Chương 12

Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ

Kiều Ngọc Liên 18-08-2023 11:24:37

Bà ta đang xoay xoay ngón áp út của mình, chỗ đó có một vết hằn, nhìn là biết vết hằn do đeo nhẫn. Trời, không phải là chiếc nhẫn tôi đang đeo đó chứ? Có khi nào nó là bảo vật truyền từ đời Quỷ hậu này sang đời khác? Thấy tôi thấp tha thấp thỏm, Quỷ hậu dùng khuôn mặt lạnh đơ giống hệt Tô Uy Long nói chuyện với tôi: "Con dâu của ta, con còn trẻ người non dạ. Để lát nữa ta dạy con cách trừng phạt những kẻ đáng chết." Tôi trố mắt ngạc nhiên, lần đầu tiên Quỷ hậu nói với tôi một câu dài như vậy. Không những nói dài mà thái độ còn rất thân tình như người một nhà, không giống như bác Tô. Bác ấy trên danh nghĩa là mẹ của Tô Uy Long, là mẹ chồng của tôi, nhưng đối xử với tôi rất khách khí, chẳng có một chút không khí gia đình nào. Ba người nhà họ Tô đã được dẫn ra. Tôi nhìn xuyên qua lớp kính ngăn cách, không khỏi giật mình. Mới qua một đêm thôi, mà ba người họ đã tiều tụy đi trông thấy. Nhất là bác gái, mọi ngày nhan sắc được chăm sóc bảo dưỡng kĩ càng, vậy mà bây giờ trên mặt đã lộ rõ những nếp nhăn dấu hiệu của tuổi tác. Tôi nhìn thoáng qua Quỷ hậu, rồi lại quan sát bác Tô. Hai người này đều nhận mình là mẹ của Tô Uy Long, rốt cuộc họ có quan hệ gì với nhau không? Vừa trông thấy tôi, bác Tô đã bật khóc nức nở: "Linh Linh à... chúng ta..." Lời nói còn chưa thoát ra hết khỏi miệng, Quỷ hậu đã bắn một ánh mắt sắc lẻm như dao về phía bác Tô. Tuy bác Tô không nhìn thấy Quỷ hậu, nhưng bác ấy vẫn khựng lại, hoang mang nhìn về chỗ Quỷ hậu đang ngồi. Tôi chỉ là người ngồi xem, không hiểu gì ân oán hận thù giữa bọn họ, nhưng vẫn cảm nhận được một làn gió lạnh buốt thổi qua, nổi cả gai ốc. Ba người nhà họ Tô lần lượt ngồi xuống. Tô Nhất Long nhìn tôi bằng một ánh mắt rất ái muội, khiến tôi thấy hơi ngại ngùng. Con người này, đã thay đổi thật rồi. Bác gái vẫn tiếp tục câu vừa nói lúc nãy, khóc nức nở trông mà thương tâm: "Là thằng nhóc Nhất Long chết tiệt này gây chuyện, nhà họ Tô chúng ta thật sự đã làm liên lụy đến con rồi Linh Linh à..." Tôi im lặng ngồi nghe, khẽ liếc nhìn Quỷ hậu ngồi bên cạnh. Cái mà bà ta nói muốn dạy tôi là cách trừng phạt những kẻ đáng chết, chẳng lẽ là nói ba người nhà họ Tô đây sao? "Con hiện tại đã là vợ của Uy Long, là con dâu nhà họ Tô chúng ta. Nói cho cùng thì xích mích giữa hai anh em nó cũng một phần là do con. Chỉ cần con lựa lời khuyên bảo Uy Long, bảo nó đừng gây rắc rối cho Nhất Long nữa, thì chẳng phải cả nhà chúng ta đều được vui vẻ hạnh phúc sao?" Tôi nhíu nhíu mày, những lời này nghe có vẻ hợp lý nhưng để ý kĩ sẽ có chút gì đó sai sai. Nói thế hóa ra trong chuyện này Tô Uy Long mới là kẻ vô lý gây chuyện, còn Tô Nhất Long mới là người bị hại à? Đúng lúc này, tôi nhận thấy cơ thể mình có gì đó khang khác. Tôi dường như không điều khiển được cơ thể của chính mình nữa rồi! Tôi hoảng hốt nhìn sang Quỷ hậu, thấy bà ta đang ngồi nghiêm chỉnh, phong thái như một vị hoàng hậu uy nghi. Mà tôi cũng đang ngồi với tư thế giống hệt bà ta! Bà ta vung tay, tôi cũng vung tay, bà ta xoay người, tôi cũng xoay