Chương 16

Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ

Kiều Ngọc Liên 18-08-2023 11:26:18

Long Vũ đặt tay lên trán tôi sờ sờ, đôi mày kiếm khẽ nhíu lại. Tôi mừng đến nỗi quên hết cả mệt mỏi, kích động nắm chặt tay anh ấy: "Anh về rồi!" "Ừ." Long Vũ đáp lại ngắn ngủn một tiếng, biểu hiện trầm tĩnh đến kỳ lạ. Tôi nhận ra có gì đó không ổn, mọi khi anh ấy hễ thấy tôi là lại lên tiếng trêu chọc, nhưng lần này lại kiệm lời một cách khó hiểu. Trông anh ấy có vẻ mệt mỏi phong trần như vừa trở về từ một chuyến đi xa. Tôi lục lọi trí nhớ, theo như lời đám cô hồn bàn tán với nhau, Long Vũ vì tự ý giết người phàm nên bị Quỷ vương phạt quỳ mấy ngày mấy đêm liền. Hẳn là anh ấy mới được kết thúc hình phạt, mới được thả về. "Anh mệt sao? Có muốn ăn chút gì..." "Không cần, đi nghỉ thôi." Long Vũ kéo tôi đến bên chiếc giường, nằm xuống. Dường như anh ấy rất mệt, vừa đặt lưng xuống là đã nhắm mắt ngủ say. Tuy ngủ say nhưng vẫn ôm tôi rất chặt, tôi chỉ khẽ ngọ nguậy một chút thôi anh ấy cũng cau mày siết chặt tôi lại, biểu cảm như một đứa trẻ giữ chặt thứ đồ mà nó yêu thích. Chuyện tôi muốn nhờ anh ấy, thành ra lại không nói được. Lúc thức dậy, thấy chỗ bên cạnh trống trơn, tôi bàng hoàng lên tiếng gọi Long Vũ, nhưng chẳng có ai trả lời. Còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì tôi đã bị một âm thanh quát tháo dọa cho giật mình: "Diệp Lộ Linh! Cô đã nói gì với Long Vũ? Tại sao nó lại..." Quỷ hậu như một cơn lốc tiến vào phòng, lớn tiếng gọi tôi. Trông bà ấy tức giận vô cùng, quanh người tỏa ra sát khí vô cùng đáng sợ. Sau một hồi lời ra tiếng vào, tôi cũng hiểu đại khái câu chuyện. Có thế nào tôi cũng không thể tin được, Long Vũ lại vì tôi mà làm đến mức này. Anh ấy đã trộm sổ sinh tử của Quỷ vương, quyển sổ có trang ghi ngày giờ chết của tôi, đem đi đốt! Làm như vậy thì cái chết của tôi mà Quỷ vương, Quỷ hậu cố gắng dàn xếp, cứ thế không còn tác dụng gì nữa. Tôi được sống lại rồi, tôi được trở về dương thế gặp lại cha mẹ tôi rồi! Nhưng... còn Long Vũ thì sao? Đốt sổ sinh tử chính là tội lớn tày trời! "Cô còn có mặt mũi hỏi đến nó sao?" Quỷ hậu phẫn nộ quát tôi, bà ấy đằng đằng sát khí kéo tôi đi đâu đó. Tôi ngờ ngợ thấy chỗ này sao quen quá, chính là cây cầu bắc qua cái hồ mà Long Vũ bị phạt quỳ mà! Đầu cầu tôi đang đứng đông ùn ùn thuộc hạ của Quỷ vương, còn đầu cầu bên kia chỉ có mỗi Long Vũ cùng thủy quái đơn độc ở đó. "Nghịch tử! Ngươi còn không mau cút về đây chịu phạt cho ta!" Tiếng quát của Quỷ vương vang ầm lên như tiếng sấm, khí thế uy nghi bức người khiến người khác phải sợ run. Mà ở đầu cầu bên kia, Long Vũ tuy chỉ đơn độc một mình, nhưng khí thế lạnh lùng đáng sợ tỏa ra cũng khiến người ta căng thẳng không kém. Tôi hoảng hồn, run sợ hỏi Quỷ hậu: "Quỷ hậu, hình phạt của Long Vũ là gì vậy?" Quỷ hậu nhìn tôi bằng ánh mắt sắc như lưỡi đao, nghiến răng gằn từng chữ: "Hoặc xóa bỏ ký ức, đày làm người phàm. Hoặc lăng trì xử tử." Xóa bỏ ký ức, đày làm người phàm, lăng trì xử tử? Từng câu từng chữ như những tia sét đánh ngang tai tôi. Tôi thẫn thờ nhìn về phía đầu cầu bên kia, nơi đó Long Vũ đang đơn độc đối