Cả nhà Nhất Long tiễn cả nhà tôi ra cổng, bác gái dường như vẫn chưa từ bỏ hi vọng, vẫn cố gắng nhét bộ đồ đỏ vào tay tôi. Bác ấy rõ ràng rất muốn tôi chấp nhận cưới Tô Uy Long, nhưng lại áy náy không dám mở lời.
Tôi mới chợt nhớ ra, rốt cuộc nhà họ Tô lấy đâu ra bộ đồ này?
[... ]
Tôi ngồi thu lu một góc trong xe, mặc cho cha mẹ tôi liên tục hỏi han các thứ, tôi cũng chẳng biết phải đáp lại họ thế nào. Tối hôm đó, Nhất Long nhắn tin cho tôi, nói cha mẹ anh ấy nằm mộng thấy Tô Uy Long.
Hắn nói hắn có một nguyện vọng chưa thực hiện được, nên chưa thể đầu thai sang kiếp khác, vẫn còn vất vưởng trên nhân gian. Nguyện vọng đó là cưới cho hắn một cô dâu.
Mà cô dâu đó lại chính là Diệp Lộ Linh tôi!
Cha mẹ Nhất Long sau khi tỉnh dậy thì đã thấy bộ đồ đỏ đặt ngay ngắn trên giường. Họ vốn thương xót đứa con trai lớn xấu số, nên cho dù biết sẽ khiến Nhất Long đau lòng, vẫn quyết định thực hiện theo những gì Tô Uy Long muốn. Tôi nở một nụ cười chua chát, họ thương xót đứa con trai xấu số của họ, vậy còn ai thương xót cho tôi và Nhất Long đây? Cùng là con trai của họ, sao họ lại thiên vị Tô Uy Long như vậy?
Trước đây thì một mực gán ghép tôi với Nhất Long, còn bây giờ lại nói đằng nào tôi cũng có duyên âm, nếu không cưới Tô Uy Long thì cũng chẳng thể cưới ai khác!
Cộc cộc cộc...
Mẹ tôi gõ cửa vào phòng, mang cho tôi một tô cháo. Tôi cười khổ:
"Con không sao, cha mẹ không cần phải nhọc lòng vì con như thế đâu."
Mẹ tôi rơi nước mắt mắng:
"Còn nói không sao! Con tự nhìn lại mình xem, đã thành ra cái bộ dạng ma quỷ gì rồi!"
Tôi bèn nhìn mình qua gương, thấy khuôn mặt trong gương phờ phạc hốc hác, làn da tái xanh tái xám, hai quầng mắt thâm sì như mắt gấu trúc, tóc tai rối bù xù như tổ quạ. Thật chẳng khác gì quỷ đói vừa chui từ địa phủ lên.
Mẹ tôi còn muốn ngủ cùng tôi đề phòng tôi bị Tô Uy Long và người phụ nữ áo đỏ ám, nhưng tôi nhất định từ chối. Tôi cố nén nỗi sợ trong lòng, để đêm nay thức chờ Tô Uy Long đến. Tôi có linh cảm đêm nay hắn sẽ tìm tôi.
Nhất Long rất yêu thương người anh trai này, nên xem chừng anh ấy đã chấp nhận buông xuôi rồi. Nhưng tôi thì khác, tôi không thể phó mặc số phận của mình, lấy một người đã khuất được! Tôi phải nói rõ với hắn, tôi không có tình cảm với hắn, tôi sẽ không cưới hắn, sống cũng không mà chết cũng không!
Tôi đợi mãi, đợi mãi, đồng hồ cũng sắp chỉ tròn mười hai giờ đêm rồi. Tô Uy Long vẫn chưa xuất hiện.
Căn phòng chìm vào yên lặng, ngoài tiếng đồng hồ tích tắc ra, cùng với tiếng thở dồn dập vì sợ hãi của tôi, thì chẳng còn âm thanh nào khác. Tôi hết nhìn ra cửa, rồi lại nhìn vào gương, sau đó lại ngó ra cửa sổ, dù sợ nhưng lại mong hắn mau mau xuất hiện.
Đúng lúc kim đồng hồ chỉ tròn mười hai giờ đêm, ngoài trời đột nhiên nổi gió đùng đùng. Cánh cửa sổ tôi đã khóa chặt đột nhiên bật chốt, mở bung ra, từng cơn gió lùa vào phòng lạnh buốt.
Hai tay tôi đã nổi đầy da gà, tôi khẽ rùng mình ớn lạnh, cúi đầu hắt xì một tiếng. Ngẩng mặt lên, tôi ngay lập tức đứng hình vì một bóng người đứng trầm ngâm ngay đầu giường tôi!
