Chương 14

Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ

Kiều Ngọc Liên 18-08-2023 11:25:44

Còn cha mẹ tôi thì sao? Không, họ không thể chết, họ tuyệt đối không thể có mệnh hệ gì! "Aaaaa..." Đau đớn cùng với tuyệt vọng khiến tâm lý của tôi căng thẳng cực độ. Tôi không nhịn được bật khóc nức nở, ngay lúc này trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh của Tô Uy Long. Cái dáng vẻ kiêu ngạo hống hách không coi ai ra gì, vừa lạnh lùng vừa ngang ngược không thèm biết đạo lý của hắn, thế mà lại đem đến cho tôi cảm giác an toàn lạ thường. Tôi sững người nhận ra, ở bên Tô Uy Long, tôi chưa bao giờ phải chịu nguy hiểm hay uất ức gì! Mà hễ hắn rời khỏi tôi lúc nào, là y rằng lại có nguy hiểm ập đến. Tô Uy Long luôn dùng cách thô bạo nhất nhưng lại chân thành nhất để bảo vệ tôi. "Tô Uy Long..." Tôi đã suy nhược cơ thể đến nỗi ngồi cũng không vững. Gió thổi càng lúc càng lạnh buốt, cơ thể tôi cứng đơ không còn cảm giác gì nữa. Tôi ngã lăn ra đất, miệng vô thức bật ra cái tên tôi luôn nghĩ đến nhất. Hình như... tôi thích hắn thật rồi... Trước đây chỉ là rung động một chút, tôi đã cố gắng gạt bỏ thứ tình cảm nhất thời đó rồi, nhưng không thể. Đã không buông được, mà lại còn lún sâu thêm. Mí mắt tôi dần dần khép lại, trong lòng tiếc nuối cùng với ân hận đan xen. Phải chi tôi nhận ra tình cảm của mình sớm hơn, đối xử với Tô Uy Long tốt hơn, thì bây giờ đã không phải ân hận như thế. Bây giờ tôi có lẽ đã chết rồi, tiếc nuối với ân hận còn có ích gì không? Mùi máu tươi quanh mũi càng lúc càng nồng. Bàn chân tôi bỗng truyền đến cảm giác ươn ướt dinh dính, đáng tiếc là đang cứng đơ không cử động được. Tôi cố nhích đầu ngoái nhìn, trong phút chốc da đầu như căng lên! Con... con gì đang liếm chân tôi kia?? Tôi chẳng biết nó là con gì, vì hình thù của nó rất quái dị, vừa giống con rồng vừa giống con rắn. Toàn thân nó đen óng, đầu to gấp ba lần đầu xe máy, cơ thể thì dài lê thê, thấy đầu mà không thấy đuôi đâu. Nó đang cúi đầu liếm liếm gặm gặm chân tôi! Tôi hoảng hồn hét toáng lên, nhưng sức cùng lực kiệt, không phát ra nổi âm thanh nào. Con vật kia cứ ở đó cắm cúi đầu vào chân tôi mãi, không hề có ý định bỏ đi. Tôi phải làm sao đây?? Cứ tình hình này nó sẽ nuốt tôi vào bụng mất! Tôi cố giữ bình tĩnh nhìn một lượt con vật kỳ quái này, thấy thân của nó rất rất dài, kéo xuống đến tận hồ nước cách đây một đoạn khá xa. Nhìn kĩ còn có thể thấy nước hồ đang cuồn cuộn tung tóe, hình như là cái đuôi của nó ở dưới nước đang quẫy quẫy. Cha mẹ ơi! Con thủy quái này phải dài đến mức nào cơ chứ?? Tôi túng quẫn quá rồi, đánh liều lên tiếng thều thào hỏi: "Làm ơn... tha cho tao được không? Làm ơn... để tao được chết trọn vẹn thân xác được không?" Những lời này là tôi nói trong tuyệt vọng, không hi vọng sẽ có kỳ tích gì xảy ra. Nhưng thật bất ngờ, sau khi tôi dứt lời, con thủy quái cũng ngừng luôn động tác liếm gặm chân tôi. Hai con mắt của nó to như hai cái đèn xe, đen nhánh. Nó lẳng lặng nhìn tôi, rồi nhả chân tôi ra. Tôi như được đại xá, vội vã co rụt chân lại. Khoan đã! Tôi thế mà lại cử động chân được rồi! Khi nãy chân tôi còn cứng đơ như hai khúc cây, vậy mà bây giờ đã cử động được