Chương 20

Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ

Kiều Ngọc Liên 18-08-2023 11:27:29

Nói rồi anh ấy quay lưng bỏ đi, để lại mình tôi ngơ ngác đứng đó, vừa lo sợ vừa ấm ức. Vừa vặn lúc này có tiếng ai gọi giật tôi từ sau lưng: "Diệp Lộ Linh! Có phải con muốn ta đánh con một trận thì con mới biết nghe lời không?" Tôi giật nảy người quay lại, thì ra là cha mẹ tôi với khuôn mặt tràn ngập tức giận. Ngôi chùa này tôi có thể tìm đến, đương nhiên họ cũng có thể tìm đến. Tôi bị túm cổ lôi về nhà, nhìn bóng lưng Long Vũ bước đi ngày càng xa mà lòng đau như cắt. Ngày hôm sau. Tình cảnh của tôi bây giờ rất thảm. Cha tôi cho hẳn hai vệ sĩ to cao canh chừng tôi rồi. Đi học thì còn đỡ, chứ hễ bước ra khỏi cổng trường, trở về nhà, là họ luôn kè kè đi bên cạnh tôi. Muốn ra khỏi nhà đi đâu đều phải xin phép cha mẹ, mà sau những việc đã xảy ra, còn mơ được họ cho phép sao. "Cha, mẹ, hai người phải nghe con! Có thể Tô Nhất Long đã quay lại rồi!" Cha mẹ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt "chắc chúng ta tin": "Con nghĩ trò muốn đi chơi bậy bạ thì cứ nói. Bác sĩ đã nói rồi, con mới tỉnh lại, chân tay còn chưa được linh hoạt, cần vận động nhiều, nhưng phải tránh ra đường xe cộ đông đúc!" "Vả lại hắn có quay lại thì sao, thì con càng phải ở trong nhà an toàn chứ còn sao nữa?" Thế là nguyên một ngày hôm đó tôi bị nhốt trong nhà. Tôi vừa thấy bí bách vừa thấy lo lắng cho an nguy của cha mẹ và Long Vũ. Tôi cứ ôm tâm trạng bí bách khó chịu như thế, cho đến nửa đêm... Tôi đang nằm trằn trọc không ngủ được, nhàm chán nhìn lên trần nhà và đếm tiếng kim đồng hồ kêu tích tắc. Bất ngờ có âm thanh gì đó lục cục lục cục truyền vào tai tôi. Chắc là chuột gián mối mọt gì đó thôi, tôi nghĩ thầm. Nhưng âm thanh lục cục càng lúc càng to và rõ, khiến tôi không khỏi lạnh gáy. Nhiệt độ trong phòng đang ấm áp bỗng dưng chuyển thành lạnh buốt như ở ngoài trời. Nguy rồi, không phải chứ... Dựa vào kinh nghiệm 7749 lần từng gặp ma của mình, tôi chắc đến mười phần là cái thứ đó rồi... Nhắm mắt lại, mặc kệ. Tôi lập tức nằm im bất động, giống như mọi lần trước tôi đã làm. Tôi đâu có thù oán gì với họ, làm lơ họ thì họ cũng sẽ làm lơ mình thôi. Nhưng ai mà ngờ được, tôi không có thù oán gì, nhưng kẻ xấu cứ nhắm đến. Cánh cửa sổ phát ra âm thanh lục cục một hồi lâu, rồi bất ngờ "tạch" một tiếng, cái chốt cửa sổ tự động bật lên, cánh cửa sổ cứ thế mở toang hoác, đem theo một luồng gió lạnh buốt đến tận xương tủy. Tôi dù đang nằm vùi kín trong chăn, chỉ để hé hai con mắt, mà cũng phải khẽ rùng mình ớn lạnh. Ngay khoảnh khắc cánh cửa sổ mở ra, một bóng người lù lù xuất hiện bên cửa sổ, và không hề có ý định muốn rời đi. Tôi cảm giác không ổn chút nào. Như mọi hồn ma bình thường khác, tôi cứ lơ họ là họ sẽ lơ tôi, chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Nhưng hồn ma này thì cứ lù lù ở đó, dường như đang nhìn chằm chằm vào tôi, đang nhắm vào tôi để làm gì đó. Nguy rồi! Mặc dù không thể nghĩ ra hồn ma này có động cơ gì, nhưng chắc chắn tình thế của tôi đang cực kỳ nguy hiểm. Làm sao đây? Không thể cứ nằm im chờ chết được! Bóng người kia không còn đứng yên một chỗ nữa mà đã dùng một tốc độ nhanh như chớp, thoăn thoắt trèo qua cửa sổ trèo vào trong phòng, và khi vào được phòng rồi, nó lại dùng tư thế bò lồm cồm, loáng một cái đã ngồi chồm hỗm bên giường của tôi! Tôi dùng hai con mắt he hé khỏi chăn quan sát, dù trong phòng không bật đèn, nhưng nhờ ánh trăng từ ngoài cửa sổ truyền vào, cộng với khoảng cách gần như vậy, tôi thấy khuôn mặt này rất quen. Chính là ông ta! Tôi không thể nào nhận nhầm được! Ông ta chính là người ủng hộ phe cánh của Tô Nhất Long, trong bữa tiệc của nhà họ Tô năm ngoái, trước mặt bao nhiêu khách khứa, đứng trước mặt tôi vạch trần chuyện đứa con trai lớn đã chết của nhà họ Tô. Chính vì thái độ khinh thường và bỡn cợt của ông ta khi nói chuyện với tôi, mà Long Vũ đã thẳng tay giết chết ông ta trong vài nốt nhạc. Khi đó Long Vũ không xuất hiện nên ông ta chết tức tưởi mà không hiểu tại sao mình lại chết. Giờ thì hay rồi, bây giờ lại mò đến đây trả thù tôi sao? Trong đầu tôi thoáng nhớ lại cái bóng trắng lần trước lướt qua cửa sổ, sống lưng lạnh toát. Hóa ra ông ta đã ám theo gia đình tôi từ rất lâu rồi! "Con ranh con khốn kiếp, cuối cùng tao cũng tìm được mày rồi!" Ông ta lè cái lưỡi đỏ lòm trông mà phát kiếp, cất giọng cười man rợ khiến tôi sợ đến nổi da gà. Khuôn mặt ông ta trắng bệch, hai con mắt lồi ra, quanh mắt đen sì. Một bên má còn bị thủng một lỗ to, máu me be bét chảy ra từ cái lỗ đó, loáng thoáng còn thấy mấy con bọ chui ra chui vào qua cái lỗ đó nữa... Một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên kinh tởm vô cùng. "Ụa..." Tôi không nhịn được nôn mửa, đến lúc này thì không thể nằm im được nữa rồi! Tôi vơ hết những đồ đạc nằm trong tầm với của mình, điên cuồng ném về phía con quỷ tởm lợm kia. Nhưng vô ích! Ông ta bị ném trúng thì ánh mắt càng hiện lên vẻ cuồng loạn khát máu hơn, vụt một cái đã lướt đến ngay cạnh tôi, đôi tay trơ xương gớm ghiếc thò ra bóp chặt lấy cổ tôi. "Khônggg..." Tôi ú ớ nói, ngón tay khẽ cọ cọ lên chiếc nhẫn đen mà Long Vũ tặng tôi. Một năm nay tôi sống thực vật nhưng nó vẫn luôn nằm trên tay tôi, không ai lấy nó đi, mà đúng ra là không ai có thể lấy nó ra khỏi tay tôi được. Nó khít chặt lấy tay tôi rồi. "Nó là quyền năng của Quỷ hậu, đừng bao giờ quên nó khi cần thiết." Lời dặn dò của Quỷ hậu vang lên trong đầu tôi. Tôi như được tăng thêm mấy phần sinh lực, càng cọ vào nhẫn mạnh hơn. Tôi bằng mọi giá phải sống tiếp, sống vì những người thân của tôi, sống hạnh phúc đến cuối đời với Long Vũ! Thế nhưng, khi tôi cọ tay vào chiếc nhẫn, không phải là những cô hồn sai vặt xuất hiện như mọi khi, mà lại là một bóng người bên cửa sổ. Người đó cũng xuất hiện y như cách lão già tởm lợm này chui vào phòng tôi, cũng lồm cồm bò vào từ cửa sổ, tay chân nhanh thoăn thoắt loáng cái đã ngồi chồm hỗm ngay đầu giường của tôi. "Ư... ư..." Tôi trợn tròn mắt vì sợ, thật ra cái bóng này đâu phải là người, nó là ma thì đúng hơn! Nếu là con người, có ai lại dùng tay không trèo được vào phòng ở tầng hai, rồi lại còn di chuyển bằng cách bò như loài thú vậy chứ! Đã vậy cái bóng này còn có tóc tai rũ rượi, dài lê thê quét đất, che kín cả khuôn mặt. Thế nhưng tôi vẫn có thể nhìn