"Aaa..."
Dù đã sớm dự liệu trước hắn sẽ đến nhưng tôi vẫn không thích ứng kịp cái không khí tang thương chết chóc mà hắn mang đến. Nhiệt độ trong phòng lúc này như giảm xuống còn âm độ, lạnh lẽo ghê người.
Nhưng ánh mắt của hắn nhìn tôi còn lạnh lẽo hơn gấp vạn lần. Khuôn mặt giống hệt người tôi thích nhưng cảm giác mang lại cho tôi khác hoàn toàn, tôi cúi gằm mặt chật vật tránh đi ánh mắt như tia điện đang chiếu lên người tôi.
"Em hư lắm nha."
Tô Uy Long im lặng nửa ngày trời mới lên tiếng, quả nhiên đúng như tôi dự liệu, người đàn ông này luôn thích thú với việc đùa cợt tôi.
"Tôi chẳng liên quan gì đến anh cả."
Tôi mạnh miệng đáp, nhưng trong lòng không khỏi run sợ. Tất cả những lời cần nói tôi đã chuẩn bị trước từ lâu rồi, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng đáng sợ của hắn tôi lại không thể mở miệng thốt nổi một chữ.
"Còn cãi chồng nữa, có đáng trả về nhà mẹ đẻ không cơ chứ."
Thái độ của hắn quá ngang ngược, tôi không nhịn được bật lại:
"Càng tốt!"
Tô Uy Long nghe vậy đột nhiên sầm mặt lại, chầm chậm bước từng bước về phía tôi. Tôi ngơ ngẩn rụt người lại theo bản năng, trong lòng không khỏi ngạc nhiên. Hắn rõ ràng là một người đã chết, là một hồn ma. Mà đã là ma thì không phải sẽ lướt đi sao, đằng này hắn lại cố tình bước thật chậm, làm như mình là con người vậy.
Tô Uy Long bước đến trước mặt tôi, khựng lại nhìn tôi mấy giây, rồi đột nhiên nửa ngồi nửa quỳ xuống!
"Anh... làm cái gì..."
Hắn giữ nguyên tư thế nửa ngồi nửa quỳ, ngẩng mặt chớp chớp mắt nhìn tôi:
"Đừng coi tôi là thứ ác quỷ ghê tởm, tôi sẽ đau lòng lắm đấy."
Tôi sầm mặt, sự thật là anh đã chết, anh còn muốn tôi coi anh như người sống sao? Nếu không phải hắn là anh trai của Nhất Long, tôi đã không rảnh ngồi đây nói chuyện lịch sự với hắn.
"Tô Uy Long, tôi có lời này phải nói rõ ràng với anh."
Tô Uy Long đang mân mê vuốt ve bàn tay tôi, tôi giật mình rụt tay lại nhưng không thể. Bàn tay to lớn của hắn nắm chặt lấy tay tôi, khiến tôi không thể nhúc nhích tay dù chỉ một chút. Da thịt hắn lạnh buốt như xác chết, chạm vào tay tôi đến đâu, tôi nổi hết da gà da vịt đến đó.
"Nói đi, tôi vừa nắm tay em vừa nghe."
Tôi bất lực vì hắn cứ luôn miệng nói những lời thả thính ái muội, còn chuyện nghiêm túc tôi nói hình như hắn chẳng nghe vào đầu một chữ nào.
"Việc thứ nhất, tôi không thể cưới anh."
Tô Uy Long rõ ràng nghe thấy, nhưng vẫn ra vẻ bất cần đời không nghe. Cơ mà nhìn kĩ sẽ thấy khóe miệng hắn khẽ nhếch lên cười.
"Việc thứ hai, tôi không yêu anh, cho dù anh có bắt ép tôi cưới anh thì tôi cũng không thể có tình cảm với anh được."
"Việc thứ ba, Nhất Long không làm gì sai cả, anh ấy còn là em trai của anh đấy! Anh làm hại anh ấy, muốn giết anh ấy, anh có còn chút nhân tính nào không?"
Tôi đang nói đến vụ tai nạn máy bay của Nhất Long, cứ nghĩ đến Nhất Long suýt nữa không giữ được mạng sống, tôi lại sôi máu căm hận tên ác ma này vô cùng!
"Thái độ gì đây? Tôi cũng biết ghen đấy!"
Tô Uy Long không còn cúi đầu mân mê tay tôi nữa, mà đã ngẩng phắt lên nhìn tôi. Miệng thì rõ ràng đang nhếch lên cười, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh quét một lượt khắp người tôi.