rồi! Không chỉ cử động được bình thường, mà mấy vết thương nứt toác cũng đã sạch hết vết máu, không còn cảm giác đau đớn gì nữa. Tôi hoài nghi nhìn con thủy quái đen thùi lùi trước mặt. Hình như... là nó mới chữa chân cho tôi? Tôi nhìn chằm chằm nó, muốn từ trên người nó nhìn ra manh mối gì. Nhưng vô ích, nó giống như một thỏi than đen thùi lùi vậy, chẳng nhìn ra được cái gì. Trong lúc tôi còn đang chăm chú quan sát nó, thì "sượt" một tiếng, cả thân thể tôi đã bị nó quấn chặt. Mặc cho tôi la hét vùng vẫy, nó vẫn không hề dừng lại, quấn theo tôi lao thẳng xuống hồ nước. "Cứu... cứu tôi với..." Tôi sợ đến mặt cắt không còn một giọt máu, mà cơ thể đã suy yếu đến mức không còn một chút sức lực nào rồi. Chỉ có thể yếu ớt thều thào trong vô vọng như thế. Con thủy quái kia loáng một cái đã trườn đến mép hồ. Nước hồ có một màu phơn phớt hồng rất kỳ lạ, hơn nữa còn tỏa ra một thứ mùi tanh tanh rất khó ngửi. Tôi nhắm tịt mắt lại, đến nước này thì trong lòng tôi đã đinh ninh rằng mình chết rồi. Con thủy quái này có tha tôi đi đâu chăng nữa thì cũng có quan trọng gì nữa đâu... Chỉ có điều... cha mẹ, con gái bất hiếu, kiếp này không thể báo hiếu cho hai người. Còn có... Tô Uy Long, nếu có kiếp sau, hi vọng tôi vẫn sẽ gặp được anh. "Rào rào rào" một lúc, nước hồ nổi sóng cuồn cuộn. Con thủy quái đang trồi lên ngụp xuống giữa hồ, còn tôi thì vẫn ngồi trơ trọi một mình ở mép hồ. Này... chuyện gì đang xảy ra?? "Nghiệt súc này! Lâu ngày không quản nên gan ngươi to bằng trời rồi đúng không?" Tiếng quát rất lớn từ dưới hồ vọng lên, truyền vào tai tôi. Tôi giận bắn người, cuống cuồng nhìn ngó xung quanh. Tại sao... lại quen thuộc đến thế? Có phải tôi đang nghe nhầm không? Tô Uy Long, có phải là anh không? Vài giây sau, nước hồ càng nổi sóng mạnh hơn, dưới hồ không chỉ có tiếng quát mà còn có cả tiếng kêu của con thủy quái nữa. Cơ thể nó khổng lồ y như mấy con rắn tinh trong phim, nhưng tiếng kêu phát ra nghe lại có chút vui tai. "Ri ri ri..." Một bóng người màu đen nhanh nhẹn nhảy từ chỗ này sang chỗ khác trên người con thủy quái. Tôi dụi mắt nhìn đi nhìn lại mấy lần, trong lòng dấy lên một tia hi vọng. Một lúc sau, lại "tùm" một tiếng kinh thiên động địa nữa, con thủy quái cứ thế ngụp luôn xuống hồ, không thấy ngoi lên nữa. Mặt hồ dần dần yên ắng trở lại. Bóng người kia cũng từ từ đạp nước tiến về phía tôi. Trông thấy gương mặt quen thuộc đang tiến về phía mình càng lúc càng gần, tôi mừng đến nỗi tim đập nhanh loạn xạ. Nhưng cơ thể tôi đã quá yếu rồi, tôi gục xuống hôn mê ngay khi người nọ chỉ cách tôi chừng vài bước... Trước khi mất đi ý thức, tôi vẫn kịp nghe tiếng người nọ khẽ mắng một câu: "Vô dụng! Nhưng không sao, có tôi ở đây thì vô dụng một chút cũng được." [... ] Tôi chẳng biết mình đã ngủ bao lâu nữa. Chỉ biết khi tỉnh dậy, cơ thể tôi đã uể oải đau nhức rã rời, đến nỗi đứng còn không vững. Vết thương trên người đã lành lặn không để lại một vết sẹo nào, chứng tỏ có ai đó đã cứu tôi rồi? Nhìn ngó một lượt xung quanh, tôi đang nằm trong một căn phòng xa hoa, trang trí theo kiểu cổ xưa. Mỗi một món đồ trong căn phòng này đều toát lên vẻ sang trọng quý phái, so với những món đồ cổ được trưng