Chương 21

Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ

Kiều Ngọc Liên 18-08-2023 11:27:54

Lúc này tôi đã đặt được một chân sang ban công phòng của cha mẹ. Ý chí sống trong tôi chưa bao giờ mãnh liệt như thế, tôi cũng dùng hết sức lực mình có, nhảy qua. Nhưng đã quá muộn. Hai hồn ma gớm ghiếc kia chỉ cần một cái nháy mắt đã đứng ngay cạnh tôi, chúng nở nụ cười độc địa ngoác đến tận mang tai, rồi đồng loạt giơ tay ra. Hai cánh tay dài ngoằng, mềm oặt như không có xương, nhưng thừa sức đẩy tôi ngã từ ban công xuống đất. Hai mắt tôi ngấn lệ, nghe bên tai tiếng gió ù ù, cảm nhận cơ thể mình đang rơi tự do. "Cha mẹ! Long Vũ! Kiếp sau gặp lại..." Tôi lẩm bẩm, cố gắng đến thế mà vẫn không thể sống bình an bên những người mình yêu thương. Mấy giây sau. Hình như cơ thể tôi vẫn chưa chạm đất. Một cảm giác ấm ấm, mềm mềm bao phủ quanh người tôi... "Ai? Thả tôi ra..." Câu nói chưa thoát ra hết khỏi miệng, tôi sựng người lại vì nhận ra hơi thở ấm áp quen thuộc. Long Vũ? Tại sao anh ấy lại xuất hiện ở đây? Mà còn... ôm tôi bằng tư thế thân mật như thế này? "Xin xin xin... xin lỗi anh, Long Vũ..." Tôi vội tuột xuống, tránh khỏi vòng tay của anh ấy như bị điện giật. Hơn ai hết tôi biết rõ, thời điểm bây giờ Long Vũ rất ghét việc động chạm cơ thể, ghét sự tán tỉnh đong đưa của nữ giới. Long Vũ mở to mắt nhìn tôi, không nói không rằng kéo tôi lại, ôm vào lòng. Tôi: !!! "Anh... anh làm gì vậy..." Tôi đương nhiên muốn được anh ấy ôm vào lòng như thế này, nhưng vẫn kinh ngạc không tin nổi. Tôi lo anh ấy bị mộng du, hoặc tệ hơn là có thể bị ma nhập cũng nên... Khoan, vớ vẩn, anh ấy đã là con trai của Quỷ vương rồi, có hồn ma nào dám nhập vào người anh ấy chứ? Rốt cuộc vì lý do gì anh ấy lại thay đổi chóng mặt như thế, vừa hôm qua còn hắt hủi tôi, mà hôm nay lại chủ động ôm tôi rồi? "Đứng im, đừng động đậy." Tôi vô thức nghe theo, đơn giản vì ở trong vòng tay của Long Vũ, tôi luôn có cảm giác rất an toàn, được che chở, được bảo vệ. "Vụt vụt" hai tiếng, bên tai tôi có hai luồng gió lạnh buốt thổi qua. Chân tay tôi như bị đông đá, cảm giác lạnh toát sống lưng quá quen thuộc, tôi lập tức nhận ra kẻ đến là ai. Hai hồn ma vừa mới đẩy tôi ngã từ ban công xuống đất, giờ đang ùa xuống nhìn tôi bằng ánh mắt tràn ngập oán khí. Chúng trợn ngược mắt nhìn tôi một lúc, rồi bất ngờ một giọng nói khản đặc nhưng vẫn the thé chói tai vang lên như muốn xé thủng màng nhĩ của tôi: "Diệp Lộ Linh! Tại sao mày vẫn chưa chết? Lại còn tiếp tục ôm ấp quyến rũ anh Nhất Long của tao!!" "Tao có biến thành quỷ cũng nhất định phải xé nát cái bản mặt hồ ly của mày ra!!" Cô ta ngoác cái miệng đã phân hủy lở loét nát bét của mình ra mà gào, móng tay thâm sì, sắc nhọn như vuốt chim ưng nhằm vào mặt tôi. Tôi nhanh nhẹn tránh được, nhưng bất ngờ hơn là Long Vũ cũng nhanh tay dúi đầu tôi vào ngực anh ấy. Tim tôi đập thình thịch như đánh trống. Long Vũ bảo vệ tôi! Áp tai vào ngực anh ấy, tôi thậm chí còn nghe thấy tiếng tim anh ấy đập cũng rất nhanh, chẳng khác tôi là mấy. "Anh Nhất Long! Rốt cuộc con hồ ly tinh này đã cho anh ăn bùa mê thuốc lú gì? Tại sao anh chỉ biết có mỗi mình nó? Em