người. Bà ta làm cái gì thì tôi cũng tự động làm theo cái đó, mặc dù tâm trí tôi không muốn chút nào! Thứ năng lực đáng sợ này, e là ma quỷ bình thường chưa chắc đã làm nổi. Nhưng rốt cuộc Quỷ hậu làm vậy với tôi để làm gì? "Uy Long là con trai của các người, hay là công cụ làm giàu của các người?" Lời nói được bật ra từ miệng tôi, tôi giật nảy người không hiểu mình mới làm cái gì. Thì ra cái mà Quỷ hậu nói muốn dạy tôi, cách trừng phạt những kẻ đáng chết, là như thế này đây. Quỷ hậu ngồi một bên tuôn ra một loạt những sự thật động trời, tôi ngồi một bên thuật lại nguyên si những lời đó. Trong phút chốc những ấn tượng tốt đẹp của tôi về hai con người được gọi là cha mẹ của Tô Uy Long này, đã sụp đổ hoàn toàn. Tô Uy Long thực chất vốn là con trai của Quỷ vương và Quỷ hậu, tính tình ham chơi nên đã tự ý lịch kiếp đầu thai làm con của nhà họ Tô. Vì thế nên tên của hắn không hề được ghi trong sổ sinh tử. Hắn giống như một "vật kí sinh" trong bụng bác Tô khi đó, vốn dĩ bác Tô chỉ mang thai một mình Tô Nhất Long, cuối cùng thành ra sinh đôi một cặp bé trai, Tô Uy Long và Tô Nhất Long. Thời gian dưới âm phủ và thời gian trên dương thế chênh lệch nhau. Sau mấy ngày Tô Uy Long tự ý lịch kiếp, bị Quỷ vương và Quỷ hậu phát hiện, thì đã là chín năm của người trần. Quỷ hậu muốn lôi cổ đứa con ham chơi về, nhưng nghĩ đến thời gian chín tháng mười ngày hắn kí sinh trong bụng người ta, chiếm mất một phần chất dinh dưỡng của con người ta. Nên bà ta đã làm một thỏa thuận với nhà họ Tô, nếu nhà họ Tô chịu để Tô Uy Long trở về âm phủ, bà ta sẽ đảm bảo cho bọn họ được vinh hoa phú quý suốt đời. Về phía nhà họ Tô, sau khi biết Tô Uy Long không phải đứa con của mình, mà chỉ là một kẻ "kí sinh", đã không chút do dự đồng ý thực hiện thoả thuận. Còn tên Tô Uy Long đầu sỏ gây rắc rối này thì đương nhiên không chịu bị bắt về dễ dàng như thế, hắn ra điều kiện phải cưới vợ cho hắn thì mới chịu về. Quỷ hậu đồng ý. Vị trí Quỷ hậu tương lai này đâu thể tìm đại một người, phải cân nhắc lựa chọn người nào có mệnh số thật phù hợp với ngôi vị này. Người có cái mệnh đó, chính là Diệp Lộ Linh tôi. Vậy là mọi chuyện đã sáng tỏ. Tôi đã hiểu vì sao Quỷ hậu phải chọn cách này để giải thích chuyện năm đó cho tôi. Làm vậy vừa giúp tôi nhìn thấu bộ mặt thật của đám người nhà họ Tô này, vừa dạy tôi phong thái chững chạc mạnh mẽ, vừa khiến đám người này biết tôi là kẻ không dễ chọc. "Diệp Lộ Linh, thì ra mày đã sớm biết ngọn ngành mọi chuyện rồi! Biết mà vẫn giả vờ ngu ngơ, mày muốn tống cả nhà chúng tao vào tù thì mới hả dạ phải không!" Đã bị bóc mẽ rồi thì đám người nhà họ Tô này cũng không còn kiêng dè khách khí gì với tôi nữa. Chiếc nhẫn trên tay tôi đột nhiên lóe lên tia sáng, ngay tức khắc có một vài bóng người lờ mờ xuất hiện đằng sau ba người nhà họ Tô. Ai nấy đều mặc đồ trắng, khuôn mặt trắng bệch không cảm xúc, hốc mắt trũng sâu thâm sì, xếp thành một hàng với tư thế chờ nghe lệnh. Thấy cảnh này, chân tôi mềm nhũn, suýt chút nữa ngã khụyu xuống luôn. Đây đích thị là những cô hồn chưa được siêu thoát, không có ai nhang khói quan tâm, nên mới mang bộ mặt