Chương 11

Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ

Kiều Ngọc Liên 18-08-2023 11:24:22

Hai bác Tô luôn do dự chưa để Tô Nhất Long ngồi vào vị trí chủ tịch tập đoàn Tô thị, cũng bởi vì họ có một sự thiên vị đặc biệt dành cho Tô Uy Long. Bây giờ mọi chuyện vỡ lở, mọi người đều biết Tô Nhất Long là người thừa kế duy nhất không thể chối cãi. Các cổ đông không phải kẻ ngốc mà lại đi ủng hộ cho một hồn ma thừa kế tập đoàn. Chiêu này của Tô Nhất Long quá ác mà. Cả người tôi cứng đơ như tượng, đôi tay nắm chặt bức ảnh, tuy đã được khăn che phủ nhưng mọi người vẫn nhìn chòng chọc vào nó. Bỗng nhiên trong lớp khăn có một bàn tay ai nắm lấy tay tôi, vuốt ve như an ủi: "Đừng sợ. Chẳng có gì phải sợ cả." Nhận ra giọng nói quen thuộc của Tô Uy Long, bình tĩnh, thản nhiên, không coi ai ra gì, không để ai vào mắt, tôi bỗng thấy trong lòng an tâm lạ thường. "Em là cô dâu của tôi, là vợ của Tô Uy Long tôi. Cái gì là sự thật, thì em cứ nói thật." Đằng xa, Tô Nhất Long vẫn nhìn chằm chằm về phía tôi với vẻ mặt thỏa mãn. Hai bác Tô cũng nhìn tôi bằng ánh mắt mong đợi, thậm chí còn có vẻ như đang van xin tôi đừng nói ra sự thật. Họ luôn dặn tôi phải giữ kín chuyện người tôi cưới là Tô Uy Long, phải thể hiện với người ngoài rằng tôi là vợ của Tô Nhất Long. Tuy rằng kỳ quái nhưng khi đó tôi chưa có tâm trí nghĩ đến điểm kỳ lạ đó, mãi đến bây giờ tôi mới vỡ lẽ ra. Tại sao họ phải làm như vậy? Tại sao phải giấu nhẹm chuyện Tô Uy Long chết từ năm chín tuổi? Tại sao cả nhà họ Tô đều luôn phải kiêng kị và không dám làm trái ý Tô Uy Long? Cái chết của Tô Uy Long nhất định là có vấn đề. Trong lúc tâm trí tôi đang luẩn quẩn với một mớ câu hỏi không có câu trả lời như thế, thì "ting" một tiếng, điện thoại của tôi có tin nhắn: "Diệp Lộ Linh, em còn chần chừ gì thế? Mau nói với mọi người, Tô Uy Long đã chết rồi. Mau tuyên bố với mọi người em là vợ của Tô Nhất Long tôi đi!" Mặt tôi tái xanh tái xám nhìn về phía Tô Nhất Long ở đằng xa đang cầm điện thoại bấm bấm. Sao anh ta có thể trơ trẽn đến như vậy chứ? Một chút áy náy vì tình cảm trước kia đối với Tô Nhất Long cũng không còn nữa rồi. Tôi hít sâu một hơi, sắp xếp câu từ cho chỉn chu rồi mở miệng lên tiếng. Nhưng đúng lúc này, mắt tôi đã liếc thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng sau Tô Nhất Long. Người phụ nữ với khuôn mặt sắc sảo lạnh lùng, và bộ đồ đỏ rực ma mị, quen thuộc đến mức tôi không thể nhận nhầm được. Quỷ hậu! Bà ta nhìn tôi với ánh mắt tán thưởng, rồi khẽ nhếch môi nở một nụ cười tà mị. Trong thoáng chốc tôi thấy nụ cười này sao quen thuộc đến thế! Nó như được đúc từ một khuôn với nụ cười yêu nghiệt ma mị của Tô Uy Long. Bóng dáng Quỷ hậu vụt một cái biến mất, ngay tức khắc sau đó cơ thể Tô Nhất Long đứng gần đó bỗng lảo đảo đứng không vững. Có người đứng cạnh nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy anh ta, nhưng khi đứng vững lại, mở mắt ra, đôi con ngươi của Tô Nhất Long đã biến thành một màu đỏ ngầu. Anh ta ném ly rượu trên tay rơi xuống đất đánh "choang" một tiếng. Tất cả mọi người trong bữa tiệc đều sửng sốt nhìn theo, mọi sự chú ý đang từ bức ảnh trên tay tôi chuyển sang