theo đuổi anh lâu như thế, anh không thể nhìn em nổi một cái sao?" Tôi không còn thấy sợ hãi nữa, mà bù lại cảm thấy tò mò nhiều hơn. Long Vũ sẽ trả lời như thế nào? Tôi thật sự rất muốn biết. Muốn biết anh ấy bảo vệ tôi là thật lòng, hay là vì còn có lý do nào khác. "Vì cô ấy đẹp." Một lý do ngắn ngủn đến nỗi khiến người nghe tức đến trợn mắt. Ma nữ lồng lộn nổi điên lên, cô ta hung hăng lao vào tôi, nhưng mỗi lần như thế Long Vũ lại bắn cho cô ta một ánh mắt sắc lạnh tràn ngập hơi thở chết chóc. Cô ta thế mà lại dừng tay, không động đến tôi nữa. Có vẻ như cô ta thật sự yêu Tô Nhất Long, nhưng lại không biết mình đang nhầm lẫn Tô Nhất Long với một người khác. Nếu cô ta biết người đàn ông cô ta đang nhận nhầm này, chính là kẻ đã giết chết cô ta, thì sẽ phản ứng ra sao nhỉ? "Cậu Nhất Long, không phải cậu cất công tìm thầy pháp dẫn hồn phách của bọn ta đi trả thù nhà họ Diệp sao? Tại sao bây giờ lại ôm ôm ấp ấp với con ranh con này?" Tôi thở hắt một hơi, thầm nghĩ bụng, đúng là trong cái rủi lại có cái may. Nếu không nhờ có hai hồn ma này tìm tôi trả thù, thì chưa chắc Long Vũ đã biết được bộ mặt thật của Tô Nhất Long. Chúng không hề biết anh ấy chính là Tô Uy Long đã chết của ngày xưa. Bây giờ anh ấy chỉ là một người phàm, chứ nếu anh ấy vẫn là hồn ma, chắc hẳn bọn chúng không nhận nhầm như vậy. "Ta có thể tìm thầy pháp trấn yểm các ngươi, dễ như trở bàn tay." Long Vũ nhàn nhạt nói, cánh tay ôm tôi càng siết chặt hơn. Hai kẻ đó nghe xong lập tức xị mặt trông rất khó coi. Chúng hoang mang nhìn Long Vũ, rồi lại nhìn nhau, trông có vẻ rất sợ hãi. Thế nhưng tôi đã nhầm, chỉ có mỗi ma nữ là hoang mang sợ hãi thôi, còn lão già kia sau vài giây ngơ ngác thì lại khôi phục nụ cười nham hiểm trên mặt. Quả không hổ khi còn sống là một kẻ đầy tâm cơ và xảo trá. Lão ta dùng hai con mắt lồi cả con ngươi ra ngoài nhìn chòng chọc vào hai chúng tôi, khàn giọng nói: "Thằng oắt con, suýt nữa tao đã bị chúng mày lừa. Mày không phải là Tô Nhất Long!" "Mày là thằng chết tiệt nào, ông đây đếch cần biết! Miễn là hôm nay mày phải chết!" Lão ta lao về phía chúng tôi, thân thể lão teo tóp trơ xương, không ít chỗ trên người đã bị phân hủy thối rữa, chuột gián bọ lúc nhúc trông mà phát tởm. Tôi có phát hoảng mấy giây đầu, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại. Long Vũ, anh đã cứu em một mạng, bây giờ là lúc em trả lại cho anh một mạng. Em chết rồi, em sẽ xuống âm phủ, làm con dâu của cha mẹ anh. Chờ anh trở về, làm vợ của anh! Tôi đẩy Long Vũ ra, hiên ngang bước lên chắn trước anh ấy, nhìn thẳng vào cái thây tởm lợm kia hét lớn: "Thù của ai người nấy trả! Thử động đến một sợi tóc của anh ấy xem!" Thử động đến con trai của Quỷ vương xem! Chẳng biết lý do tại sao mà ma nữ nghe xong lời tôi nói thì lại sợ hãi chạy thục mạng, còn lão già vẫn không biết trời cao đất dày là gì, hùng hổ lao về phía tôi. "Xẹttt" một tiếng kinh thiên động địa, giữa trời quang mây tạnh, chẳng có vẻ gì là mưa bão, đột nhiên xuất hiện một tia sét chói lòa từ trên trời đánh xuống, giữa đầu lão già đang điên cuồng tấn công tôi. Mặt đất rung chuyển dữ dội, cả tôi và Long Vũ đều bị