Hắn một tay vẫn cầm tay tôi, còn tay kia thì rất tự nhiên vươn ra vuốt tóc tôi. Mà tôi lại như bị điểm huyệt, không kịp phản ứng, mặc kệ bàn tay lạnh như băng của hắn động chạm mình.
Giọng nói khàn khàn lạnh lẽo vang lên quanh quẩn quanh tai tôi:
"Thứ hai, tôi đẹp trai thế này mà em lại không yêu, có phải mắt em có vấn đề rồi không?"
"Thứ ba, hắn không làm gì sai, người sai là em, ai bảo em thích hắn?"
"Thứ nhất, em không thể cưới tôi sao? Ối, nhưng tôi lỡ trao tín vật cho em rồi! Không cưới cũng phải cưới thôi chứ biết sao giờ?"
Tôi ngớ người nhìn một vật nho nhỏ lành lạnh hắn đeo vào ngón áp út của tôi. Là một chiếc nhẫn nhỏ tinh xảo, màu đen, có khắc những thứ hoa văn kỳ dị tôi chưa thấy bao giờ. Nó vừa khít với ngón tay tôi, điều đặc biệt là tuy màu đen và đang ở trong bóng đêm nhưng nó vẫn phát ra một thứ ánh sáng rất nổi bật.
"Cái gì mà tín vật! Anh đừng có mà ngang ngược!"
Tôi tức giận tháo chiếc nhẫn ra, nhưng sao nó cứ như dính luôn vào tay tôi vậy, cố dứt ra đến mấy nó vẫn cứng đầu yên vị trên tay tôi!
Tô Uy Long thâm thúy nhìn tôi, miệng khẽ nhếch một nụ cười ma mị:
"Ngốc quá đi thôi, bảo vật chứng minh thân phận của Quỷ hậu mà em cứ làm như rác rưởi vậy."
Cái gì?
Bảo vật chứng minh thân phận của Quỷ hậu? Hắn đang nói chiếc nhẫn trên tay tôi sao?
"Anh... chẳng lẽ..."
Tô Uy Long không còn cười nhếch miệng ma mị nữa, mà đã nở nụ cười thật tươi như cậu bạn nhà bên đáng yêu thân thiện:
"Chẳng lẽ cái gì? Mẹ tôi không nói với em bà ấy là Quỷ hậu sao?"
Tôi u mê nhìn chiếc nhẫn, tuy nó màu đen chứ không phải màu sắc sặc sỡ nhưng thứ ánh sáng nó tỏa ra quả thật rất đẹp. Nếu không phải nó là "tín vật" của Tô Uy Long, tôi nhất định sẽ giữ nó để đeo.
Tôi vừa toát mồ hôi tìm cách tháo chiếc nhẫn ra, vừa ngập ngừng hỏi:
"Mẹ của anh là ai? Có phải là... người phụ nữ mặc áo đỏ..."
Tô Uy Long vẫn nở nụ cười chói lọi yêu nghiệt, tay đưa lên xoa xoa đầu tôi:
"Không sai, cô dâu của tôi thật thông minh quá."
"..."
"Nhưng đừng có gọi bà ấy là người phụ nữ này người phụ nữ nọ, em phải gọi là mẹ chồng."
Tôi tức giận làm động tác phỉ nhổ:
"Tôi tuyệt đối không cưới anh! Cũng chẳng việc gì phải gọi bà ta là mẹ chồng cả!"
"Ha ha ha... để rồi xem..."
Tô Uy Long không biết xấu hổ ghé môi hôn một cái vào má tôi rồi hóa thành một cơn gió bay qua cửa sổ đi mất. Bóng dáng hắn vừa khuất, ngoài trời gió bão cũng ngừng bặt, khung cảnh lại trở về yên lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng đáy lòng tôi lại không được yên bình như thế. Tôi đang dằn vặt với một mớ suy nghĩ ngổn ngang. Rốt cuộc cảm giác của tôi với Tô Uy Long là gì đây?
Rõ ràng hắn là kẻ gây ra cho tôi bao nhiêu rắc rối, ngang ngược bắt tôi cưới hắn, đảo lộn cuộc sống của tôi. Nhưng khi ở cạnh hắn tôi lại có cảm giác rất an toàn.
Hắn ngông cuồng tự đại, không coi ai ra gì, không để ai vào mắt. Nhưng lại chấp niệm chọn tôi là cô dâu của mình từ mười năm trước, mười năm sau cũng không thay đổi ý định.
Nhất Long thì lại chẳng cho tôi cảm giác ấy được. Anh ấy có thể thích tôi, có thể hi sinh rất nhiều vì tôi, nhưng lại không dám đấu tranh với cha mẹ anh ấy để ngăn cản đám cưới của tôi và Tô Uy Long.