Tô Nhất Long. "Cậu Nhất Long, cậu sao vậy..." "Có chuyện gì vậy..." Mọi người lo lắng hỏi han Tô Nhất Long, nhưng anh ta chẳng đáp lại một ai, đôi mắt đỏ ngầu nhìn một lượt khắp nữa tiệc, rồi khẽ bật lên một tiếng cười. Tất cả mọi người đều chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng tôi thì đã đoán được tám chín phần. Tô Nhất Long đã bị Quỷ hậu nhập vào thân xác rồi! Quả nhiên vài giây sau, trước con mắt kinh ngạc của mọi người, Tô Nhất Long mở miệng nói rõ ràng rành mạch từng chữ: "Người trong ảnh là Tô Uy Long, con trai lớn của nhà họ Tô, anh trai song sinh của Tô Nhất Long tôi." "Anh ấy không may qua đời khi mới chín tuổi, nhưng nhờ có cái chết của anh ấy mà nhà họ Tô mới phát triển giàu có, tiền tài như nước như bây giờ. Có nói cả tập đoàn Tô thị này là của anh ấy cũng không ngoa." Toàn bữa tiệc im bặt không ai dám thở mạnh một câu, còn hai bác Tô sắc mặt đã trắng bệch từ bao giờ. "Mày... mày... thằng ranh con này! Mày đang nói nhăng nói cuội cái gì đấy?" Bác trai hầm hầm giận dữ bước về phía Tô Nhất Long ngăn anh ta nói tiếp, nhưng đã chẳng ngăn được mà còn để anh ta nói tiếp càng dõng dạc hơn: "Đây là chị dâu của tôi, Diệp Lộ Linh." Khách khứa ai nấy mặt mũi đều xám ngoét, không biết là vì kinh ngạc, hay là đang hối hận xanh ruột vì đã ủng hộ nhầm người nữa. Bấy lâu nay họ vẫn nghĩ Tô Nhất Long là người thừa kế của tập đoàn, ai ngờ tự dưng lại mọc ra một Tô Uy Long. Đã vậy chính miệng Tô Nhất Long còn thừa nhận tập đoàn Tô thị này là của Tô Uy Long nữa. Nhất thời mấy người cổ đông này đồng loạt nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ tính toán. Người đàn ông trung niên khi nãy hỏi chuyện tôi là một kẻ chuyên nịnh nọt bợ đỡ Tô Nhất Long, lúc này ông ta lên giọng chất vấn tôi: "Cô có là vợ của Tô Uy Long thì đã sao? Hắn chết rồi, sao có thể giao cả tập đoàn to lớn như vậy vào tay một con nhóc vắt mũi chưa sạch như cô? Chẳng lẽ một hồn ma đã chết từ mười năm trước lại có thể quản lý tập đoàn sao?" Giọng điệu của ông ta rất cay nghiệt, dùng những lời lẽ rất khó nghe để nói xấu Tô Uy Long. Trong lòng tôi tràn ngập lo lắng, nhưng không phải lo lắng Tô Uy Long sẽ chịu thiệt, mà là lo lão già không biết trời cao đất dày này sẽ bị Tô Uy Long cho chết không toàn thây. Quả nhiên bàn tay đang vuốt ve tay tôi sau lớp khăn bỗng nhiên ngừng lại động tác. Bàn tay đó vốn đã lạnh như băng, giờ lại càng thêm lạnh buốt thấu xương khiến tôi phải rùng mình. Cái lạnh đó khiến tôi khẽ run rẩy, nhưng người đàn ông kia lại tưởng tôi run rẩy vì bị ông ta dọa sợ, nên lại càng đắc ý. Ông ta đưa ly rượu lên miệng nhấp một ngụm, trên khuôn mặt núng nính mỡ, hai con mắt ti hí híp lại vì cười. Một nháy mắt sau, ông ta đột nhiên ôm ngực ho sù sụ. Ly rượu trên tay ông ta rơi xuống đất vỡ tan nát, thứ chất lỏng trong ly tràn ra tung tóe. Điều khiến tất cả những người có mặt ở đây phải kinh hãi, là thứ chất lỏng đó sủi bọt trắng, sủi nhiều đến nỗi trắng xóa cả một mảng sàn nhà. Người đàn ông kia mới đó còn ôm ngực ho khan, thoáng cái đã nằm ngay đơ giữa đống đổ vỡ rồi. Thấy ông ta nằm im không nhúc nhích, tất cả mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh. Một