ra ánh mắt sắc lạnh tràn ngập hận thù của cô ta đang xuyên qua mớ tóc đó bắn lên người tôi. Cô ta đi đến đâu, sàn nhà lênh láng nước đến đó. Tôi ngờ ngợ nhận ra hồn ma này không được bình thường, làm sao cô ta ướt nhẹp như vừa bị ngâm nước lôi ra vậy? Lão già đang bóp cổ tôi cũng đã phát hiện có một kẻ nữa xuất hiện trong phòng, lão ta ngừng động tác, quay lại nhìn ma nữ kia. Hai hồn ma bộ dạng ghê tởm trừng trừng mắt nhìn nhau, không khí trong phòng đột nhiên lạnh đi cả chục độ, rợn gáy vô cùng. "Mày là ai? Cút!" Lão già lên tiếng trước, có vẻ rất khó chịu với sự xuất hiện bất thình lình của ma nữ kia. "Ông mới phải cút!" Ma nữ kia cũng không phải dạng vừa, lập tức lên tiếng đáp lại. "Á à, con ranh con này! Tao đáng tuổi cha mày đấy! Cũng còn chưa học hết nổi cấp ba mà dám hỗn láo với ông đây à?" Học sinh cấp ba? Nhân lúc hai kẻ này đang lời qua tiếng lại, tôi lập tức lẻn từng bước về phía cửa sổ. Cửa sổ này dẫn ra ban công, từ ban công phòng tôi có thể trèo qua ban công phòng của cha mẹ tôi ở bên cạnh. Đây là cách duy nhất có thể dùng vào lúc này! Nếu chạy ra từ cửa chính, hai hồn ma kia sẽ phát hiện ra tôi mất! Mấy chữ "học sinh cấp ba" lọt vào tai khiến tôi phải đứng hình. Tôi dụi mắt nhìn lại bộ đồ ma nữ đang mặc, khá sốc vì nó chính là đồng phục nữ sinh trường cũ của tôi! Cô ta là bạn cùng trường cấp ba cũ của tôi sao? Hơn nữa, giọng nói của cô ta sao mà cũng quen quá! Từng mảng kí ức lộn xộn ập đến, tôi rụng rời tay chân nhớ ra, cô ta chính là bà chị hổ báo năm nào, vì quá thích Tô Nhất Long mà ghi hận, luôn tìm cơ hội bắt nạt và hành hạ tôi. Nhìn đống nước lênh láng trên sàn nhà, tôi lạnh gáy nhớ lại cái chết của cô ta khi đó. Cũng là Long Vũ ra tay, dìm cô ta đến ngạt thở chết. Nhưng sao cô ta lại xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ cũng giống như lão già kia, quay lại tìm tôi để trả thù? Tôi run run trèo qua cửa sổ đi ra ban công, cái việc tại sao cô ta lại có mặt ở đây đã chẳng còn gì quan trọng nữa rồi. Điều cấp bách bây giờ là làm sao trốn thoát khỏi đây! Bên trong phòng hai kẻ kia vẫn đang cãi vã. "Học sinh cấp ba thì sao? Ông cũng chết rồi chứ đâu có hơn gì tôi? Làm như mình hiền lành lương thiện lắm ha ha ha..." "Hôm nay tao phải chính tay giết chết con khốn Diệp Lộ Linh, giết chết cả nhà nó luôn! Cút ra đừng có cản trở tao!" "Tôi cũng muốn chính tay giết chết cả nhà con hồ ly tinh đó, ông mới cút đi đừng vướng víu tôi!" "Không đời nào! Tô Nhất Long đã tốn bao công sức mới tìm được thầy đưa tao đến đây để giết nó! Tao chờ ngày này lâu lắm rồi!" "Ông câm miệng! Rõ ràng anh Nhất Long tìm thầy để đưa tôi đến đây! Tôi bị con hồ ly tinh Diệp Lộ Linh hại thê thảm, tôi phải chính tay giết chết nó!!!" Hai kẻ kia cứ cãi vã mãi chưa dừng lại, còn tôi vô tình nghe được thông tin động trời từ lời chúng nói. Thì ra, là Tô Nhất Long, anh ta đã tìm thầy pháp, đưa những hồn ma có thù oán với gia đình tôi đi theo trả thù! Anh ta thật sự đã mất hết nhân tính rồi!!! "Ơ, con ranh con này, mày còn muốn chạy trốn cơ à?" Trong phòng, hai hồn ma cãi nhau chán chê thì cũng nhớ ra tôi, chúng lập tức dùng tốc độ nhanh như chớp lướt ra ban công.