đầu với cả một đoàn quân thuộc hạ của Quỷ vương. Nhưng sắc mặt anh ấy vẫn chẳng có vẻ gì là sợ hãi, vẫn như mọi khi hiên ngang, kiêu ngạo, không coi ai ra gì. Tôi càng đau xót hơn khi biết nguyên nhân Long Vũ bị dồn đến bước đường này là vì tôi! Chỉ vì muốn tôi được trở về dương thế, mà anh ấy sẵn sàng chống đối với Quỷ vương. Cái hình phạt kia đáng sợ đến mức nào chứ! Tôi dùng hết sức mình gọi tên anh ấy, nhưng lòng đau như cắt khi nhận ra mình chẳng biết phải nói gì. Khuyên anh ấy quay lại nhận hình phạt khắc nghiệt kia sao? Hay là phải khuyên anh ấy trốn đi thật xa để không phải chịu phạt? Giữa lúc tâm trí tôi đang hoảng loạn như thế, thì bất ngờ thấy cơ thể nhẹ bẫng. Quỷ hậu chẳng nói chẳng rằng túm tôi đưa lên phía trước, miệng thì nói những lời tuyệt tình nhưng khuôn mặt đã ướt lem nhem nước: "Long Vũ! Nếu con không chịu về, chúng ta sẽ giết chết Diệp Lộ Linh!" Giây phút Long Vũ nhìn thấy tôi, khuôn mặt thờ ơ không coi ai ra gì, không để cái gì vào mắt của anh ấy đã hoàn toàn biến mất. Đầu cầu bên kia truyền đến âm thanh tức giận đến cực điểm: "Ngu ngốc! Tại sao không chạy đi?" Tôi im lặng không trả lời, nếu tôi bỏ mặc anh ấy để trở về dương thế, làm như không có chuyện gì xảy ra, thì liệu những ngày tháng sau này lương tâm tôi có được thanh thản không? Nước mắt tôi đã giàn giụa khắp mặt từ bao giờ, tôi lê lết quỳ trước mặt Quỷ vương, lên tiếng van xin: "Tất cả tội lỗi là do tôi! Xin hãy tha cho Long Vũ! Tôi nguyện chịu phạt thay cho anh ấy! Xin ngài..." Quỷ vương dùng ánh mắt của kẻ trên cao nhìn xuống dưới để nhìn tôi, lời nói ra lạnh lùng vô tình, dập tan hết mọi hi vọng của tôi: "Ngươi có chết trăm vạn lần cũng vô ích, sự thật là nó đã đốt sổ sinh tử, nó phải chịu hình phạt!" "Nhưng anh ấy là con trai của ông! Luật lệ cũng chỉ là thứ được nghĩ ra, tại sao nhất định phải vì nó mà đày đọa chính con trai của ông chứ!" Tôi chỉ biết kêu gào van xin như thế chứ chẳng thể làm được gì khác hơn. Đến Quỷ hậu cũng phải đứng một bên bất lực, bà ghé vào tai tôi nói: "Diệp Lộ Linh, nếu cô còn có trái tim, thì mau khuyên nhủ nó quay trở về nhận hình phạt. Ta sẽ cầu xin ông ấy cho nó hình phạt nhẹ nhất, còn hơn là để nó chạy trốn. Cha nó sẽ lật tung cả cái thiên hạ này lên để tìm nó thôi." Quỷ hậu vừa nói vừa rơi nước mắt, đây là lần đầu tiên tôi thấy bà ấy trong bộ dạng này. Chẳng còn vẻ gì cao ngạo lạnh lùng đáng sợ như trong ký ức năm bảy tuổi của tôi nữa, bà ấy bây giờ chỉ còn là một người mẹ đang suy sụp vì an nguy của đứa con trai mình thương yêu. Đúng lúc này, đoàn quân thuộc hạ của Quỷ vương chợt lùi lại phía sau. Phía đầu cầu bên kia, Long Vũ đang từ từ tiến về phía này, với một vẻ mặt hết sức bình thản. Mặc dù anh ấy chẳng làm gì, nhưng quanh người vẫn tỏa ra một khí thế bức người, khiến cả một đoàn quân hùng hậu cũng phải dè chừng. "Cha, con nhận hình phạt." Một câu nói nhẹ bẫng vang lên, không gian im lặng một cách đáng sợ. Quỷ vương rung rung hàng râu, thở phì phì vô cùng tức giận: "Được! Được! Ta hi vọng vào ngươi nhiều như thế, vậy mà ngươi lại chỉ vì một con đàn bà mà phá hỏng tất cả! Được! Ta cho ngươi toại