bày trong bảo tàng cảm giác còn quý giá hơn rất nhiều. Tôi theo thói quen sờ sờ lên ngón tay, chiếc nhẫn Quỷ hậu vẫn còn đó. Tôi xoay xoay nó, lập tức trước mặt tôi có mấy vệt sáng quơ qua quơ lại. Đám cô hồn sai vặt đây rồi. Bọn họ dùng khuôn mặt tê liệt nhìn tôi, tuy thái độ đứng xếp hàng rất cung kính, nhưng khuôn mặt liệt không biểu cảm thì vẫn thế không bao giờ thay đổi được. Tôi tùy tiện hỏi mấy câu, vậy mà họ lại kể hết, tường tận chi tiết không sót một chữ. Tô Uy Long, người tôi đang tìm kiếm, là con trai của Quỷ vương và Quỷ hậu. Khi ở âm phủ, anh ấy được gọi với cái tên thiếu gia Long Vũ. Chuyện Long Vũ tự ý lịch kiếp đã khiến Quỷ vương tức giận lắm rồi, đằng này Long Vũ còn tự ý giết người phàm trần, càng khiến Quỷ vương tức giận hơn. Tuy rằng những người Long Vũ giết đều là những kẻ nhân phẩm thối nát chẳng ra gì, nhưng số mệnh của họ chết vào ngày nào giờ nào, đều được ghi trong sổ sinh tử. Long Vũ tự ý giết họ khiến số liệu trong sổ sinh tử phải sửa lại tùm lum, Quỷ vương tức giận sai người đánh Long Vũ một trận. Nhưng ông ấy quên mất, đứa con trai của mình không phải là thằng nhóc nghịch ngợm ngày nào, mà đã là một chàng trai trưởng thành, thông minh. Khoan hãy bàn đến tính tình ngang ngược khó chiều, chỉ nói đến sức mạnh thôi đã, người của Quỷ vương có ai đánh lại được Long Vũ sao? Quỷ vương tức đến nỗi hộc mấy ngụm máu. Cũng may là Long Vũ còn biết điều, tự giác chịu phạt. Cái hồ mà tôi suýt bị con thủy quái kéo xuống, thực chất chính là một nơi giống như "từ đường" thờ tổ tiên của người trần. Ở đó có lưu lại dấu tích của các đời Quỷ vương Quỷ hậu, đám cô hồn nói "thiếu gia Long Vũ đang quỳ ở trong", chính là nói anh ấy đang quỳ trước các đời tổ tiên, ăn năn hối lỗi vì hành động của mình. Tôi nhìn một lượt khắp phòng, trong lòng hoài nghi, đây có phải phòng của Long Vũ không? Rốt cuộc tôi còn sống hay đã chết? "Ri ri ri..." Tiếng con gì đó kêu từ ngoài phòng vọng vào thu hút sự chú ý của tôi. Tôi ngờ ngợ nhận ra nó có chút quen thuộc. Đây... đây là tiếng của con thủy quái đã kéo tôi xuống hồ mà! Đám cô hồn đang luyên thuyên kể lể, nghe tiếng con thủy quái kêu, lập tức co cụm lại một chỗ với dáng vẻ rất sợ hãi. Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì bọn họ đã cùng lúc biến mất không thấy tăm hơi. Mấy giây sau, con thủy quái từ từ trườn vào trong phòng. Hai con mắt nó to như hai cái đèn xe, cứ nhìn chằm chằm vào tôi dọa tôi sợ phát khiếp. Nó luôn miệng kêu "ri ri ri", ánh mắt dán chặt vào chân tôi. Tôi giật nảy người, nhìn xuống chân mình. Những vết thương đã lành hẳn không còn chút dấu vết gì, tôi nhíu nhíu mày nghi hoặc. Hình như nó không có ý định tấn công tôi. Thế thì sao lại nhìn chằm chằm vào chân tôi thế nhỉ? "Ha ha ha... tội nghiệp bé cưng của anh chưa! Đúng mà làm ơn mắc oán mà!" Một tiếng cười khanh khách vang lên, tôi giật thót nhìn thấy một bóng đen thùi lùi từ trên cơ thể con thủy quái nhảy xuống! Đến khi nhìn kĩ khuôn mặt của người nọ, tim tôi như muốn thòng ra ngoài luôn! Long Vũ! Vẫn là cái phong thái ngang ngược không coi ai ra gì, nụ cười nhếch miệng đúng kiểu bad boy mà đám con gái chết mê chết mệt. À, trong đó có cả tôi nữa.