người tiến đến thận trọng kiểm tra hơi thở của ông ta, lắc lắc đầu, sắc mặt ngưng trọng. Ông ta chết rồi! Tô Nhất Long hình như đã được Quỷ hậu trả lại thân xác, anh ta lăn ra ngất lịm rồi được người làm nhà họ đưa đi nghỉ ngơi. Trong đám đông xôn xao bàn tán, không biết là ai đã hô lên đầu tiên "Trong rượu có độc!" mà rất nhanh sau đó tất cả mọi người đều sợ hãi kêu gào khóc thét. Người thì thò tay móc họng nôn ra, người thì tức giận ném vỡ chai và ly rượu. Toàn bộ bữa tiệc sang trọng bỗng chốc trở thành một bãi chiến trường hỗn loạn, khắp nơi toàn là những âm thanh nôn ọe, tiếng đồ đạc đổ vỡ loảng xoảng, tiếng mắng chửi chói tai. "Chủ tịch Tô, không phải ông nên giải thích chuyện gì đang xảy ra sao?" Khách khứa lớn tiếng chất vấn hai bác Tô, nhưng họ cũng ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì. Họ hết nhìn Tô Nhất Long được dìu đi nghỉ ngơi, rồi lại quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp. Động tĩnh quá lớn, hơn nữa còn liên quan đến mạng người, cả nhà họ Tô đều trở thành nghi phạm giết người, nhất là Tô Nhất Long. Tôi cũng bị hỏi đến, nhưng tôi chẳng làm gì sai cả. Tất cả mọi khâu chuẩn bị đồ ăn thức uống đều là Tô Nhất Long và cha mẹ anh ta lên kế hoạch lo liệu, không liên quan gì đến tôi. Đêm đầu tiên ba người họ bị tạm giam. Trong căn nhà quan tài, tôi nằm trằn trọc không sao ngủ được. Tôi đang bị kẹt giữa hai ý nghĩ: Một là mặc kệ ba người nhà họ Tô, vì họ đã che giấu thân phận của Tô Uy Long suốt bao năm qua, với mục đích và động cơ rất mập mờ. Hai là nghĩ cách cứu họ ra, vì rõ ràng Tô Uy Long mới là người giết gã kia. Haizz, tên Tô Uy Long này rốt cuộc có hiềm khích sâu đậm gì với nhà họ Tô, mà lại tàn nhẫn đến mức đó? Ngày hôm sau, tôi quyết định đến trại giam thăm họ. Suốt đường đi tôi luôn cảm thấy chiếc nhẫn đeo trên tay cứ co lại thít chặt lấy tay tôi, đau rát vô cùng. Có vẻ Tô Uy Long đang ở gần đây. Tôi ngồi ở ghế sau, đằng trước là tài xế của nhà họ Tô đang lái xe. Thấy tôi cứ ngơ ngác nhìn ngó xung quanh, anh ta liền lên tiếng hỏi: "Thiếu phu nhân! Cô đang nhìn gì thế? Cô tìm ai sao?" Tôi đang nhìn hai bên đường, bèn ngoảnh nhìn lên ghế trên đáp qua loa: "Không có gì." Tài xế không hỏi nữa, nhưng ngay lúc này ánh mắt tôi dừng lại ở bóng người ngồi ở ghế phụ hàng trên. Cái không khí rét lạnh như băng mà người này tỏa ra, cùng với bộ đồ đỏ rực từ đầu đến chân này, khiến tôi căng cứng da đầu, khẽ nuốt một ngụm nước bọt. Quỷ hậu! Sao bà ta lại ở đây?? Mặc dù rất tò mò nhưng thấy bà ta chỉ im lặng ngồi đó, tôi cũng cố giữ bình tĩnh không kêu lên, cố kìm nén nỗi sợ. Lần gần đây nhất tôi gặp bà ta là khi bà ta nhập vào người Tô Nhất Long phơi bày bí mật của nhà họ Tô, còn lần này thì sao? Tám chín phần là lại liên quan đến nhà họ Tô rồi. Đến nơi, tôi bước xuống xe, Quỷ hậu cũng đi theo xuống xe. Tôi đi đến đâu, bà ta cũng đi theo đến đấy. Tôi ngồi chờ cảnh sát dẫn ba người nhà họ Tô ra gặp, bà ta cũng lẳng lặng ngồi xuống cạnh tôi. Quả nhiên là đến vì nhà họ Tô. Xem ra lần này tôi có thể chứng kiến hai người mẹ của Tô Uy Long cùng lúc xuất hiện rồi. Tôi ngồi nem nép một bên, tò mò nhìn sang Quỷ hậu.