... ]
Chín năm sau.
"Chúc mừng Diệp tổng, mới hai mươi bảy tuổi mà đã tiếp quản chuỗi nhà hàng lớn như vậy, đúng là tuổi trẻ tài cao."
Tôi khách sáo cảm ơn những người đang khen mình, đây là một bữa tiệc doanh nhân, là cơ hội tốt để tìm đối tác làm ăn. Cho nên dù chẳng có gì thú vị nhưng tôi vẫn tham gia.
"Alo, chị Linh Linh, sao chị còn chưa về? Khuya rồi, cha mẹ đang mong chị đấy!"
"Ừ, chị đang chuẩn bị về đây! Em cũng đi ngủ sớm đi!"
"Không, em muốn chờ chị về cơ!"
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lanh lảnh tràn đầy sức sống, khiến tâm trạng của tôi bớt nhàm chán phần nào. Đó là đứa em trai nuôi của tôi, Diệp Khánh.
Sau cái chết của Long Vũ, cha mẹ tôi luôn giám sát, canh chừng tôi, ngăn không cho tôi tự thú. Tôi đã trầm cảm trong một thời gian dài, đêm nào cũng mơ thấy Long Vũ, mơ thấy khoảnh khắc anh ấy nhắm mắt trút hơi thở cuối cùng trong lòng tôi. Tôi từng nghĩ đến cái chết, để được đi theo Long Vũ.
Nhưng nhìn cha mẹ tôi suy sụp và đau khổ vì tôi, tôi lại không làm được. Long Vũ nói đúng, tôi không thể ích kỉ chỉ biết nghĩ cho bản thân. Phải nghĩ đến những người ở lại, những người sẽ đau khổ suy sụp nếu tôi chết.
Tôi tốt nghiệp xong, tiếp quản công việc kinh doanh của cha mẹ tôi. Năm hai mươi lăm tuổi, tôi đã gặp Diệp Khánh.
Diệp Khánh là một đứa trẻ mồ côi, tôi gặp thằng bé trong khi đang đi trên phố. Một thằng bé ăn xin, mặt mũi lem nhem, quần áo rách rưới, nhưng ánh mắt lại sáng ngời, trông rất thông minh hiểu chuyện.
Tôi đưa thằng bé về nhà, để cha mẹ tôi nhận làm con nuôi. Thằng bé rất thông minh, đầu óc nhanh nhạy, nhiều khi còn giúp tôi xử lý việc kinh doanh đâu ra đấy.
Tôi về đến nhà, Diệp Khánh đã lấy sẵn nước cho tôi uống. Thằng bé rất ngoan, phải công nhận nó càng lớn càng giống Long Vũ. Tôi tự dưng nghĩ, ngộ nhỡ tôi có chuyện gì, thằng bé sẽ thay tôi chăm sóc cha mẹ tôi.
"Ngủ sớm đi, mai là ngày giỗ của anh rể em đấy."
[... ]
Một nhà bốn người chúng tôi đứng trước ngôi mộ của Long Vũ. Trước khu nghĩa trang này là một cái hồ, đi qua cầu bắc qua hồ mới vào được đến đây.
Nếu là chín năm trước, tôi vẫn là một con nhóc mười tám tuổi khóc nghẹn trước di ảnh của Long Vũ. Còn bây giờ, tôi không khóc nữa, chỉ ngồi xuống nói chuyện với ngôi mộ, như hai người sống nói chuyện với nhau.
Bác sĩ nói tôi bị trầm cảm nặng, nhưng tôi nhất định không chữa. Tôi thấy mình chẳng có bệnh gì cả.
"Mọi người ra xe chờ trước đi, con muốn ở đây một lát."
Cha mẹ tôi và Diệp Khánh chần chừ một lúc rồi vẫn nghe theo. Tôi ngồi nói chuyện với ngôi mộ một lúc rồi chợt nhận ra có một bóng người màu đỏ lướt qua.
"Mẹ! Chờ con dâu với!"
Tôi mừng rỡ chạy theo, đó chính là Quỷ hậu! Hơn nữa còn có một người nữa đi cùng bà ấy, chính là người tôi mong nhớ suốt bao năm qua, Long Vũ!
"Long Vũ! Chờ em với!"
Tôi cứ mải miết chạy theo bọn họ. Long Vũ đưa tay vẫy vẫy tôi, nở nụ cười ấm áp.
"Bây giờ em đã đồng ý cưới anh chưa?"
"Đồng ý! Em đồng ý!"
Tôi gật đầu lia lịa, những giọt nước mắt hạnh phúc chảy lem nhem đầy mặt. Long Vũ nắm tay tôi, dắt tôi đi trên một con đường đầy hoa sặc sỡ.
"Linh Linh, con điên rồi sao! Mau quay lại!"
"Chị! Đó là hồ nước mà! Mau quay lại!!"
Đột nhiên bên tai tôi loáng thoáng có tiếng ai gọi, nhưng rồi tiếng gọi đó đã nhanh chóng bị át đi bởi tiếng kèn đám cưới thời xưa. Quần áo tôi đang mặc trên người bỗng chốc biến thành bộ đồ tân nương đỏ rực, đẹp đến hoa cả mắt.
[... ]
Diệp Lộ Linh, nguyên nhân tử vong do chết đuối, hưởng dương hai mươi bảy tuổi.
- HẾT -