nguyện." Dứt lời, Quỷ vương vung kiếm lên, một tia sáng chói lóa cả mắt bao trùm lấy Long Vũ. Tôi chỉ kịp thấy anh ấy ngã quỵ xuống trong đau đớn, rồi chính bản thân mình cũng bị một tia sáng lóa mắt khác bao trùm. [... ] Bệnh viện, một giờ sáng. Tôi đi lang thang giữa hành lang bệnh viện, lòng mông lung không biết mình đang định đi đâu, làm gì. Tiếng "tút tút tút" chói tai vang lên từ một phòng bệnh nào đó thu hút sự chú ý của tôi. Tôi đi về phía phòng bệnh đó, kinh ngạc thấy cha mẹ tôi đang mệt mỏi bơ phờ dựa vào nhau ngồi ở ghế chờ. "Cha! Mẹ! Hai người ở đây sao? Làm con tìm mãi!" Tôi mừng rỡ chạy qua, lên tiếng gọi. Nhưng cha mẹ tôi lại chẳng có phản ứng gì, chỉ chăm chăm nhìn vào bên trong phòng bệnh. "Cha! Mẹ! Là con, Linh Linh đây mà!" Tôi hoảng hốt khua chân múa tay trước mặt họ, luôn miệng gọi nhưng họ vẫn chẳng mảy may phản ứng gì. Tôi đưa tay lay lay vai mẹ tôi, kinh hãi thấy bàn tay mình có thể xuyên suốt qua cơ thể của bà. Tôi đang là một hồn ma sao? Cha mẹ tôi cứ sốt ruột ngó vào trong phòng bệnh mãi, làm tôi cũng tò mò nhìn vào đó theo. Thì ra cái tiếng "tút tút" chói tai từ trong phòng phát ra chính là vào thời điểm tôi chết, khi đó các bác sĩ đã cố gắng hết sức để cứu tôi, nhưng vẫn thất bại, vì đã có bàn tay của Quỷ vương, Quỷ hậu nhúng vào. Lần này sổ sinh tử bị đốt rồi, tôi liệu sẽ có một tia hi vọng được sống? Cha mẹ tôi sốt ruột đứng ngồi không yên, còn tôi cũng đâu có hơn gì. Tôi không nhịn được xuyên qua cửa đi vào phòng, đến đứng ngay cạnh cái máy đo nhịp tim. Các bác sĩ vẫn bận rộn luôn tay luôn chân, họ chạy xuyên qua người tôi liên tục khiến tôi nhìn thôi cũng thấy nóng lòng theo. Đồ thị nhịp tim cứ biến đổi không ngừng, máy kích nhịp tim cứ liên tục được ấn lên ngực tôi. Ai nấy đều đã mệt thấm mồ hôi, cuối cùng cũng có tiếng ai đó mừng rỡ nói: "Tim đã đập trở lại." Trong nháy mắt tôi thấy choáng váng xây xẩm mặt mày, cảm giác như đã được nhập vào thân xác của mình rồi. Nhưng bất ngờ một thân ảnh màu đỏ mờ ảo bỗng lọt vào ánh mắt tôi. Ở một góc phòng bệnh, Quỷ hậu với khuôn mặt tràn ngập sát khí đứng đó, lạnh lùng nhìn tôi. Tôi hoảng sợ vô cùng nhưng không tài nào cử động được, hiện tại cơ thể này của tôi đã bị thương bao nhiêu chỗ, bị gãy bao nhiêu cái xương, tôi cũng chẳng rõ nữa rồi. Quỷ hậu lướt xuyên qua các bác sĩ và những dụng cụ máy móc trong phòng bệnh, đi đến đứng trước mặt tôi. Bà ấy giơ tay lên, khuôn mặt đáng sợ nổi đầy gân xanh, đôi con ngươi đỏ ngầu, động tác tay như muốn bóp cổ tôi. Tôi tuyệt vọng nhìn bà ấy ra tay, nhưng mãi một lúc sau vẫn không thấy bà ấy có phản ứng gì. Quỷ hậu chỉ giơ ngón tay điểm một cái lên trán tôi, rồi lạnh lùng lên tiếng: "Mạng này của ngươi là do con trai ta cứu. Đừng để nó hi sinh vô ích." Dứt lời, thân ảnh Quỷ hậu mờ dần rồi tan biến. Tôi rất muốn hỏi Long Vũ bây giờ ra sao rồi, nhưng miệng như bị keo dính chặt, không thể nào cất nên lời. [... ] Lại một giấc ngủ thật dài trôi qua. Tôi tỉnh lại vì bị một tia nắng chói lóa rọi thẳng vào mặt. Chậm chạp mở mắt ra, tôi thấy mình đang nằm trên một chiếc giường êm ái, trong một căn phòng nào đó hoàn toàn xa lạ.