hất văng ra xa. Chỉ vài giây sau khi xảy ra hiện tượng kỳ lạ đó, trời đất lại trở về với sự tĩnh lặng như chưa có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng trên mặt đất, chỗ chúng tôi đứng ban nãy lại là một cảnh tượng khiến người ta phải dựng tóc gáy. Mặt đất nứt toác thành một đường dài ngoằng ngoẵng, ở chính giữa chỗ chúng tôi đứng khi nãy là một cái hố vừa rộng vừa sâu hoắm, khói bụi cuốn mịt mù. Lão già kia đã biến đâu mất tăm. "Linh Linh! Con đi đâu rồi??" Tiếng cha mẹ tôi từ xa vọng lại khiến tôi bừng tỉnh khỏi cơn ngỡ ngàng. Tiếng động khi nãy quá lớn, cộng với hiện trường như thế này, quả là giống một vụ động đất. Hẳn là cha mẹ tôi không tìm thấy tôi trong nhà nên đã hốt hoảng chạy đi tìm. "Cha! Mẹ! Con ở đây! Hai người có sao không?" Tôi vội vàng chạy qua, vừa tới nơi đã bị mẹ tôi vỗ một cái vào lưng, nước mắt lăn dài: "Đứa trẻ vô tâm này! Con đến bao giờ mới cho chúng ta bớt lo hả?" Tôi chỉ biết cười trừ, con cũng đâu có muốn, đang yên đang lành nằm ngủ cũng gặp ma chứ con có đi gây chuyện đâu? Ngó sang bên cạnh thấy Long Vũ vẫn ngơ ngác đứng đó với vẻ mặt tò mò, tôi bèn nghĩ cách giải thích với cha mẹ tôi về sự có mặt của anh ấy. Nhưng dường như cha mẹ tôi quá lo lắng, đến nỗi chẳng nhìn ra ngoài tôi còn có người khác ở đây. Họ nhìn chằm chằm tôi, rồi lại ngó qua cái hố sâu hoắm nọ: "Sao mặt mũi lem nhem bụi đất thế này? Có phải con vừa chui từ dưới kia lên không?" Cha tôi nghi ngờ tiến đến gần cái hố, cầm cái đèn pin trên tay soi vào. Tôi thấy ông cứ rọi đi rọi lại đèn vào cái hố đó một lúc lâu, vẻ mặt càng lúc càng tái mét. "Trời... trời đất ơi! Dưới đó có..." Cha tôi run cầm cập nói còn không rõ chữ, chúng tôi cũng lo sợ chạy đến xem có chuyện gì. Ánh sáng lờ mờ từ cái đèn pin làm hiện rõ một cái xác người ở dưới đó! Cái xác không nhìn rõ mặt, nhưng chắc chắn là hình người, còn mặc quần áo hẳn hoi. Cha mẹ tôi chân tay mềm nhũn ôm chặt lấy tôi, còn tôi và Long Vũ đều im lặng quan sát kĩ cái xác người đó. Vài giây sau, hai chúng tôi cùng quay sang nhìn nhau, đồng thanh mở miệng nói: "Là hắn." Là lão già khi nãy tấn công chúng tôi. Lão ta bị sét đánh trúng, thân thể đã xám như tro, nhưng nhìn những mảnh quần áo trên người, không khó để nhận ra chính là lão. "Cha! Mẹ! Chúng ta vào nhà thôi! Chỗ này không an toàn!" Tôi và Long Vũ vội vã đưa cha mẹ tôi vào nhà. Lúc này họ mới nhận ra sự hiện diện của anh ấy, sửng sốt hét ầm lên: "Tô Nhất Long! Mày... mày..." "Mày hại con gái tao như thế còn chưa đủ sao! Hôm nay tao nhất định phải liều mạng với mày!" Cha mẹ tôi gần như nổi điên lên, nếu không phải tôi ngăn cản kịp thời, có lẽ họ sẽ cầm dao hành hung Long Vũ mất. "Trời ơi! Hai người dừng lại đi mà! Chuyện rất dài, hai người có bình tĩnh thì con mới giải thích được chứ!" "Con đúng là hồ đồ quá rồi! Thằng súc sinh này hại con sống thực vật một năm còn chưa đủ sao! Con còn nói giúp cho nó! Có phải bệnh của con tái phát hỏng đầu rồi không?" Cha mẹ tôi không nghe lọt tai, vẫn bất chấp lao vào động thủ với Long Vũ. Tôi không cẩn thận để cha tôi đấm vào mặt Long Vũ một phát,"bụp" một tiếng vang lên nghe mà xót ruột xót gan.