u sầu ám ảnh như vậy. Nhưng sao họ lại xuất hiện trong cái tình huống này? Quỷ hậu nhìn một hàng những cô hồn nọ, hài lòng gật gật đầu. "Bọn chúng là những cô hồn không nơi nương tựa, tùy ý chúng ta sai khiến. Mỗi lần thực hiện mệnh lệnh, chúng được cộng một điểm. Tích đủ một trăm điểm chúng sẽ được siêu thoát." Tôi thiếu điều muốn quỳ lạy kẻ nào nghĩ ra cái trò "cô hồn tích điểm siêu thoát" này luôn. Chắc đến mười phần là tên tính tình quái gở Tô Uy Long rồi. Quỷ hậu còn chẳng buồn nhếch miệng nói một câu, chỉ nhẹ nhàng lia một ánh mắt về phía ba người nhà họ Tô. Lập tức đám cô hồn đang ủ rũ ngay đơ như tượng kia như được hồi máu sống lại, vèo vèo lao về phía mẹ Tô Nhất Long đang lớn miệng chửi rủa. Mấy cái bóng trắng lượn qua lượn lại như đang múa, mỗi lần lướt qua lại có một luồng gió lạnh buốt phả vào mặt tôi, nổi cả da gà. Tiếng mắng nhiếc chửi rủa của mẹ Tô Nhất Long dần biến mất, thay vào đó là tiếng khóc lóc thảm thiết. Chốc chốc lại có những tia máu bắn ra, tôi mà không tránh kịp có lẽ đã hứng đủ. Tôi chẳng thấy thương xót gì cho bọn họ cả, làm chuyện thất đức gặp quả báo chẳng oan chút nào. Nhưng đám cô hồn này ra tay hung hăng quá, tôi sợ xảy ra án mạng mất! "Đủ rồi!" Tôi vừa dứt lời, đám cô hồn lập tức ngừng động tác, trở về chỗ cũ xếp hàng ngay ngắn cứ như chưa có chuyện gì xảy ra. Ba người nhà họ Tô đã chật vật thảm hại không nỡ nhìn, quần áo nhàu nát như đống giẻ rách. Mẹ Tô Nhất Long là thảm nhất, có lẽ vì khi nãy bà ta là người lớn tiếng chửi rủa tôi nhất. Bà ta nằm rúm ró trên đất, đau đến nỗi không đứng vững nổi, phải để cha con Tô Nhất Long đỡ dậy. Khuôn mặt bà ta chi chít vết cào, làn da trước đây được chăm sóc bảo dưỡng tốt bây giờ đã biến thành một đống máu thịt lẫn lộn trông mà phát khiếp. Nhất là cái miệng, khi nãy bà ta cứ mở miệng chửi rủa tôi một câu, đám cô hồn lại thẳng tay tát cho bà ta một cái. Tô phu nhân đoan trang quý phái mọi ngày bây giờ miệng đang lúng búng phun ra một ngụm máu. Không chỉ có máu mà còn phun ra theo hai cái răng. Ánh mắt Tô Nhất Long nhìn tôi có sự căm tức nhưng vẫn đầy tính chiếm hữu, còn cha mẹ anh ta thì trừng trừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống tôi luôn vậy. [... ] Mấy ngày sau, vì không đủ chứng cứ, bọn họ vẫn được thả ra. Tô Nhất Long được cha anh ta nhường chỗ vị trí chủ tịch tập đoàn, anh ta rất được lòng các cổ đông. Cũng từ đây, ý đồ bất chính của anh ta đối với tôi ngày càng lộ liễu. Tô Nhất Long không biết đã dùng thủ đoạn gì, mà trường tôi đang học ai ai cũng nghĩ tôi và anh ta là một đôi. Mỗi ngày anh ta đều dành thời gian lái chiếc xe sang trọng đắt đỏ của mình đi qua trường tôi, những hoạt động của trường anh ta đều quyên góp số tiền lớn để giúp đỡ trường. Tôi có khổ mà không thể nói. Không thể nói với mọi người rằng chồng của tôi là một người đã chết! Thân phận của Tô Uy Long đặc biệt như thế, tuyệt đối không thể để lộ với người ngoài được! Tôi ở căn nhà quan tài cùng với mấy người làm nhà họ Tô, luôn luôn bị họ giám sát nhất cử nhất động. Tô Uy Long thì cứ đi biền biệt, một mình tôi đối phó với đám người họ thật quá mệt mỏi.